Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1038:

Tiết Vạn Triệt gần như đã rơi vào ảo ảnh đang cầm đao giết gian phu dâm phụ. Hắn tựa mình vào vách phòng gỗ, vỗ sàn thuyền, khi nói đến chỗ thống khoái thì không ngừng khen ngợi bản thân, còn lúc nhắc tới đoạn tự sát thì lại nức nở không thành tiếng. Thấy hắn tự diễn tuồng thống khoái như thế, Vân Diệp len lén đặt bầu rượu bên cạnh tay hắn. Đáng thương cho viên mãnh tướng một đời, chẳng hề hay biết.

Tay chạm vào bầu rượu, Tiết Vạn Triệt chẳng màng đến từ đâu mà có, vặn nút rồi hô một tiếng rượu ngon. Hắn ngửa cổ tu luôn nửa bầu, thở ra hơi rượu dài rồi chùi mép nói:

– Nhặt được một bầu rượu ngon, đây là vận may tốt nhất của ta trong thời gian qua.

Vân Diệp thở dài. Vì muốn tên mãnh tướng tội nghiệp này may mắn hơn chút nữa, hắn liền đặt một cái móng giò bên cạnh. Quả nhiên tên đần độn này lần nữa cảm tạ trời cao, uống một ngụm rượu, cắn một miếng thịt, ăn rất thoải mái, vừa ăn vừa nói:

– Cứ quyết định làm thế, tới Nhạc Châu gặp Hoan Nương và con xong sẽ về Trường An. Thứ lộn giống của Đan Dương cũng không tha, muốn thứ lộn giống đó kế thừa tước vị của ta à? Nằm mơ đi! Nếu con ta không được kế thừa, lão tử thà hủy tước vị chứ không để các ngươi hưởng lợi. Một lũ chó lợn, phải giết cho sạch.

Vân Diệp đưa đĩa thịt bò còn lại ra. Tới lúc này tên ngu xuẩn mới phát hiện chuyện bất thường, siết chặt nắm đấm rống lên:

– Ngươi là ai? Ra đây!

– Đồ khốn kiếp, ngươi ở đó lải nhải giết cả nhà công chúa, hại lão tử ở đây canh chừng cho ngươi, còn phải chiều theo tâm trạng ngươi mà cung cấp rượu thịt, giờ lại muốn ra oai với lão tử à?

Nghe thấy giọng Vân Diệp, Tiết Vạn Triệt tức thì suy sụp, ôm đầu ngồi xuống nghẹn ngào:

– Chuyện mất mặt của ca ca bị ngươi nghe hết rồi. Cũng tốt, dù sao ngươi về Trường An cũng biết thôi. Không sống được nữa rồi, ca ca không sống được nữa rồi.

Vân Diệp đẩy Tiết Vạn Triệt vào phòng gỗ, nhét bầu rượu cho hắn. Y cũng cầm một bầu rượu, chạm một cái rồi nói:

– Chuyện khác có thể qua loa, nhưng làm sao huynh biết con công chúa sinh ra không phải của huynh? Cái này phải làm rõ ràng.

– Rõ ràng cái gì chứ? Khi công chúa vừa có thai ngươi biết ca ca ta vui vẻ nhường nào không? Nhưng đứa bé sinh ra ta không vui nổi, hoài thai bảy tháng mà sinh ra tên tiểu tử nặng tới tám cân, ngươi có tin không?

Vân Diệp khó khăn lắm mới lắc đầu:

– Tiểu thiếp nhà ta sinh con thiếu tháng, chỉ hơn bốn cân. Tôn tiên sinh nói bẩm sinh yếu ớt, khó lắm mới tới được ba tuổi, tóc vẫn hoe hoe, người gầy gò.

Tiết Vạn Triệt cười khổ:

– Thế là đúng rồi. Trẻ thiếu tháng thì cơ sở non yếu, nhưng Đan Dương sinh con tám cân thì sao mà tin được. Ta có huyết thống người Hồ, tóc hơi xoăn, mắt vàng nhạt. Hai đứa con Hoan Nương sinh cho ta đều như thế, tóc xoăn, tuy mắt đen hơn ta, nhưng vẫn nhận ra đặc trưng của người Hồ. Đứa con Đan Dương sinh ra thì mắt đen, tóc cũng không xoăn. Phải biết rằng Lý gia cũng có huyết thống người Hồ, vậy mà sinh ra đứa bé lại không có chút hình dáng người Hồ nào. Ngươi có biết mấy đứa con của đại ca ta rất giống hai đứa con Hoan Nương sinh không? Cho nên đó mới là giống của Tiết gia. Nói bảy tháng kỳ thực cũng đã quá nhiều rồi. Bảy tháng trước ta còn hộ vệ bệ hạ đi săn ở Vị Thủy, suốt ba tháng không ở Trường An. Ngươi nói đứa bé đó có liên quan tới ta không?

Vân Diệp bị hắn hỏi cho á khẩu. Từ di truyền học, y học đã chứng minh rõ ràng việc Đan Dương công chúa tư thông, thêm vào sau này còn bắt quả tang được, gần như đã là chứng cứ chính xác rồi.

Hết cách, vì thể diện của huynh đệ, Vân Diệp lấy từ trong người ra một cái bình:

– Đây là nhựa cây cực độc. Chỉ cần bôi lên vũ khí, dù chỉ rách một chút da cũng sẽ chết. Huynh ra tay nhanh một chút, phủ công chúa tuyệt đối không còn người sống.

– Nếu huynh thấy lấy đao chém quá phiền phức, huynh đệ còn có độc của kim ti ngô công. Chỉ cần đổ vào giếng nước, ta đảm bảo không một sinh vật nào sống sót.

