(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1040:
Láo xược! Đám lão phu lần này gom góp mười vạn ngân tệ, tới Trung Nguyên mua hàng, mở cửa hiệu, lập thương đội, vậy mà thằng nhóc ranh chưa mọc đủ răng như ngươi dám không coi vào đâu? Tận mười vạn quan đấy! Nhớ năm xưa Thái thượng hoàng khởi binh, bọn ta dốc hết gia tài giúp đỡ cũng chỉ có sáu vạn quan thôi. Thái thượng hoàng dựa vào sáu vạn quan đó mà gây dựng đội hùng binh thôn tính thiên hạ. Số tiền lớn đến thế này phải giao cho người đáng tin cậy.
Lão già nổi giận, đứng bật dậy chỉ vào mặt Vân Diệp mắng chửi.
Vân Diệp khó xử nhìn Trường Tôn thị: - Nương nương, thần chưa bao giờ nhận vụ làm ăn mười vạn ngân tệ cả. Việc mua bán cỡ này, người ta đều trực tiếp tìm quản gia thương lượng. Thần mà nhận thì người ta cười cho mất.
Trường Tôn thị chỉ biết lấy tay chống trán, không nỡ nhìn thêm nữa. Lúc này, mấy người thân thích xa của Lý gia đã đứng dậy, Cửu công người run rẩy chỉ vào Vân Diệp: - Không biết phải vụ làm ăn lớn đến mức nào ngươi mới chịu nhận? Lão phu phát động toàn bộ tộc nhân gom góp, nói không chừng cũng đủ số tiền ngươi cần.
- Vãn bối tới giờ chỉ đích thân làm ba việc. Thứ nhất là xây thư viện Ngọc Sơn, thứ hai là xây thành Nhạc Châu, việc thứ ba là khi rảnh rỗi mới đóng cho bệ hạ chiếc Đại Đế này. Hình như chẳng có chuyện nào trong số đó dùng mười vạn quan hay mười vạn ngân tệ mà làm được cả.
Trường Tôn thị đau đầu. Bà hối hận khi gọi Vân Diệp t���i xử lý yêu cầu làm giàu của đám người này. Vân Diệp làm thế này đúng là muốn mấy lão già tức cho mà chết.
Cửu công nghe xong lời Vân Diệp, chắp tay hỏi hoàng hậu: - Nương nương, thiếu niên này nói thật đấy chứ?
Đừng thấy lão ta đổi cách xưng hô mà lầm. Lúc nãy gọi Vân Diệp là "nhãi con" là có ý khinh thường, nhưng giờ lão ta đã nghiêm túc. Vân Diệp mà đối đáp không đúng thì sẽ thành chuyện lớn ngay lập tức.
Trường Tôn thị ngẩng đầu lên: - Dù y nói lời có phần vô phép, nhưng không sai. Chiếc Đại Đế đúng là do y làm. Đó là nguyên nhân bổn cung muốn mọi người giao tiền cho y. Những mặt hàng các ngươi muốn, y đều có thể cung cấp, đảm bảo phẩm chất. Về điểm này, chữ tín của y là không thể bàn cãi.
- Lão phu chỉ muốn hỏi xem chiếc Đại Đế này sao lại đáng giá mười vạn quan? Thiếu niên kia, nếu ngươi không nói rõ ràng, lão phu nhất định sẽ cùng ngươi tới trước mặt bệ hạ nói cho ra lẽ.
Chỉ là một chiếc thuyền thôi, dù có to tới mấy cũng chẳng đáng mười vạn quan. Nhận thức trực quan nhất của Cửu công là số tiền của bọn họ là một khoản tài chính khổng lồ, đủ sức tác động đến sự hưng suy của một quốc gia. Do thiếu thông tin, bọn họ hoàn toàn xa lạ với một Đại Đường đang thay đổi từng ngày.
Vân Diệp chỉ vào chỗ lão già đang chống quải trượng: - Tấm thảm dưới chân ngài được làm ra bởi những người thợ giỏi nhất Ba Tư. Đó không phải là lông cừu thường, mà là cừu nhung. Xưa nay, Ba Tư có câu "một sợi lông cừu nhung, một tấc vàng". Tấm thảm này giá trị một ngàn ngân tệ, cũng chính là một ngàn quan.
