(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1054:
Lý Nhị ngồi xuống chiếc ghế được Đoàn Hồng đưa tới, thở dài:
– Quả nhiên là như thế, trẫm chỉ buông lỏng vài năm mà không còn hiểu biết về xã hội nữa, đúng là đã đến lúc phải học hỏi rồi. Tiểu tử, cho ngươi đắc ý vài ngày, khi trẫm hiểu rõ những biến hóa này, lúc đó sẽ đến lượt ngươi phải chịu tội.
– Trị thiên hạ chẳng qua là trị người mà thôi, các ngươi dù biến hóa trăm dạng cũng khó thoát khỏi bản chất. Nếu trẫm không có tâm lực để biết và khống chế mọi chuyện trên đời, thì chỉ cần trông coi đám các ngươi thật tốt, để các ngươi quản lý dân chúng cho trẫm là đủ.
Mang trà đến cho Lý Nhị, nhìn ông ta khoan khoái uống trà, tựa hồ thực sự hiểu ra điều gì đó, Lý Thái theo thói quen khoác áo ngoài, đứng sau lưng Lý Nhị, nhưng bị ông kéo lại:
– Mụn nhọt trên người con chưa khỏi, đừng mặc y phục, để trần thân sẽ tốt hơn. Hi Mạt Đế Á vì sao không hầu hạ con? Không hề có chút giác ngộ nào của người làm vợ cả.
– Phụ hoàng, hài nhi và Hi Mạt Đế Á chỉ hợp tác sinh con thôi, hài nhi không nạp nàng làm phi tử.
Lý Nhị kinh ngạc đến không biết nói cái gì, ông ta chưa bao giờ nghe thấy cái luận điệu “hợp tác sinh con” này. Đột nhiên ông đánh mạnh một phát vào sống lưng Vân Diệp, mắng:
– Tất cả là do cái thằng khốn kiếp nhà ngươi gây ra! Trước kia ngươi đi lệch đường, khiến Thanh Tước cũng học theo ngươi, đây mới là thiếu sót lớn nhất của trẫm. Ngươi và con bé An Lan làm bậy làm bạ đã trở thành trò cười của cả Trường An.
Vân Diệp đau đến méo mặt, tức giận nhìn Lý Thái cười trộm. Tên khốn kiếp này cố ý, biết chuyện của bản thân khó giải thích nên mới lôi y và Lý An Lan ra làm bia đỡ.
Tâm tình Lý Nhị vừa mới khá hơn liền tối sầm như đít nồi. Thấy lưng Vân Diệp đỏ rực không tiện đánh tiếp nữa, ông chỉnh lại áo bào rồi đùng đùng nổi giận quát Đoàn Hồng:
– Tức chết trẫm rồi, toàn là lũ khốn kiếp! Về cung!
Tiễn Lý Nhị ra khỏi cửa, Vân Diệp nói với Lý Thái:
– Cứ để trần thân đi, ta với ngươi đập nhau một trận! Ta đến Nhạc Châu đề phòng đủ thứ chuyện, không ngờ ngươi lại ra tay độc ác với ta. Ngươi xem sống lưng của ta đi, cái vết này phải dăm ba ngày mới tan được.
– Người đầy mụn nhọt, ngươi nhẹ tay thôi, mủ vỡ ra sẽ không tốt.
Lý Thái miệng nói vậy nhưng tinh thần phấn chấn. Hôm nay dù sao cũng xem như đã giải quyết xong chuyện của mình và Hi Mạt Đế Á rồi. Hi Mạt Đế Á muốn tự do, lại muốn có con để kế thừa tâm nguyện, nay đều đạt được, tất nhiên mọi người đều vui vẻ.
