(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1039:
Chuyện này thì khó gì, đám thủy thủ kẻ nào chẳng yêu rượu như mạng, nơi giấu rượu thì nhiều vô kể. Căn phòng gỗ này mà không có rượu mới là chuyện lạ. Vân Diệp tiện tay lật mấy tấm ván gỗ, liền moi ra bốn bầu rượu:
– Không có rượu ngon, uống tạm vậy. Vợ huynh hiện chuyên kinh doanh rượu, trong nhà nhất định có rượu ngon. Tới Nhạc Châu, việc uống rượu phải trông c��y vào huynh cả đấy, ta đưa cả nhà đi theo bất tiện lắm.
– Đây là chuyện đương nhiên rồi, lúc này để ý nhiều làm cái gì, có rượu là được.
Nói rồi rút nút chai, tu một ngụm lớn:
– Không tệ.
Vân Diệp đưa Tiết Vạn Triệt một cái bánh bao, rồi tự mình cũng cầm một cái nhắm rượu. Hai người tán gẫu chuyện bí mật ở Trường An, đặc biệt là chuyện nam nữ.
– Làm sao có thể, Lưu Hoằng Cơ nói khi tác chiến bị người ta làm bị thương mất một quả thận mà, tinh thần đâu ra mà gây họa cho tiểu thiếp của Lưu Di sau bữa tiệc chứ?
Vân Diệp há hốc mồm kinh hãi.
– Chuyện này ngươi không hiểu rồi. Hai nhà họ Lưu vốn là thông gia, của ngươi là của ta. Vả lại, lão Lưu uống say thì đừng nói là đàn bà, cho một con lợn cái cũng chẳng thành vấn đề…
Đang nói tới lúc cao hứng thì cửa phòng bị mở ra. Hứa Kính Tông thấy Vân Diệp và Tiết Vạn Triệt chẳng hề ngạc nhiên, ngồi xuống cầm bầu rượu lên uống một ngụm rồi mới nói:
– Tới khoang của ngươi không thấy bóng dáng đâu, đoán chừng ngươi chẳng thể ngủ nổi ở cái xó thối hoắc đó. Ta đi thẳng tới bếp xin chút thức ăn, đám hoạn quan mang cái mặt người chết ra nói đây là quy củ trên thuyền, quá giờ thì hết cơm, ngay cả bệ hạ cũng phải tuân theo. Đành vác cái bụng đói đi tìm ngươi, xem có cách nào không chứ, quy củ trên chiến thuyền của ngươi nghiêm quá.
Vân Diệp nghiêm mặt nói:
– Không có quy củ thì loạn hết à? Tác chiến trên biển nếu chút điều lệ này cũng không tuân thủ thì lấy đâu ra sức chiến đấu. Bệ hạ dạn dày trận mạc, tất nhiên hiểu rõ đạo lý này.
Vừa mới hùng hồn nói xong thì tên đầu bếp béo thò đầu lên, xách một giỏ đồ ăn rất to nói:
– Trước đó không biết Đại soái có khách, tiểu nhân sợ không đủ thức ăn nên mang lên một ít. Giờ tiểu nhân xuống bếp hấp thêm hai con cá.
Hứa Kính Tông cười hô hố, búng tay, một đồng ngân tệ bay ra. Đầu bếp béo thuần thục nhận lấy, khom lưng lùi xuống. Hứa Kính Tông vén tấm vải che đồ ăn ra:
– Được lắm, được lắm, cả thức ăn chuyên dùng cho bệ hạ cũng có. Nào nào Lão Tiết, ngươi là võ tướng bụng to, đưa cái đùi dê đây. Còn có rượu, chân gà, Vân Hầu chén đi! Hai người vừa nói tới Lưu Hoằng Cơ, Lão Lưu làm sao vậy? Vừa rồi không nghe rõ…
Đàn ông nói chuyện với nhau thường mập mờ, rồi thông qua đầu óc của mình mà thêm mắm thêm muối, biến những chuyện đó thành càng xấu xa hơn. Huống hồ, một tên nho gia bại hoại như Hứa Kính Tông lại luôn moi móc kinh sách để tìm ra cái "sự thật" đen tối của sự việc.