Lão già kinh hãi, cúi xuống quan sát kỹ. Tấn Dương là nơi nửa trồng trọt nửa chăn thả, cừu nhung quý giá thế nào sao lão có thể không biết? Sau khi xác nhận Vân Diệp nói không sai, lão lùi liền hai bước, ngồi phịch xuống ghế.
Vân Diệp lại chỉ vào chiếc ghế dưới mông lão: - Ghế ngài ngồi, tổng cộng có tám chiếc, cộng thêm bàn nhỏ đặt bầu rượu, đều được làm từ gỗ hoàng đàn quý giá nhất. Loại gỗ này cực hiếm, khó có thể làm ra vật dụng kích thước lớn, vì hoàng đàn lâu năm thường bị rỗng ruột. Vãn bối cho rằng màu vàng của hoàng đàn thể hiện được sự ung dung, cao quý của hoàng gia, thậm chí hơn cả tử đàn. Chiếc Đại Đế là tọa giá của bệ hạ, nhất định phải dùng loại gỗ này. Thế nên, khi ở Nam Dương, Ngụy vương điện hạ đã phải chinh phạt mười sáu nước mới thu đủ gỗ làm mấy cái bàn ghế nhỏ này. Ngài nói xem, giá trị của nó ra sao?
Cửu công trán vã mồ hôi lạnh. Vì chuyện này liên quan đến thanh danh Ngụy vương, Vân Diệp tuyệt đối không thể nói dối, vậy nên bộ bàn ghế này quả thực giá trị vô cùng. Lúc tâm thần hoảng hốt, chén trà trong tay lão rơi xuống, vỡ tan thành năm mảnh. Vân Diệp thở dài: - Ngài lỡ tay làm hỏng ba nghìn quan rồi. Bậc thầy đồ sứ Ngô Duyên Niên đã phí hết tâm huyết, đến tận lúc lâm chung mới ngộ ra bí mật đồ sứ, đích thân nung tám chiếc chén sứ trắng. Ngài nhìn xem nó mỏng như cánh ve, gõ vào có tiếng kim loại. Con hạc dưới đáy cốc rót nước vào như sống lại. Ngô Duyên Niên làm xong chưa kịp truyền lại bí mật đã kiệt tâm lực mà qua đời. Vãn bối đã phải bỏ ra ba nghìn ngân tệ, kèm theo cả công nghệ than cốc, mới đổi đư��c bộ chén này. Giờ nó đã không còn đầy đủ, bảo vật tuyệt thế cứ thế mà thất truyền.
Vân Diệp đau khổ nhắm mắt lại. Không biết Trường Tôn thị nghĩ gì mà lại đem bộ tách chén này ra chiêu đãi đám nhà quê. Đúng là uổng phí của trời. Ngô Duyên Niên chết đến nơi rồi, nung ra bộ chén này để hưng phấn cái gì, chưa nói được một câu đã chết.
Chẳng những Cửu công há hốc mồm kinh ngạc, mà ngay cả Trường Tôn thị cũng nửa tin nửa ngờ. Bà liếc nhìn chén trà của mình, rồi lại nhìn mảnh vỡ dưới đất, thấy Vân Diệp mặt mày đau khổ, liền bảo Hồng cô gọi vị hoạn quan quản đồ sứ đến, hỏi cho rõ mọi chuyện.
Vị hoạn quan đi vào còn chưa kịp bái kiến đã thấy chiếc chén vỡ, thét lên một tiếng thảm thiết, bò đến bên ghế, ôm mấy mảnh vỡ vào lòng, khóc rống lên, miệng không ngừng lảm nhảm: - Làm sao sống được nữa, làm sao sống được nữa! Đây là bảo vật thất truyền của Ngô Duyên Niên, ông trời ơi, sống sao nổi nữa đây!
Hồng cô bước đến tát một cái, vị hoạn quan đang trong cơn điên loạn mới sực tỉnh, vội vàng quỳ d��ới chân Trường Tôn thị, không ngừng dập đầu xin tha mạng.
