Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1042:

Đá cột nhà, cậy lớp sơn tường, thậm chí còn xách nước giếng lên nếm thử, đôi khi Lý Nhị lại bảo đám thị vệ nhổ gốc cây lên để nghiên cứu.

– Cây này ít nhất cũng đã sống được năm năm.

Lý Nhị nhìn cây thông nhỏ trong tay thị vệ, xua tay ra hiệu có thể ném đi, nhưng mọi chuyện đã không kịp nữa rồi. Hai gã đàn ông tướng mạo hung tợn bước tới, lịch sự yêu cầu Lý Nhị bồi thường năm mươi cây thông. Họ chính là võ hầu trong thành.

Đám thị vệ định nổi giận, song Vân Diệp vội lấy ra một ngân tệ, đặt vào tay một đại hán đang đưa ra. Gã đại hán kia lúc này mới gật đầu:

– Thôi được rồi, xem thôi là đủ rồi, cần gì phải nhổ cây lên chứ. Đất trong thành mỏng, trồng được một cái cây đâu phải chuyện dễ. Đúng là mấy lão gia ăn mặc sang trọng chẳng hiểu chuyện bằng mấy gã nhà quê chúng tôi.

Nói đoạn, gã giật lấy cây thông nhỏ từ tay thị vệ, dùng xẻng trồng lại rồi ung dung bước qua mặt Lý Nhị. Vân Diệp thực sự toát mồ hôi thay cho hai người họ. Mấy gã này nào biết, lúc họ đưa xẻng ra đã có ít nhất mười cây nỏ chĩa vào chỗ hiểm của mình.

– Bệ hạ, mấy thứ này đâu phải đồ giả đâu. Người đừng cạy lớp sơn trên biển hiệu của người ta nữa, thứ thể diện ấy sao có thể làm qua loa được chứ? Bệ hạ xem kìa, bao nhiêu người đang lườm chúng ta rồi. Nếu Bệ hạ muốn xem mức độ phồn hoa của Nhạc Châu thì cứ đến đường Vũ Hoa là rõ, đâu cần phải kiểm tra ở đây.

– Ngư��i không hiểu. Từ chỗ nhỏ nhìn ra cái lớn. Năm xưa triều đình tiêu tốn năm mươi sáu vạn quan ở Nhạc Châu, mặc dù phần lớn là do ngươi giật được từ miệng hổ, trẫm vẫn cần phải kiểm nghiệm. Tòa thành mới hoàn toàn này là điều trước nay chưa từng có, nó là cột mốc cho thành mới của Đại Đường, không thể qua loa.

Lý Nhị phủi tay, đường hoàng nói:

– Trên đường Vũ Hoa, nếu không phải cửa hiệu của hoàng gia thì cũng là của các ngươi. Chỉ cần nhìn sổ sách là biết mức độ hưng thịnh, đó không phải là trọng điểm trong chuyến đi này của trẫm. Trẫm đến là muốn xem dân sinh, xem tình hình sống thực tế của bách tính.

– Tòa thành này, chỉ cần không phải thứ họa quốc hại dân thì đã có thể coi là thành công. Vị trí của nó quá đặc thù, là then khóa của Trường Giang, là cửa ngõ của Động Đình Hồ. Lưỡng Hồ muốn thay da đổi thịt cần nhờ nó thúc đẩy, vì thế, hành chính, dân sinh, thuế má, luật pháp, trú quân đều phải xem xét kỹ lưỡng.

– Nhìn từ cái lớn thì không rõ được. Trẫm xây tòa thành này không phải để huân quý phát tài, mà muốn xem sau khi quân quý lấy đi phần lớn lợi nhuận, bách tính nhận được gì.

Vân Diệp cúi đầu lắng nghe. Với loại chuyện này, y thực sự không hiểu, Lý Nhị, Phòng Huyền Linh mới là chuyên gia. Đường Vũ Hoa đúng là có thể nhìn ra sự phồn hoa, nhưng không thấy được bộ mặt thật của nó. Lý Nhị nói đúng, một tòa thành tốt hay xấu không chỉ nhìn vài thương gia lớn, mà phải nhìn vào những góc tối đằng sau sự phồn hoa.

Sống trên đường Thủy Vân là những người mưu sinh nhờ đường thủy. Những gã đàn ông chân trần, cởi trần không ngừng qua lại con đường này, kiện hàng nặng nề trên vai đè oằn người. Dù công việc nặng nhọc, nhưng khóe môi họ vẫn nở nụ cười vui vẻ. Hoàng đế tới, thương hộ các nơi tranh nhau nhân cơ hội này nhập hàng, thuyền buôn neo đậu chật kín bến, kéo dài bất tận. Hơi mệt chút thì đã sao, chỉ cần ngủ một giấc là lại khỏe khoắn.

Lý Nhị dừng lại nhìn phu phen run rẩy vận chuyển hàng hóa, nhìn lợn và dê được dỡ từ thuyền xuống, vô cùng hài lòng. Thấy người dân vất vả lùa đàn gia súc, thi thoảng bị lợn ��i ngã vẫn cười rất vui vẻ.

– Đây mới là cảnh trẫm muốn thấy. Nhờ thủy vận khai thông, bách tính có đường mưu sinh. Người tài đức thì làm quan, người thích kinh doanh thì làm thương hộ, có võ lực thì tòng quân, không có bản lĩnh thì dựa vào sức lực mà kiếm ăn.

– Hôm qua Cửu công khóc lóc với trẫm, nói mình không quyền không dũng, lại chẳng biết kinh doanh, có mười vạn ngân tệ trong tay mà chẳng biết làm gì, chỉ sợ ngươi mua mấy tấm thảm hoặc mấy cái chén về nhà. Như thế ông ta chỉ còn cách kiếm một mảnh đất ở Hướng Dương Pha để tự mai táng.