Hắn kể từ chuyện Lý Thế Dân dâng hai phi tần của Tùy Dương Đế cho Lý Uyên, rồi đến những thâm cung bí sử không thể truyền ra ngoài của Lý Uyên và Bùi Tịch. Tiếp đấy, hắn nói chuyện phi tần của Lý Nguyên Cát bỗng dưng xuất hiện trong hậu cung của Lý Nhị, kể đến mức văng bọt mép.
Đời sau thường truyền miệng câu "Đường đội nón xanh, Tống chảy nước mắt". Giờ đây, Vân Diệp mới vỡ lẽ phần nào. Chuyện làm bậy bất chấp luân lý này tuy nói là kế thừa truyền thống "anh chết em lấy chị dâu" của người Hồ, nhưng nay lại bị đem ra làm chủ đề đàm tiếu, trở thành vết nhơ lớn nhất của thời Lý Đường. Đã là hoàng đế của người Hán thì phải tuân thủ lu��n lý của người Hán, không thể thấy vợ anh em mình xinh đẹp là nhào tới như sói đói được.
Trăng mọc lên trên mặt hồ, cảnh đẹp trăng thanh gió mát tán gẫu chẳng kém gì đêm tuyết xem múa khỏa thân. Lúc nào không hay đã tới nửa đêm. Hứa Kính Tông có đánh chết cũng chẳng chịu về khoang thuyền. Tiết Vạn Triệt thì nghĩ mình nằm luôn trên sàn cũng chẳng sao, đám thân quyến của Lý gia thật đáng ghét, đứa nào đứa nấy ngu dốt quê mùa còn vênh vênh váo váo. Nghe nói mấy ngày qua hoàng hậu không chịu nổi nữa rồi.
Nghe Hứa Kính Tông nói tới câu này, lại liên tưởng sắp tới Nhạc Châu, Vân Diệp dám khẳng định chắc nịch rằng đám người này tới đây là để kiếm chác. Chẳng biết chúng định làm giàu bằng cách nào, nếu làm ăn đàng hoàng thì nhường chút lợi nhuận cũng chẳng sao. Nhưng nếu muốn ỷ thế chiếm đoạt, Vân Diệp sẽ cho bọn chúng cởi truồng xéo về Tấn Dương.
Mặt trời mọc ở Động Đình Hồ không tráng lệ như ngoài biển, nhưng nhìn mặt trời chầm chậm nhô lên sau Quân Sơn vẫn làm lòng người khoan khoái. Hứa Kính Tông nói từ khi lên thuyền tới nay có bữa sáng này là vừa miệng nhất, đầu bếp biết Đại soái thích ăn cháo cá, trời chưa sáng đã nấu rồi.
Bát cháo trắng tinh cho thêm ít hành, ngửi thơm điếc mũi. Vân Diệp húp hai bát, Hứa Kính Tông không chịu thua kém, còn Tiết Vạn Triệt liếm sạch nồi. Tên này hôm nay tinh thần không tệ. Hứa Kính Tông lấy Đơn Dương ra trêu, hắn vẫn cười ha hả, chẳng mảy may bận tâm. Vân Diệp nói đúng, cưới công chúa chẳng qua cũng chỉ là một thứ công vụ mà thôi.
Thảnh thơi được một lát thì Vân Diệp thấy thị nữ thân cận của Trường Tôn thị xuất hiện trước mặt, sắc mặt khó coi. Xem ra sắc mặt Trường Tôn thị cũng chẳng khá hơn là bao, vì vẻ mặt của thị nữ thân cận luôn giống y hệt hoàng hậu.
