(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1049:
Hai người ngồi xe ngựa tiến vào hành cung. Dù Vân Diệp và Phòng Huyền Linh rõ ràng có thể dùng yêu bài để vào thẳng, nhưng họ lại bất ngờ rút ra quan điệp chính thức xin cầu kiến, khiến các thị vệ không khỏi hoang mang.
Lý Nhị nhìn thấy quan điệp của hai người cũng lấy làm khó hiểu. Theo lý mà nói, Vân Diệp đáng lẽ phải vội vã vào cung, khóc lóc cầu xin Hoàng hậu ban cho các cửa hàng của Vân gia một con đường sống, cớ sao lại đường đường chính chính xin gặp mặt?
Trường Tôn thị chớp chớp mắt liên tục, trong đầu cũng đang cân nhắc lý do Vân Diệp làm vậy. Nếu chỉ một mình Vân Diệp, thì còn có thể nói y bị dồn vào đường cùng, khoác quan phục hòng nhắc nhở bệ hạ về công lao của mình, mong được giảm bớt thuế má. Nhưng y lại đi cùng Phòng Huyền Linh, xuất hiện với tư thế tấu đối chính thức. Hẳn là có ẩn tình.
– Bệ hạ, hai người này đang có ý đồ bất chính, ngài đã chuẩn bị chưa? Một lão hồ ly và một tiểu hồ ly cùng nhau xuất hiện, thiếp đoán không sai, hẳn là chúng muốn nhắm vào thánh chỉ của bệ hạ ban ra hôm nay.
Lý Nhị vỗ cái bụng hơi phệ của mình, cười lớn:
– Tìm cách đột phá từ chỗ Trẫm ư? Dù lưỡi có nở hoa sen cũng chẳng ăn thua. Kẻ nào kẻ nấy kiếm tiền đến mức không còn lương tâm rồi. Trẫm sẽ không giảm thuế. Kẻ nào dám nói một câu cầu xin, Trẫm lại tăng thêm. Cứ gặp mặt là Trẫm sẽ nói thẳng, không tin không bịt miệng được bọn chúng.
– Phòng Huyền Linh giỏi hùng biện, Vân Di��p chuyên về ngụy biện, có tài múa mép thổi phồng. Trẫm tuy không sợ, nhưng không thể không đề phòng. Biết đâu hai kẻ này chính là thuyết khách của đám huân quý bất lương, phía sau là một tập đoàn lợi ích khổng lồ. Một màn giao phong như thế này đã mấy năm không xuất hiện rồi. Quan Âm tì, giờ Trẫm đang rất hưng phấn, muốn xem chúng thuyết phục Trẫm thay đổi tỷ lệ thuế ra sao. Dù có hủy bỏ những xa xỉ phẩm này thì quốc gia cũng chẳng tổn hại là bao. Trẫm nhất định không đồng ý, xem chúng làm được gì.
Trường Tôn thị nhíu mày:
– Thiếp cứ có cảm giác bất an. Bọn họ lại hành động đơn giản như vậy sao? Hay là tử gián, huyết gián? Loại chuyện như tử gián, huyết gián thì Vân Diệp vạn lần sẽ không làm. Rốt cuộc họ định làm gì?
– Ha ha ha, tử gián? Ngụy Trưng, Lưu Mịch có thể làm, chứ Phòng Huyền Linh và Vân Diệp thì Trẫm không tin. Đặc biệt là một kẻ đánh mông còn kêu đau như Vân Diệp, Trẫm càng không tin.
– Phòng Công, ngài nói xem bệ hạ nghe thấy chúng ta tấu đối sẽ có phản ứng gì? Hôm nay đều trông cậy vào ngài đó. Bệ h��� nhất định thẹn quá hóa giận, có khi đánh ta ngay tại chỗ. Nếu truyền ra ngoài thì ta còn mặt mũi nào nữa. Cần một cách khiến bệ hạ nhận ra mình sai mà không bị mất mặt. Ngài có cách nào không?