– Vân Diệp, đám Cửu công không tin ngươi. Họ giao tiền cho trẫm, muốn trẫm giúp mua ít hàng, tốt nhất là loại có thể vận chuyển tới Tấn Dương bán ngay để kiếm lời. Trẫm không ngờ bọn họ lặn lội vạn dặm đường xa để đưa ra yêu cầu này. Chỉ cần có tiền cải thiện cuộc sống tộc nhân, trẫm thấy không hề quá. Ngươi thấy sao?

Vân Diệp cười khổ:

– Nghe qua thì rất chướng tai. Không những phải có lãi mà còn phải lãi lớn. Nếu người khác nói thế sẽ bị các thương gia khinh bỉ đến chết, nhưng nhắm vào tộc trưởng là Bệ hạ thì yêu cầu này không phải là quá đáng. Bệ hạ muốn lấy vốn cầu lợi là phúc của vạn dân, tộc nhân cũng không chiếm đoạt đã là điều hiếm có. Việc buôn bán này cứ giao cho thần làm đi.

– Thần sẽ không biến tiền xương máu của họ thành mấy tấm thảm hay vài chén trà, tuy làm thế có thể còn kiếm nhiều hơn. Vi thần nhất định sẽ chất đầy khoang thuyền hàng hóa. Không biết lợi nhuận gấp ba lần đã đủ làm họ hài lòng chưa? Nếu còn chưa hài lòng thì vi thần giúp họ mua Vô Ưu thảo. Thị bạc ti ở Lĩnh Nam thu giữ được không ít. Bán thứ này kiếm lợi gấp ba mươi lần cũng không thành vấn đề.

– Nói bậy! Thứ độc hại từ địa ngục đó sao có thể tùy tiện bày ra ngoài? Tôn Tư Mạc trồng nửa mẫu đã khiến trẫm lo sốt vó rồi. Thứ này phải thiêu hủy, ngươi tích trữ ở Lĩnh Nam làm gì?

– Lộc Đông Tán ở lại Trường An không đi, luôn muốn mang theo vài thứ ở Trung Nguyên. Thần thấy Vô Ưu thảo nên cho đám kẻ tự cho mình là thần linh dùng. Rõ ràng là phàm nhân lại bận lòng chuyện thần tiên, có l��� người ta là thần tiên thật, Vô Ưu thảo chắc gì đã hại được họ.

Sắc mặt Lý Nhị trở nên rất không tự nhiên, nghiêm mặt hỏi:

– Nếu trẫm đoán không nhầm thì ngươi đã mang Vô Ưu thảo tới Nhạc Châu?

– Không ạ. Thứ độc vật của địa ngục đó thần nào dám tự ý sử dụng, cũng không có tư cách xử trí nó. Năm xưa Bệ hạ đã nói, kẻ tự ý sở hữu v��t này, chết! Đây là giới hạn, thần không dám vượt qua nửa bước. Vi thần là đầu lĩnh tạm thời của Bách Kỵ ti Lĩnh Nam, nhận được mật lệnh của Bách Kỵ ti đem thứ này vận chuyển tới Trường An. Đây là mật lệnh thần luôn cất trong lòng, xin Bệ hạ kiểm nghiệm.

Lý Nhị nhận lấy mật lệnh, thuận tay đưa cho Nghiêm Tùng. Nghiêm Tùng lấy một tờ giấy khác ra đối chiếu, thấy hai tờ khớp nhau mới nói:

– Không có gì sai sót.

Lý Nhị thở phào:

– Bách Kỵ ti mật báo trên chiếc Đại Đế có ba chiếc rương tuyệt mật, chỉ trẫm mới được hạ lệnh mở ra. Mấy ngày qua trẫm luôn nghĩ nó là cái gì, vì sao chỉ trẫm có quyền, nên do dự không hạ lệnh. Xem ra là thứ đó rồi. Vân Diệp, con người có thể dùng mọi thủ đoạn để hãm hại người khác, nhưng không thể lừa dối trời đất. Đại Đường như mặt trời giữa trưa, nếu trẫm không thể hiện thiên uy lồng lộng thì không thể khiến họ kính phục. Thứ độc ác này không thể dùng, để tránh một ngày sẽ gây hại đến con cháu. Nghiêm Tùng, cầm lệnh bài của trẫm đi kiểm nghiệm hàng trong rương rồi thiêu hủy. Chỉ cần thiếu một lạng, ngươi hãy tự kết liễu đi.

Vân Diệp không hỏi mật lệnh do ai phát ra. Thời gian qua y suýt bị thứ này làm cho suy sụp rồi. Từ lâu y đã bảo với hoàng đế, Vô Ưu thảo là nhọt độc, cần phải sớm trừ bỏ. Thuyền buôn phương Tây, hễ bị phát hiện tàng trữ Vô Ưu thảo là sẽ bị trừng phạt thảm khốc. Xác chết trên đảo Con Chua không phải tất cả đều là hải tặc.

Trên thương thuyền từ nước Câu Lan tới, rất nhiều thủy thủ có thứ này, thậm chí còn coi đó là lễ vật dâng cho Lý Dung và Phùng Áng. Tốn bao công sức mới bắt giữ được, chuẩn bị thiêu hủy thì nhận được mật lệnh kỳ quái của Bách Kỵ ti. Những lời vừa rồi nói ra chẳng qua là để thăm dò ý hoàng đế. Vân Diệp nhận thấy hoàng đế không hề hay biết gì về chuyện này, nhưng điều kỳ lạ là Nghiêm Tùng lại có thể dùng một nửa mật lệnh còn lại để xác nhận.

Truyện này do truyen.free phát hành, mong bạn đọc thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free