(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1037:
Vân Diệp chỉ tuyệt đối không muốn đặt chân lên Đại Đế một bước khi không có việc gì, bởi Lý Nhị và Trường Tôn thị luôn tìm cách gây khó dễ cho y, tốt nhất là không gặp. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, Lý Nhị vẫn thường sai Đoàn Hồng sang Công Chúa chửi mắng một trận, bắt Vân Diệp phải quay về lại Đại Đế.
Ôm gối bước lên Đại Đế, y lại bị Trường Tôn thị mắng mỏ: "Đường đường hầu gia đại tướng quân mà kè kè cái gối bên người là sao? Sắp ba mươi rồi mà ngày càng nhiều tật xấu!"
May mà y vẫn có một gian phòng riêng, chỉ miễn cưỡng đủ chỗ nằm ngủ. Căn phòng giống như của người Nhật, chỉ ngăn cách bằng cửa trượt làm từ giấy, nên bên cạnh mà đánh một cái rắm thì chẳng khác nào phun thẳng vào mặt.
Đường đường là một hầu gia lại phải ngủ trong khoang của giáo úy, thật mất mặt. Nhưng thấy Trương Lượng chỉ được ngủ ở cầu tàu, Vân Diệp liền cảm thấy hài lòng hơn nhiều. Trên thuyền có quá nhiều quý nhân, một tên hầu gia ở đây thực chẳng đáng là bao. Chẳng biết Lý gia lấy đâu ra lắm thân thích đến vậy, toàn là mấy lão già mà Vân Diệp chưa từng gặp mặt. Bái kiến một loạt Lý công mà y vẫn chưa rõ ai là ai.
Đám nhà quê này trên thuyền cực kỳ thảm hại, kẻ nào kẻ nấy mặt vàng ệch, chắc là do say sóng. Nhiều người râu còn dính cả chất nôn, trong khoang thuyền toàn mùi chua hôi tanh tưởi do nôn ọe, chỗ thế này làm sao ngủ nổi!
Vừa lên thuyền, Vân Diệp tất nhiên đã tự tìm cho mình một cái khoang yên tĩnh, thoáng gió. Sàn khoang pháo dày là chỗ ngủ cực tốt, chỉ cần không dựng nỏ tám trâu lên, chỉ cần dựng một căn nhà gỗ là chớp mắt biến thành căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất ra hồ, lại có cả toilet.
Vân Diệp ôm chăn gối lên sàn thuyền, gọi một tên thủy thủ tới nói: "Hầu gia muốn xem thành tích huấn luyện của ngươi. Ngươi dựng ngay một căn phòng gỗ để bảo vệ nỏ tám trâu này, đếm đến mười phải xong."
Không thẹn là thủ hạ do mình huấn luyện ra, Vân Diệp chỉ đếm tới tám là một gian phòng gỗ đã hiện ra trước mắt y. Thấy tên thủy thủ hăm hở định lắp nỏ tám trâu, Vân Diệp liền đá cho hai phát: "Có thứ thủ hạ đui mắt này thật đúng là nỗi sỉ nhục của ta!" Lúc này, y mới đánh giá căn phòng của mình: "Không tệ, không tệ! Tiếc là Lưu Tiến Bảo không theo, nếu không có tên chân chó đó thì càng thoải mái."
Vân Diệp thuần thục mở một tấm ván gỗ ở sàn thuyền, lấy ra một cái giường treo. Y treo một đầu vào vách tường đối diện. Đây vốn là thứ dùng cho thủy thủ trực ban tác chiến ngủ. Giường treo kiểu này có thể ngủ được hai người. Kéo màn phủ lên lỗ xạ kích, nếu không có thứ này, muỗi Động Đình Hồ có thể đốt chết người.
Chăn đệm trải xong, đặt gối cho thật thoải mái, Vân Diệp cởi giày nhảy lên giường. Y vặn qua vẹo lại, tìm chỗ dễ chịu nhất định ngủ bù hai ngày luôn vì người quá mệt. Tân Nguyệt luôn cho rằng trượng phu bị trúng tà, cần "rút âm khí", thế là đêm đêm "cày bừa". Na Mộ Nhật xen vào càng khiến y thêm mệt mỏi. Vân Diệp chẳng biết âm khí là cái gì, chỉ thấy mình hư thoát, chắc dương khí cũng thất thoát không ít.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, tinh thần Vân Diệp phấn chấn hẳn. Nhìn ra ngoài, lòng sông chật hẹp đã biến thành mặt hồ mênh mông sóng nước. Chiếc Đại Đế đã tới Động Đình Hồ. Không thấy bóng dáng chiếc Công Chúa và Thanh Tước đâu, chắc chiếc Đại Đế đã chạy hết tốc lực.
Bụng đói meo, y muốn vào khoang thuyền ăn cơm. Nhưng nghĩ tới đám thân thích nhà quê dơ dáy của Lý gia là buồn nôn, thế là Vân Diệp đá cửa khoang dưới chân, cúi người chui vào. Nhà bếp của chiếc Đại Đế ở tầng ba, y leo thang xuống.
Đầu bếp không ngờ lại gặp được đại soái ở đây. Vừa định lên tiếng thì Vân Diệp mất kiên nhẫn nói: – Mau lên, ta đang đói! Mang thứ ngươi bớt xén hiến lên đây, ta tha chết cho.
Đầu bếp cười hớn hở lấy từ ngăn kín ra một cái chậu, trong đó có một miếng thịt bò lớn, con gà vào ruộm, còn có hai cái móng.
