(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1055:
Có những lời chỉ có thể nói với bằng hữu, có những lời chỉ nói được với lão bà, lại có những lời đến quỷ thần cũng không thể tiết lộ cùng ai. Vân Diệp cảm thấy hôm nay mình đã nói hơi nhiều, ngay cả những lời không nên nói cũng lỡ tuôn ra rồi. Sau này, Tân Nguyệt muốn sống thoải mái e rằng không dễ, mà lẽ ra đó phải là trách nhiệm của y mới đúng.
Tân Nguyệt ôm gối, nàng tựa lưng vào chồng đang nằm trên giường, không biết phải nói gì. Trước đây, nhìn thấy chồng mình ngày ngày cười nói vui vẻ, vẫn khiến cả nhà hưng vượng phát đạt. Giờ đây nàng mới nhận ra có nhiều chuyện không thể nói, bởi khi nói ra, tất cả đều là máu và nước mắt.
Các quý phụ trong thành Trường An đều hâm mộ Tân Nguyệt vì có một người chồng tốt tính, chẳng những tốt tính mà còn đường hoàng. Tính đến nay, trong nhà y mới có ba nữ nhân. Về chuyện y phong lưu với công chúa, trong giới quý phụ, đó đã trở thành một giai thoại đẹp. Cưới công chúa không phải chuyện hay, cưới về làm chính thất là hết đường sống. Nhưng tư thông với công chúa lại là chuyện cực kỳ tốt, có thể hưởng ké ân sủng hoàng gia mà không phải chịu những ràng buộc, tội lỗi của hoàng gia. Huống hồ Vân Diệp có cơ hội cưới công chúa về làm vợ, nhưng y lại chọn Tân Nguyệt làm chính thê. Vân Diệp chiều chuộng Tân Nguyệt vô cùng, không quý phụ nào lại không ao ước phu quân mình cũng được như vậy.
Tân Nguyệt dựa đầu vào vai phu quân, hưởng thụ giây phút ấm áp. Chỉ có những lúc thế này nàng mới thấy trái tim mình tương thông với phu quân.
Na Mộ Nhật xấu xa đã thắp nến lên rồi. Na Mộ Nhật vô tội đã bị Tân Nguyệt đè ra giường đánh mạnh mấy cái vào mông. Lúc này, nàng ta mới sắp xếp thức ăn trên mâm, hầu hạ phu quân dùng bữa.
Na Mộ Nhật quan sát y phục của Tân Nguyệt và phu quân, đều vẫn chỉnh tề. Vậy hai người đã làm gì trong căn phòng tối om đó? Nàng ta rất muốn biết.
……
Lý Trì cầm khay cơm của mình, bi phẫn nhìn con gấu mèo đang ôm chân mình không chịu rời. Gấu mèo vốn phải ở trong rừng trúc bẻ tre mà ăn, chứ đâu phải ôm chân y ngẩng đầu đòi bánh ngọt.
Ngay cả kẻ ngốc cũng biết rằng đồ ăn của thư viện giờ đã khác xa trước đây. Nghe các học trưởng đã tốt nghiệp kể, một phần thịt kho trước đây không chỉ đủ ăn no nê mà còn có thể cho vào ống trúc mang về cho cha già thưởng thức. Hiện giờ, thịt kho vẫn ngon, nhưng chỉ bé tẹo. Trong nồi khoai tây phải bới mòn mắt mới tìm thấy được một miếng thịt. Bánh ngọt cũng vậy, nghe nói trước đây mỗi học sinh được một miếng lớn, giờ thì chỉ còn bé như nắm đấm.
Lý Trì là người mềm lòng, chưa bao giờ biết từ chối người khác. Y đã cho một con gấu mèo nhỏ béo ú uống sữa, vừa rồi lại không cẩn thận để nó nhìn thấy cái bánh ngọt phết mứt quả. Trời ơi, cả tuần mới có một lần ăn bánh ngọt, y đã mong chờ bấy lâu rồi. Lý Trì thích đồ ngọt, không muốn cho gấu mèo, nhưng con gấu ngốc vẫn ôm chân y rên rỉ không ngừng, lại còn lấy cái đầu tròn tròn dụi vào đùi y, ra chiều đáng thương hết mực.
Khi ánh mắt Lý Trì chạm vào đôi mắt đen lay láy của nó, y chỉ còn biết thở dài. Y cầm dĩa, đặt miếng bánh ngọt lên lá trúc. Con gấu mèo lập tức buông chân y ra, nằm xuống ăn bánh ngọt.