Hai người theo sau Đoàn Hồng. Vân Diệp hỏi nhỏ:
– Ngươi còn trẻ, lại là vãn bối của bệ hạ, có bị đánh cũng không mất mặt. V��n đề nếu không giải quyết được mới là hậu họa khôn lường. Lão phu thấy Thương luật cần phải cải tiến toàn diện rồi. Hay là ngươi đứng ra chủ trì, lập nên một bộ luật pháp đi trước thời đại? Luật pháp hiện hành là nối tiếp từ triều Tùy, đã hơn tám mươi năm chưa hề sửa đổi. Mấy năm qua, dù Hộ bộ cũng đã ban hành rải rác một vài quy định nhỏ lẻ, nhưng lão phu thấy đã đến lúc phải định ra một bộ luật mới rồi.
– Ngươi là thiếu niên anh kiệt, bị đánh đổi lấy một bộ pháp luật mới, rất đáng. Tuổi còn trẻ đừng có trốn tránh, gặp khó khăn thì phải dũng cảm vượt qua mới phải chứ.
Vân Diệp giật mình nhìn Phòng Huyền Linh. Lão già này đúng là hại người không chớp mắt. Lý Nhị hiện là đại ma vương trong truyền thuyết, ai lại ngu ngốc ăn no rửng mỡ đi chọc giận ông ta chứ? Hắn khoác quan phục ra cầu kiến cũng vì không muốn bị đánh đòn. Lý Nhị xưa nay ra tay không biết nặng nhẹ. Có lần một sủng phi sinh hạ khuê nữ, ông ta yêu thương vô cùng. Khi phê duyệt tấu chương, ông đặt đứa bé bên cạnh. Đứa bé chưa tròn một tuổi, cảm thấy không thoải mái nên tất nhiên gào khóc. Lý Nhị nổi giận, cầm nghiên mực ném...
Khi nghiên mực vừa bay đi, ông mới sực nhớ đó là khuê nữ của mình. Nếu không phải Đoàn Hồng liều chết dùng đầu húc bay nghiên mực thì hậu quả không dám tưởng tượng. Từ đó trở đi, Trường Tôn thị hạ lệnh hoàng tử, công chúa dưới năm tuổi không được tới gần Lý Nhị. Vân Diệp lo Lý Nhị đánh quên mình thì cái mạng nhỏ này sẽ toi đời mất, dù sau đó Lý Nhị có hối hận đến mấy thì cũng đã quá muộn rồi.
– Không được, ngài phải đưa ra một kế hoạch. Bệ hạ tỉnh táo không sao, chẳng may bệ hạ nổi điên lên đánh ta, ta không đánh trả được, lại không chạy thoát được thì nguy. Ngài cứ nhìn vết thương trên trán Đoàn Hồng thì biết. Bệ hạ không biết nặng nhẹ, ta da thịt non mềm, không thích hợp làm bia đỡ đạn đâu.
– Bậy bạ! Cổ nhân lên tiếng vì dân đâu có suy nghĩ như ngươi. Sĩ đại phu tử gián là vinh diệu, tinh thần của chúng ta sẽ trường tồn. Ngũ Điện Chương thời Tùy trước đây đã đập đầu vào long án để tử gián. Ngư��i xem Tùy Thư viết gì về ông ta, được viết tới tận bảy trang, đó là vinh diệu biết bao.
Vân Diệp dừng chân lại, nuốt nước bọt:
– Nếu vãn bối nhớ không nhầm thì cả nhà Ngũ Điện Chương chỉ mình Ngũ Vân Triệu chạy thoát, còn lại đều bị chặt đầu. Ngài là tể tướng, bệ hạ phải nể mặt ngài vài phần. Hay là ngài cứ nói đi, vãn bối sẽ đứng sau lưng cổ vũ.