Vân Diệp bảo đầu bếp thái thịt bò ra đĩa, xé lấy đùi gà, móng thì tất nhiên y chén cả cái, thêm hai cái bánh bao. Bữa cơm thế là được giải quyết. Y lục được bầu rượu mà tên đầu bếp giấu diếm. Tên chó má này uống rượu nho còn ngon hơn thứ của Vân Diệp, nhất định là xẻo của hoàng đế. Tên nào cũng ăn tim gấu gan báo rồi!
– Đại soái lượng thứ, tiểu nhân quen mất rồi. Bầu rượu của bệ hạ không chứa được nhiều, phần còn lại đổ đi thì tiếc quá, nên tiểu nhân giữ lại. – Khỏi kiếm cớ, chẳng qua là trộm thành quen. Lần này tha cho ngươi, mai nhớ hấp cho ta con cá.
Đầu bếp để đại soái dẫm lên lưng leo lên sàn thuyền, rồi cho cơm rượu vào giỏ kéo lên. Đại soái đi rồi, hắn mới hung dữ nói với đám phụ bếp: – Tên khốn kiếp nào dám tiết lộ hành tung của đại soái chớ trách dao của lão tử không nhận người quen!
Nói xong, hắn phập một phát chém dao xuống thớt.
Gặm đùi gà thưởng thức sóng biếc vạn dặm đúng là chuyện tuyệt trần. Trăng thượng huyền đã biến thành cái đĩa bạc, trên Đồng Đình Hồ sương khói lờ mờ càng đẹp đẽ bội phần. Nâng bầu rượu cạn chén với trăng, tức thì thấy bản thân cũng trở nên cao nhã. Trăng xuyên qua màn chiếu vào phòng gỗ mập mờ, không có tiếng kèn sáo, chỉ có tiếng Vân Diệp ăn như sói đói, miệng liếm chóp chép. Lúc này không có ánh mắt u oán của Tân Nguyệt mà lại.
Tiếng bước chân nặng nề từ xa tới. Tên này có vẻ tâm sự trùng trùng, chẳng nhìn hoàn cảnh xung quanh đã quỳ xuống khấn vái: – Cha, mẹ, con không chịu được nữa! Con không sống nổi ở Trường An nữa! Nữ nhân kia không hề biết liêm sỉ, không hề có phong thái hoàng gia, vụng trộm với gia đinh làm con mang nhục, nay thành trò hề lớn nhất của Trường An. Con thề chết bảo vệ thanh danh của mình, tới ngày đó cha mẹ đừng xem thường con.
Giọng của Tiết Vạn Triệt. Tên này định nhảy hồ tự tử à? Vân Diệp chắc chắn hắn nhảy là chết. Tên nhìn thấy ếch còn phải né tránh thì nhảy xuống Động Đình Hồ chỉ có toi mạng. Đả kích Đan Dương công chúa gây ra xem chừng cực lớn.
Nếu hắn tự tử thì Vân Diệp chẳng cản. Thấy sống vô vị, tự mình kết liễu mạng sống là kẻ hèn nhát. Chết đi ít nhất còn cho cá Động Đình Hồ bữa tiệc.
– Cha, mẹ, con không cam tâm! Tước vị phải dùng trăm trận mới có cứ thế mà mất sao? Đại ca khuyên con nhịn, nhưng loại chuyện này làm sao con nhịn được? Ngày ngày thấy ả dâm phụ đó còn phải nở nụ cười! Con là đấng nam nhi ngang tàng, là mãnh tướng vô địch trong quân, sự sỉ nhục này làm sao con chịu đựng được? Vốn cho rằng có chứng cứ xác đáng là có thể khiến bệ hạ xử phạt ả dâm phụ đó, nhưng kết quả là con bị xử phạt! Tám mươi quân côn, không nương nhẹ cái nào! Vân Diệp trước kia bị đánh hai mươi gậy đã thấy đời vô nghĩa, con chịu tới tám mươi cái, mông không đau, nhưng trái tim nhỏ máu, hu hu hu…
Vân Diệp ở trong phòng nghe mà thấy ê răng. Tên gấu chó này lại khóc tu tu, đúng là không tưởng tượng ra được cảnh tượng đó thế nào. Lý Uyên có hai mươi hai nhi tử và mười chín nữ nhi, nhưng đồ tốt không nhiều. Giỏi nhất là Lý Thế Dân và Lý Tú Ninh, tiếp theo là Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát. Đám khuê nữ nuôi bọn mặt trắng chẳng phải chuyện mới mẻ. Năm xưa ngươi cho rằng cưới được hoàng gia khuê nữ là phúc phận, hiện biết đã muộn rồi.
– Chuyện phạm pháp mà Mã Chu moi ra toàn do Đan Dương làm. Thủ hạ của hài nhi đều nấp trong trang nhẫn nhịn, giữ mình còn khó, nói gì tới chạy đi phạm pháp. Nhưng bệ hạ bất chấp, công tước giáng thành hầu tước, lên thuyền ở trong khoang nhỏ ô uế, chân chẳng duỗi ra nổi. Lòng phiền muộn uống mấy ngụm rượu cũng bị xử phạt, lệnh con không được gần rượu. Không có rượu Tiết Vạn Triệt còn ra vẻ mãnh tướng vô địch nữa không? Hết đường rồi, cha mẹ ơi, con cùng đường rồi! Về Trường An con sẽ đóng cửa phủ lại, giết từ cửa vào hậu đường, không tha cho kẻ nào, giết xong con tiện phụ kia, con sẽ tự vẫn…
Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.