Mấy ngày qua, Tân Nguyệt dẫn Vân Thọ đi ra mắt các chưởng quầy. Thằng bé phải ngồi ngay ngắn để đám ông già hành đại lễ với mình, làm nó vô cùng buồn bực. Đây là lần đầu gặp mặt, các chưởng quầy phải dựa theo lễ nghi chủ tớ thời cổ, rắc rối đến mức khiến người ta phải khiếp sợ. Vân Diệp chỉ thò mặt ra một lúc rồi mượn cớ bận công vụ mà bỏ đi, dẫn theo Vân Mộ, Vân Lộ, Vân Hoan ra phố dạo chơi. Vân Thọ vô cùng muốn được theo cha, nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, đành tiếp tục ngồi yên như tượng Bồ Tát.
Cả ngày không thấy cha và các đệ đệ muội muội đâu, đến khi trời sắp tối mới thấy cha cõng Vân Lộ ngủ say về. Bốn người đều lấm lem, hông cha còn có một cái giỏ, không biết chứa cái gì.
– Không được phân tâm, ghi nhớ cho kỹ tên tuổi những người này, sau này sẽ cần dùng đến. Đều là những lão nhân trong nhà, không được tùy tiện gọi thẳng tên Triệu Mộng Điền. Sau này phải gọi là Triệu gia gia, không được vì thân phận gia chủ mà tỏ vẻ kiêu ngạo, nhớ chưa?
Vân Diệp vào cửa thấy hai mẹ con Tân Nguyệt đang ngồi trên giường xem danh sách. Vân Diệp đặt Vân Lộ xuống, cởi bỏ cái giỏ trên hông, ném đống y phục bẩn lên người Tân Nguyệt:
– Chính sự không làm, suốt ngày chỉ tính toán mấy chuyện vụn vặt. Gọi Lão Triệu là Triệu Mộng Điền thì có làm sao chứ? Tên cha mẹ đặt ra là để gọi mà.
Tân Nguyệt thu quần áo bẩn lại, ủy khuất nói:
– Bảo Thọ Nhi gọi chàng là Vân Diệp thử xem.
– Gọi thì gọi! Mà nàng xem, những quy củ này khiến con bất tri bất giác cho rằng những người như gia gia, thúc thúc, bá bá là không thể làm trái. Thọ Nhi tương lai sẽ gánh vác cả gia tộc ta, ngang bướng mới đúng là bản tính của trẻ nhỏ. Nàng xem có đại gia tộc nào dạy dỗ trưởng tử của mình trở thành người thành thật không? Còn không phải dạy toàn những thứ tàn nhẫn sao? Nhà ta không cần như thế, cũng không cần dạy con quá thiện lương, chỉ cần dạy nó cách tự lập là đủ.
Tân Nguyệt thấy Vân Thọ xách cái giỏ cá ra ngoài rồi mới nói:
– Thiếp xuất thân tiểu môn hộ, kiến thức nông cạn, chàng đừng giận. Nhưng không dạy con như thế thì dạy thế nào?
– Trường Tôn Xung gửi đại nhi tử tới nhà thợ săn luyện dã tính. Trình Xử Mặc từ nhỏ sống trong quân doanh. Những tướng lĩnh trên thảo nguyên thì phân phó mục trường, bộ hạ cho đám con trai tự do chém giết lẫn nhau. Lão sắc quỷ Lưu Hoằng Cơ để những đứa con khác tự do, nhưng với đứa cả vừa mới tới đấu trường đã bị ông ta bẻ gãy một ngón tay. Những đứa bé đó lớn lên chẳng đứa nào là vừa vặn, bình thường cả, đứa nào cũng như sói cả. Nàng định nuôi Thọ Nhi thành cừu, để sau này chúng mặc sức xé xác nó à?
Mấy năm qua, Vân Diệp dần dần hiểu được sự tàn khốc trong gia tộc lớn. Trường Tôn Xung nhắc đến tuổi thơ mình chỉ toàn nốc rượu thở dài. Trình Xử Mặc chẳng nhớ được mấy chuyện thời thơ ấu, chỉ nhớ nếu không cưỡi ngựa thì luyện võ.
Người con trưởng của Lưu Hoằng Cơ khi uống rượu với Vân Diệp, dù có uống say đến mức quắc cần câu cũng chưa bao giờ làm điều gì quá đáng.
