(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 105:
Lá trà, ta muốn lá trà! Lá trà tươi!
Vân nãi nãi lo sốt vó, tôn tử đi chơi sông về liền đòi quản gia kiếm lá trà tươi, không biết để làm gì, mà ở Trường An này thì có mấy ai trồng trà đâu cơ chứ.
Tiền Thông chạy khắp ba mươi dặm quanh đây, nghe nói chỉ một nhà buôn gấm lụa lớn có mấy chục cây trà, nhưng họ không bán, nói thẳng thừng rằng đây là trà trồng riêng cho lão gia nhà họ và không có chút giao hảo nào với Vân gia, nên chẳng cần bận tâm hồi đáp.
Kẻ nào dám làm thế? Một gã con buôn quèn mà dám nói vậy với một vị quốc hầu sao? Nói gì đến mấy cây trà cỏn con, dù muốn cả gia sản của ngươi thì ngươi cũng phải ngoan ngoãn dâng lên, còn phải xem tâm tình của hầu gia có thuận hay không nữa. Cho dù nhà ngươi có bối cảnh lớn đến mấy, hầu phủ đã nhún mình nói chuyện lịch sự như vậy, theo lý thì dù ngươi không muốn giao du với Vân gia cũng nên nể chút thể diện chứ, đồ không biết điều! Vô cớ chuốc họa vào thân, liệu hạng người như vậy có thể làm ăn lâu dài được không? Đúng là quá coi thường uy thế của một vị hầu tước rồi!
Mấy lời này bà cũng không dám nói với tôn tử. Hôm nay nó về cứ ném chén đập đĩa ầm ầm, chẳng biết ở ngoài đã chịu ấm ức gì.
Ấm ức gì cơ chứ? Ai có thể khiến ta ấm ức được? Vân Diệp sắp nổi điên rồi.
Ngọc Sơn tiên sinh đắm mình trong bầu không khí tao nhã của trà đất Thục, kiếm nào cái lò cũ rích, mấy mảnh ngói vỡ, rồi chén trà đen sì như củ tam thất, h��c theo Triệu Duyên Lăng mà sao trà. Gừng không thể thiếu, hoa tiêu không thể thiếu, muối cũng không thể thiếu. Vì mỡ dê không hợp với thân phận lão nhân gia, ông liền nhờ người kiếm mỡ trâu thay thế, đồng thời sáng tạo thêm giấm vào, nói rằng đó là một cách để tạo thêm biến hóa.
Lý Cương Lý Văn Kỳ, Hà Đồ Hà Nguyên Chương, Cố Nguyên Cố Ly Thạch thưởng thức xong đều cho là được, rồi cổ vũ ông ta thí nghiệm thêm vài lần nữa cho họ thưởng thức, đồng thời long trọng giới thiệu Vân Diệp Vân Bất Khí thay họ nếm thử tuyệt kỹ pha trà của Tân Huyền Ngự Tân Ngọc Sơn.
Đáng thương thay cho Vân Diệp, ngay cả vụn trà Trường An y còn nuốt không trôi, thì bảo y nuốt sao nổi thứ canh mỡ của Lão Tân đây?
Trốn không thoát. Mỗi buổi sáng, khóa học của Lão Tân đều phải học thuộc lòng rất nhiều, thành thử ông ta luôn là người đến dạy sớm nhất, đợi đến khi Vân Diệp tới thì đã gần trưa mất rồi. Lão tiên sinh đã đứng cười tủm tỉm ở ngay trước cửa phòng học.
– Vân hầu, lão phu hôm nay đặc biệt cải biến phương thức, tăng thêm lượng hoa tiêu và nhục khấu, hầu gia nếm thử xem sao.
Vân Diệp vì tránh vận mệnh bi thảm, ngay cả cái cớ đại nghịch bất đạo như tổ mẫu bị bệnh cũng đã dùng đến, vậy mà vẫn không thoát khỏi vận mệnh làm chuột bạch.
Lý Thái không biết sống chết mà nhảy ra, nói rằng bí kỹ gia truyền của Ngọc Sơn tiên sinh thì không thể không nếm thử, còn kéo theo cả Lý Khác nữa.
Đây mới là đệ tử ngoan chứ! Có chuyện thì đệ tử làm thay, câu cổ ngữ này quả là hay hết sức!