Vân Diệp lại lấy từ trong người ra một cái bình khác:

– Còn nữa, nếu huynh thấy người trong thành Trường An đều đáng hận, muốn giết sạch thì chỗ huynh đệ còn có mầm lỗ sang, chính là vật mà huynh phái binh canh gác trong sơn động ấy. Một cái bình nhỏ là đủ diệt cả Trường An.

– Nói đi, muốn loại nào? Huynh đệ chỉ có thể giúp tới mức đó thôi.

Mồ hôi trên đầu Tiết Vạn Triệt chảy ròng ròng, tay co quắp như móng gà, muốn cầm lấy cái bình, nhưng mấy lần lại rút tay về. Hắn cầu khẩn nhìn Vân Diệp, hi vọng y cho mình một kiến nghị.

Vân Diệp bôi độc kim ti ngô công lên chiếc đùi gà, cắn một miếng:

– Đừng nhìn nữa, đây là nước tương. Ba thứ đó đều do ta bịa ra thôi. Có thứ này thật, nhưng canh giữ nghiêm ngặt, không ai lấy được.

– Vừa rồi huynh do dự chứng tỏ trong lòng huynh không nỡ, ta hiểu. Huynh không bỏ được Hoan Nương và hai đứa con. Đứa lớn đã năm tuổi, nghe nói vào thư viện Nhạc Châu học, thành tích không tệ. Đứa nhỏ ba tuổi thích tập võ, chỉ là không tìm được sư phụ tốt. Công phu trên ngựa của Tiết gia vang danh thiên hạ, hai huynh đệ dựa vào mã sóc trong tay mà kiếm được phú quý, sao không tự mình dạy bảo?

– Ta, Xử Mặc, Con Sâu, Kẻ Xấu xem như là huynh đệ của huynh chứ. Có ai trong bọn ta coi Đan Dương là vợ huynh không? Con Sâu ở Nhạc Châu, con huynh được đi học là do hắn giúp. Huynh nghĩ con tư sinh có ai thèm để ý không? Hoan Nương một mình kinh doanh cửa hiệu ăn nên làm ra, khắp Nhạc Châu không ai làm phiền. Huynh nghĩ đó là bản lĩnh của nàng sao?

– Đan Dương vụng trộm chẳng có gì lạ. Khuê nữ của thái thượng hoàng mà, không tư thông mới là lạ. Cho huynh biết, huynh không mất mặt, mà hoàng gia mới là người mất mặt. Vì sao bệ hạ nổi giận với huynh? Vì huynh thiếu suy nghĩ, biến chuyện mất mặt nhỏ nhặt thành chuyện ầm ĩ khắp nơi. Không đánh huynh thì đánh ai? Bệ hạ không vì thẹn quá hóa giận mà chặt đầu huynh, ta thấy mấy năm qua bệ h��� tốt tính nhiều rồi.

– Hôn sự hoàng gia là thế. Gặp được công chúa tốt thì phải chân thành đối đãi, phải thật trân trọng. Gặp phải công chúa hư thì khỏi cần quan tâm làm gì, nàng ta thích làm gì thì làm. Đã là quan hệ quân thần rồi, huynh còn muốn trông cậy vào cái gì?

– Hoan Nương vụng trộm thì huynh mới thật sự mất mặt. Khi đó huynh có chém chết kẻ đó, bọn ta cũng toàn lực ủng hộ. Nhưng huynh chém Đan Dương làm cái gì? Huynh chết chả sao, nhưng cả gia đình huynh còn sống được nữa không?

Tiết Vạn Triệt ngơ ngẩn nhìn Vân Diệp:

– Ý các ngươi Hoan Nương mới là lão bà của ta? Đan Dương chỉ là một thứ công vụ?

– Đúng, công vụ mà. Rảnh thì làm, không rảnh thì bỏ đó, dù sao công vụ này không có yêu cầu thời gian.

– Có phải bây giờ trông ta rất ngu xuẩn không?

Tiết Vạn Triệt do dự một lúc rồi hỏi ra:

– So với lợn còn kém một chút. Ít nhất lợn còn biết món nào không ngon thì quay đầu đi chọn thứ khác, huynh thì không.

Tiết Vạn Triệt gật đầu:

– Đạo lý đúng thế. Sau này không cho ngươi xỉ nhục ta như vậy.

– Thế cũng phải xem tình hình. Huynh nhìn Phùng Thiếu Sư và Triệu Cảnh Tử đó, một người ở đại mạc canh gác ba năm, về nhà công chúa sinh con, Lão Phùng vẫn mở tiệc tưng bừng. Lão Triệu càng hiểu chuyện, công chúa và thị nữ cùng sinh con, Lão Triệu còn tuyên bố với bên ngoài rằng đó là đứa con trời ban, yêu thương hết mực. Dù hai đứa bé đó đều không sống được tới trăm ngày khiến Lão Triệu vô cùng đau đớn, nhưng ít ra huynh còn có bảy tháng để viện cớ, khá hơn bọn họ nhiều.

Con người là thế, người ta cưỡi ngựa, ta cưỡi lừa, sau lưng còn có người đốt củi, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai hơn mình. Có tâm lý này thì cuộc sống dễ dàng tìm thấy niềm vui hơn. Tiết Vạn Triệt lắc bầu rượu:

– Hết rồi. Ngươi kiếm rượu đâu ra thế? Nói chuyện với ngươi thật thống khoái. Bệ hạ cấm rượu trên thuyền, không có rượu uống, nhưng trên thuyền là địa bàn của ngươi, chút chuyện nhỏ này không làm khó được ngươi chứ?

Văn bản này được truyen.free chuyển ngữ và bảo lưu toàn bộ quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free