Chưa đợi Phòng Huyền Linh lên tiếng, Đoàn Hồng đã thúc giục:
– Hai vị nhanh lên một chút, bệ hạ đợi đến sốt ruột rồi.
Hai người thở dài theo Đoàn Hồng vào đại điện. Vì là chính thức tấu đối nên Lý Nhị cũng mặc long bào, ngồi sau bàn, vẻ mặt nửa cười nửa không nhìn hai người.
– Hai vị khanh gia vì cớ gì gặp Trẫm? Có chuyện gì thì mau tấu lên.
Không hiểu sao Vân Diệp bỗng nhận ra chỉ còn mỗi mình hắn đứng giữa đại điện. Phòng Huyền Linh đã ôm triều vật, ngồi ngay ngắn trên đệm ở một bên. Lý Nhị cũng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Vân Diệp lặng lẽ lui về sau hai bước, cắn răng nói:
– Bệ hạ, hôm nay vi thần tới là vì thánh chỉ bệ hạ ban ra sáng nay. Thần nghe bệ hạ lệnh cho Tam Tỉnh định lại danh sách xa xỉ phẩm, chuẩn bị trưng thu thuế gấp ba. Thần cho rằng điều này là không ổn...
– Câm mồm! Bổng lộc các ngươi nhận, là mồ hôi nước mắt của dân. Y phục các ngươi mặc, là xương máu của bách tính. Làm thần tử lại không biết chia sẻ nỗi lo với vua, làm quan lại không biết cảm thông cho nỗi khổ của bách tính. Chỉ biết nghĩ cách đập xương hút tủy bách tính, không chút liêm sỉ mà vơ vét tiền lương cứu mạng của họ.
– Ý Trẫm đã quyết, đừng nói nhiều! Kẻ nào dám nhắc đến tỷ lệ thuế, nói một câu là Trẫm tăng thêm một lần! Trẫm thà hủy đi những thứ đẹp đẽ vô dụng đó, chứ không thể để các ngươi trục lợi.
Vân Diệp khó khăn lắm mới xen vào được:
– Bệ hạ, xin nghe vi thần nói một câu, ý chỉ...
– Phòng khanh ghi lại, thuế xa xỉ phẩm tăng lên bốn lần.
Lý Nhị chém đinh chặt sắt lệnh:
– Bệ hạ, không phải, vi thần muốn...
– Phòng Huyền Linh, ngươi nghe thấy rồi đó. Hắn ta nói ba câu, thuế tăng lên bảy lần.
Lý Nhị cười gằn, đầy vẻ mong đợi Vân Diệp nói tiếp:
Vân Diệp không nói nữa, lấy bút than từ trong lòng ra, tính toán một lát, sau đó chắp tay nói:
– Bệ hạ, tỷ lệ thuế này đúng là không ổn. Bệ hạ thế nào cũng phải nghe thần nói xong đã chứ, phải không ạ?
Lý Nhị cười hăng hắc:
– Hai chữ đầu là kính xưng Trẫm nên không tính. Sau đó hai câu, thuế tăng lên hai lần. Tiểu tử, có gan thì nói tiếp đi! Trẫm không ngại hủy mấy thứ rắm chó của ngươi đâu. Không có mấy thứ đó, biết đâu Đại Đường còn thịnh vượng hơn. Thuế suất tăng chín lần, xem ngươi kinh doanh ra sao. Có giỏi thì bán mỗi cái túi một trăm ngân tệ xem nào!
– Bệ hạ, thuế má không tính như thế. Bệ hạ nhầm rồi đó ạ.
– To gan thật! Thuế suất mười hai lần. Ngươi định liều mạng đấy à?
Lý Nhị lấy làm lạ, chẳng lẽ Vân Diệp thật sự không quan tâm tới những cửa hiệu kia sao? Đó chính là nguồn kinh tế lớn nhất của Vân gia mà.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng trân trọng thành quả lao động.