Ngọc Sơn tiên sinh cảm thấy tài nghệ của mình nếu được hoàng gia coi trọng thì thật là một chuyện rất thể diện, tay trái kéo Lý Thái, tay phải nắm Lý Khác chặt cứng, không còn rảnh mà để ý tới cái tên hầu gia nho nhỏ nữa.
Phóng ngựa xuống núi! Không phải về nhà ăn cơm đâu, mà là đi xét nhà! Thể diện của Vân hầu mà ta cũng không nể sao? Truyền tới Trường An, e rằng sẽ bị toàn thể các gia tộc tước vị chê cười mất! Mặc kệ ngươi là hàng của nhà ai, chỉ cần không phải của hoàng thượng, hôm nay ta sẽ đập nát bét nhà ngươi! Mấy cái lá trà cỏn con ấy thôi, tưởng hầu gia đây thèm lắm sao?
Những cựu binh trong quân đội lui về an dưỡng ở Vân gia, sống hạnh phúc với công việc hộ viện trông nhà, tiện thể trồng trọt ít đất đai. Hầu gia còn cho sửa viện mới tinh tươm cho mỗi người, tường gạch xanh ngói chắc chắn khiến đám dân quê phải tặc lưỡi xuýt xoa. Vừa mới hân hoan chuyển vào nhà mới thì nghe tin hầu gia bị sỉ nhục, họ liền lên cơn nóng giận, chẳng cần ai nói một lời đã vội vã xách đồ nghề lên đường.
Tiền Thông đi trước dẫn đường, cưỡi ngựa trông rất uy phong. Hơn bốn mươi kỵ sĩ cuốn bụi mù mịt, kéo đến cái nơi gọi là Hồ trang kia. Nghe cái tên thôi đã biết chẳng phải nơi tốt đẹp gì rồi.
Kỵ thuật của Trang Tam Đình rất tốt, đám trang đinh chắn đường bị hắn quất roi ngã lăn lóc. Bảo mã đen tuyền dựng vó trước, đạp thẳng vào cánh cửa đóng chặt, bụi đất tung lên mịt trời, nhưng cửa vẫn không văng ra được, nó đành lùi lại.
Một lão hán cơ bắp cuồn cuộn đứng phía sau, hít một hơi thật sâu. Cây lưu tinh chùy to bằng quả dưa hấu bay vút đi, "Uỳnh" một tiếng vang dội, đại môn đã bị thủng một lỗ to tướng thê thảm. Hai chiếc phi trảo móc chặt lấy đại môn, hai thị vệ Vân phủ quất ngựa lui về, cánh cửa dễ dàng bị kéo đi như cọng cỏ khô.
Đao tuốt vỏ, Trang Tam Đình một mình xông thẳng vào phủ trước.
Tức thì cả phủ chó chạy gà bay tán loạn, hơn bốn mươi chiến mã lao như chỗ không người. Tiếng gia đinh kêu thảm thiết, chủ nhân cầu khẩn thảm thiết, phụ nữ khóc lóc, trẻ nhỏ bị bịt miệng nghẹn ngào, vang khắp khuôn viên trạch viện rộng hơn mười mẫu.
Một lão hán béo tốt bị Trang Tam Đình xách cổ lôi đến trước ngựa Vân Diệp.
Hai chân run như cầy sấy, đũng quần ướt sũng một mảng, mồ hôi như suối chảy từ trên mặt xuống, miệng lắp bắp nói không nên lời:
– Đây là biệt viện Giang quốc công, xin hãy giữ cho chút thể diện.
– Giang quốc công? Trần Thúc Đạt? Thì ra là cựu thần triều Trần, chẳng trách mà không coi cái hầu phủ bé nhỏ này ra gì. Ngươi là nhi tử của Trần gia hay là tôn tử?
– Tiểu nhân là thương nhân gấm ở Kiếm Nam, sống tại nơi này.
– Đánh gãy một chân hắn, bổn hầu muốn tham quan "cây trà quý hiếm" kia.
Vân Diệp chẳng có kiên nhẫn để lắm lời với hắn ta. Chỉ là ỷ vào quan uy của Trần Thúc Đạt mà lên mặt ở cái chốn thôn quê này mà thôi. Loại cẩu tặc này thì cần gì phải nể mặt?
Hộ vệ vung gậy đánh vào đầu gối của lão ta, chỉ nghe tiếng "rắc" một cái, tên béo nằm co quắp dưới đất, kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết. Đám nam đinh còn lại quỳ rạp trên hành lang, toàn thân run lẩy bẩy xin tha mạng.