– Hồng cô cô, tiểu chất phát hiện từ khi Doãn cô cô rời cung cấm, cô cô chẳng lúc nào có sắc mặt tốt cả. Cô cô xuất hiện với vẻ mặt này khiến tiểu chất cứ nơm nớp lo.
Bất kể thế nào, cứ nịnh bợ một câu đã:
– Bớt mồm mép đi. Nương nương truyền ngươi tới, mau đi ngay. Mấy ngày qua phiền chết đi được, đám người từ Tấn Dương tới cứ lải nhải kể lể năm xưa mình vất vả, giờ nhìn người khác phát tài, nhà mình thì ăn lương khô, cầu xin bệ hạ rủ lòng thương. Ngươi không biết chứ, bọn chúng dẫn theo rất nhiều con cháu, xin bệ hạ sắp xếp vào các vị trí, còn nói giang sơn nhà mình thì phải người nhà mình trông nom mới yên tâm.
– Toàn là cái thứ vô dụng, ta cũng chẳng thèm để mắt đến. Chẳng nói tới bệ hạ và nương nương, hiện sản nghiệp của hoàng gia đều có nhân tài chuyên trách kinh doanh mới có ngày hôm nay. Nếu đám người này trà trộn vào, Doãn tỷ tỷ chắc sẽ tức chết mất. Mau nghĩ cách đuổi hết chúng đi.
Hai người vừa nói vừa đi tới khoang thuyền của hoàng hậu. Vừa tới cửa, Vân Diệp đã biết mình phải đối diện với chuyện gì rồi. Hoàng hậu muốn dùng kế kim thiền thoát xác, xem ra thế lực của đám người này rất lớn.
Đẩy cửa đi vào, Vân Diệp thiếu chút nữa bị mùi cực đậm đẩy lùi. Chẳng trách mấy ngày qua Trường Tôn thị giận đến thế. Cả căn phòng đầy những lão già râu trắng ngồi ngay ngắn trên ghế. Thấy Vân Diệp đi vào, họ nhìn y hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.
Vân Diệp định nổi giận thì Trường Tôn thị hừ mạnh một tiếng. Vân Diệp đành cúi đầu xuống chắp tay coi như thi lễ.
Trường Tôn thị mỉm cười với lão già đứng đầu:
– Cửu công, Thập Nhị công, đây là Lam Điền Hầu Vân Diệp. Tuy tuổi còn trẻ nhưng có bản lĩnh Đào Chu Công. Mấy vị có tiền rỗi rãi không biết đầu tư vào đâu, nghe ý kiến của y sẽ có lợi đấy.
– Thằng nhãi ranh này mà cũng dám so với Đào Chu? Lão phu tuy thân ở vùng hoang sơn bảo vệ mộ tổ, nhưng vẫn biết trên đời này nhiều dạng mua danh chuộc tiếng. Bảo lão phu giao tiền cho cái loại tiểu tử này thì không thỏa đáng chút nào.
Lão già nói xong còn trừng mắt với Vân Diệp. Mấy lão già khác cũng nhao nhao phụ họa, tóm lại chẳng nói được câu nào lọt tai. Vân Diệp thấy ánh lửa giận trong mắt hoàng hậu, tay cầm quạt nổi đầy gân xanh. Y biết bà đang ở bờ vực bùng nổ, không hiểu vì nguyên nhân gì mà cố gắng kìm nén lại.
Giờ đã đến lượt mình ra tay rồi, Vân Diệp chắp tay cười:
– Không biết tiền dưỡng lão của các vị tiền bối c�� bao nhiêu? Nếu chẳng có được bao nhiêu ngân tệ thì vãn bối sẽ góp thêm chút tiền, cứ tùy tiện ném vào cửa hiệu nào đó. Qua một năm chia hoa hồng là ổn, chắc chắn đủ để chư vị tiền bối sống vài năm dư dả.
Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý độc giả bản chuyển ngữ này, và còn rất nhiều tác phẩm thú vị khác đang chờ bạn khám phá.