- Không phải ngươi sai, bổn cung không phạt ngươi. Chỉ muốn hỏi bộ chén này giá trị thế nào?
Viên hoạn quan vừa khóc vừa đáp: - Bẩm nương nương, bộ chén sứ này không thể định giá. Trên đời chỉ có một bộ. Trước kia Hồng cô hỏi lão nô rằng Vân hầu đòi giá ba nghìn quan có phải là bắt chẹt không, khi đó lão nô từng nói, trong cung đã có món hời lớn.
Hồng cô há hốc mồm. Khi ấy, mình chỉ thắc mắc vì cái giá quá đắt, hỏi một câu xong, biết nó đáng giá thật thì thôi, không ngờ đó lại chính là bộ chén này.
- Nương nương, lão hủ càn rỡ, làm hỏng bảo vật. Xin nương nương trị tội.
Cửu công và một đám lão già khác quỳ xuống tạ tội. Lần này quả là mất mặt lớn rồi, đi làm khách mà phá hỏng bảo vật của chủ nhà.
Trường Tôn thị bảo Hồng cô đỡ đám lão già dậy, cười nói: - Chúng ta là thân quyến, ruột thịt. Chén trà tuy quý, nhưng không bằng tình nghĩa. Mọi người đừng khách sáo như thế.
Đám lão già gây họa không còn mặt mũi nào ở lại. Cáo lỗi xong, bọn họ lui ra. Vân Diệp thấy bọn họ tựa hồ còn tức giận, liền lớn tiếng nói: - Ra cửa cẩn thận nhé, cánh cửa làm bằng gỗ hoa lưu không chịu được đẩy mạnh đâu.
Cửu công loạng choạng. Đợi hoạn quan mở cửa mời lần lượt đi ra, không ai dám chạm vào cửa, chỉ sợ mình làm hỏng.
Thấy đám lão già đã đi cả rồi, Vân Diệp mau chóng mở cửa sổ ra, trách Trường Tôn thị: - Nương nương sao chịu nổi cái mùi này? Không biết mở cửa ra thông gió sao.
Trường Tôn thị hừ một tiếng: - Toàn là các lão nhân gia bảy tám mươi tuổi, không chịu nổi gió lạnh trên hồ. Ngươi nghĩ ai cũng vô tâm như ngươi à? Hôm nay ngươi dùng sự xa hoa để đuổi họ đi, nói không chừng bọn họ sẽ càng đưa ra yêu cầu quá đáng hơn. Bọn họ đều là người góp sức lớn khi khai quốc, bệ hạ sẽ không từ chối chút yêu cầu này của họ đâu. Ngươi không biết đó thôi, họ không có học vấn, không có dũng lực, nhưng căn cơ của Lý gia nằm ở họ. Ba nhi tử của Cửu công đã chiến tử sa trường, tuy không lập đại công gì, nhưng là những người trung thành nhất. Mỗi nhà họ đều có con cháu chiến tử. Sau khi lập quốc, bọn họ vì không có công tích nổi bật nên tước vị không cao, đại bộ phận là tước vị nhỏ như tử tước. Nhưng bọn họ không oán trách, vẫn canh giữ lăng tổ ở Tấn Dương. Thái thượng hoàng và bệ hạ đều thề quyết không phụ họ, nên bệ hạ và ta hết sức khoan dung với họ, chỉ cần là yêu cầu không quá đáng là đều sẽ đồng ý. Bọn họ quanh năm ở nơi nghèo khó hoang vắng, tin tức bế tắc. Mấy năm qua, thấy Đại Đường trở nên giàu có, thấy mình và tộc nhân không thay đổi gì, liền mời những vị tộc lão tới Trường An cầu bệ hạ chỉ điểm đường phát tài. Ngươi cũng biết đấy, bệ hạ không chỉ là hoàng đế, còn là tộc trưởng. Làm cho tộc nhân giàu có là chức trách của tộc trưởng. Năm xưa ngươi phí hết tâm tư làm cho Vân gia Trang giàu có lên cũng cùng đạo lý đó thôi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin hãy tôn trọng công sức người dịch.