Trong hoa viên quả nhiên có trồng mấy chục cây trà thật. Tiếc là lá trà đợt đầu đã bị hái sạch, lá trà đợt hai mới nhú chưa được bao lâu. Khắp cây đều là chồi non xanh tươi, vừa khéo để sao trà ngay. Nhón một lá cho vào miệng, hương trà nhàn nhạt lan tỏa, chỉ có điều vị hơi chát và mùi tanh cỏ hơi đậm một chút.
Vân Diệp phất tay, hộ vệ lập tức vung đao chặt từng cây trà, rồi vác lên người.
Không định để lại bất cứ thứ gì cho hắn ta. Tôn Ngộ Không làm thế nào ở Ngũ Trang Quan, chúng ta cũng làm y như thế.
Nói đoạn, hắn quay sang tên béo đã ngất xỉu, dặn dò:
– Bổn hầu thích ngắm cây trà, giờ mang về ngắm cho kỹ. Ngắm chán rồi, tất nhiên sẽ trả về cho ngươi.
Cả đám cưỡi ngựa, vác những cây trà, rầm rộ kéo về nhà, để lại phía sau những tiếng khóc than thảm thiết.
Kiếm được trà về rồi, Vân Diệp bảo nha hoàn trong phủ hái lá xuống, rồi đặt lên sàng phơi.
Vân Diệp trốn trong phòng, vắt óc nhớ lại cách sao trà ra sao. Dùng củi? Dùng nồi sắt? Dùng tay hay phải vò kỹ?
Sao lại không nhớ ra nhỉ?
Lục trà, thanh trà, hồng trà rốt cuộc là gì?
Trà hoa là thứ trà ướp nhụy hoa nhài, vậy nó khác gì lục trà nhỉ?
Vân Diệp đầu óc như muốn nổ tung. Suy nghĩ đơn giản quá rồi. Cái thứ phải mất cả nghìn năm lịch sử mới hoàn thiện, vậy mà mình lại định làm ra trong một buổi sáng, đúng là mơ mộng hão huyền!
Nhưng mà, tinh thần thí nghiệm thì vẫn phải có chứ. Nhìn móng tay, rồi lại nghĩ đến cái dạ dày của mình.
Trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường. Muốn có một nơi được thư thái thì phải có một nơi khác chịu khổ. Nhớ lại thứ trà đạo đáng sợ của Ngọc Sơn tiên sinh, thôi thì đành hy sinh đôi tay này vậy.
Từ trưa tới khi mặt trời lặn, trong hoa viên thi thoảng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của Vân Diệp, khiến mấy tiểu nha đầu mắt cứ ướt sượt. Nãi nãi ở bên cạnh luôn miệng khuyên can tôn tử.
– Nhà ta không cần đồ tốt nữa, nhà ta nhiều đồ lắm rồi. Diệp Nhi, cháu ngàn vạn lần đừng làm bản thân bị thương.
Cuối cùng cửa hậu hoa viên mở ra, Vân Diệp mặt lấm lem ôm một cái hũ gốm màu từ trong đi ra, đôi tay quấn đầy băng gạc. Thấy nãi nãi, liền reo lên:
– Cuối cùng cháu biết sao trà thế nào rồi.
Đợi nãi nãi vỗ về bảo bối tâm can của mình xong, Vân Diệp nhìn đôi tay quấn băng của mình, hung tợn nói:
– Cái hũ trà này không cho phép ai uống!
Vốn định viết về cách sao trà một cách đơn giản thôi, nhưng sau khi tìm hiểu đủ mọi loại tư liệu mới thấy, chuyện này chẳng hề dễ dàng chút nào. Trà đạo đã phát triển cả nghìn năm, tất nhiên có lý lẽ của riêng nó, chứ không phải cứ đem hoa trắng trộn với lá trà là sao ra được ngay. Cái cách Vân Diệp sao trà đã đơn giản hóa đi cả nghìn lần rồi. Càng tìm hiểu, càng bội phục các vị tiền bối cổ đại, càng thấy bản thân mình ngu dốt. Muốn mô tả một phát minh thì phải nắm rõ quá trình khởi nguồn của nó, mà điều này thì cực kỳ gian nan.
Truyen.free là đơn vị độc quyền chuyển ngữ tác phẩm này, mọi hành vi sao chép không được phép.