Kẻ nào cũng bị rèn luyện thành những kẻ biến thái. Sài Lệnh Vũ xem như là người kém cỏi nhất trong số các con trưởng, dù vậy, năm xưa khi đối đầu với cao thủ như Cầu Nhiệm Khách cũng chẳng hề sợ hãi. Con thứ dù gây chuyện lớn đến đâu, mọi người cũng chỉ cười xòa cho qua. Nếu con trưởng làm chuyện mất mặt, cả gia tộc sẽ không thể ngẩng đầu lên được.
– Con của chúng ta chỉ cần tự tin, tự lập, tự cường là đủ. Biết khi nào nên buông tay, khi nào nên tiến công, thậm chí còn phải biết khi nào nên tranh giành quyền lực. Những thứ này ta không dạy được, nàng cũng không dạy được, cần cô phụ dần dần rèn giũa. Sau này, bài học của con, nàng chỉ cần hỏi đã hoàn thành chưa, chứ không được hỏi tiên sinh dạy những gì.
Tân Nguyệt ngồi ngây người trên giường, nhìn trượng phu đứng trong bóng tối nói những lời mình không hiểu, chẳng biết phải đối đáp ra sao. Gia đình Tân Nguyệt chỉ là một gia đình trung lưu lấy thi lễ làm gốc rễ truyền đời, cho rằng khiêm tốn, lễ độ, uyên bác là những đức tính tốt, mà không biết rằng rèn luyện cá tính mới là điều quan trọng nhất.
Vân Diệp thở dài ngồi xuống ôm lấy Tân Nguyệt:
– Nếu như năm xưa ta không có dã tâm, thì giờ nàng đã không phải chịu khổ như thế này. Rõ ràng là con mình mà lại không có tư cách giáo dục, dù là ai cũng chẳng vui nổi. Hiện Vân gia rất lớn, chúng ta gần như đã bỏ lại thảo nguyên, nhưng những mục trường ở đó vẫn là của Vân gia ta. Nàng thử nghĩ xem, nào thảo nguyên, Lĩnh Nam, Nhạc Châu, Đăng Châu, Ích Châu, rồi cả những cơ sở ta chuẩn bị ở Nam Dương. Quyền lực của gia chủ e rằng không nhỏ hơn của vua Cao Ly. Cả vạn người đang sống dựa vào Vân gia ta, làm sao có thể xem nhẹ được?
– Nàng xem dấu tay trên lưng ta, là bệ hạ đánh đấy. Không chỉ vì chuyện của ta và An Lan, mà còn là một lời cảnh báo. Vân gia ở Nhạc Châu dù đã rất kiềm chế, nhưng vẫn khiến hoàng đế kiêng kỵ. Người không có cảm giác an toàn nhất trên đời này chính là hoàng đế, dù ông ta tin tưởng ngươi đến mấy, con mắt thứ ba của ông ta vẫn luôn dán chặt vào ngươi.
– Nàng nghĩ chiếc Đại Đế là món đồ chơi ta làm ra à? Ai cũng nói chiếc Đại Đế hung hãn vô song, không phải là thần không khống chế được nó, thực ra tin đồn này là do ta cố ý lan truyền đi. Hoàng đế chỉ khi nắm giữ ưu thế tuyệt đối mới không để ý đến chút thủ đoạn nhỏ của chúng ta. Không tin nàng cứ thử chế tạo chiếc Đại Đế thứ hai mà xem, dám chắc sấm sét sẽ giáng xuống Vân gia ta ngay lập tức.
– Lần này về Trường An, Vân gia ta không được làm gì cả, chỉ hưởng thụ, chỉ sống xa hoa, để thiên hạ biết Vân gia đã đánh mất ý chí tiến thủ. Ta sẽ điên cuồng làm ra những món xa xỉ phẩm, đưa thú vui hưởng thụ lên đến tột đỉnh, như thế đám Thọ Nhi mới có đủ không gian để phát triển.
Truyen.free giữ bản quyền hoàn toàn cho tác phẩm chuyển ngữ này.