Lý Trì tìm một cái bàn, đặt khay cơm xuống và bắt đầu dùng bữa. Món khoai tây nấu miến chết tiệt, dính vào nhau như nước mũi. Y cố gắng không liên tưởng đến thứ kia, trộn lẫn với cơm rồi cho vào miệng. Dù sao cũng phải ăn no bụng, đúng không?
Trường An, Lũng Hữu đều thừa thãi khoai tây, vì vậy miến cũng nhiều. Năm nay khoai tây lại được mùa, giá rẻ đến kinh người, nên thư viện mua rất nhiều khoai tây làm món chính cho học sinh. Có tin loáng thoáng rằng thư viện đang bớt xén tiền ăn của học sinh. Lý Trì cũng biết có học sinh đang thu thập tài liệu để đưa bộ phận hậu cần thư viện ra công đường.
"Hãy giữ lấy quyền lợi được ăn thịt của chúng ta" – đó là khẩu hiệu học sinh đưa ra. Quyền tự do đã bị thư viện tước đoạt, quyền lựa chọn đã bị triều đình tước đoạt, còn quyền yêu đương thì khỏi phải nhắc đến. Đám học sinh kích động đang đấu tranh bảo vệ quyền lợi cuối cùng của mình.
Trương Gián Chi vội vã cầm khay chạy tới, ngồi đối diện với Lý Trì. Con gấu mèo nhìn thấy bánh ngọt trong đĩa của Trương Gián Chi lại rên rỉ, ôm lấy đùi hắn. Nhưng hắn đâu phải Lý Trì, liền đá con gấu mèo lăn vào rừng cây.
Trương Gián Chi sắp tốt nghiệp, được ngầm định sẽ làm chức chúc quan tại Tấn vương phủ. Lý Trì năm nay mười một tuổi, sang năm sẽ lập phủ. Những chúc quan thân cận nhất đều do chính y tự mình chọn lựa. Trương Gián Chi là người được Lan Lăng chọn lựa cho y. Thiếu niên nghèo khó này, trải qua bốn năm rèn luyện, đã trở thành nhân tài. Phong cách làm việc của hắn cực kỳ cứng rắn, là quản lý hội học sinh, trước nay luôn nổi tiếng vì dám đứng ra bênh vực cho học sinh.
Thấy khay cơm lộn xộn của Lý Trì, hắn liền đặt miếng bánh ngọt của mình sang một bên. Vị chủ nhân tương lai của hắn rất thông tuệ, tâm địa cực kỳ tốt, chỉ là tính cách quá mềm yếu. Có điều, đối với một vị vương gia, tính cách này lại vô cùng tốt.
Lý Trì muốn từ chối, Trương Gián Chi nói:
– Điện hạ cứ dùng đi. Ta ở nhà bếp phụ giúp bốn năm, món ăn gì cũng đã nếm qua rồi. Điện hạ cũng biết thông lệ của nhà bếp mà, luôn có chút hao tổn. Thực ra, đó là sự hao tổn trong bụng của các đầu bếp. Bánh vừa ra lò là ta đã ăn rồi, nên điện hạ cứ dùng đi ạ. Khoai tây nấu miến hôm nay là do Lưu Béo làm, hắn ta đã bỏ qua công đoạn khoai tây xào mỡ, nên mới biến thành thứ dính dính như vậy.
Lý Trì gạt món miến khoai tây sang một bên, súc miệng rồi thưởng thức bánh ngọt.
– Điện hạ, chuyện hội học sinh đối đầu với bộ phận hậu cần thư viện, người đừng nên tham gia, ta cũng không tham gia. Đám Thành Lương, Duyên Phong cũng được ta dặn dò rồi, không được tham dự. Nào có chuyện thư viện bớt xén tiền ăn của học sinh? Chuyện này là do quân lệnh của bệ hạ. Bệ hạ cho rằng học sinh sống quá sung sướng, lo sợ tương lai không thể đến những nơi nghèo khó chịu khổ, nên giảm bớt chi phí. Ngay cả việc được ăn như bây giờ cũng là nhờ thư viện trợ cấp thêm vào. Ta thường xuyên giúp việc trong bếp, sao lại không biết những chuyện này cơ chứ? Nếu như không phải Lý Cương tiên sinh hiền hòa, mà là Nguyên Chương tiên sinh tính nóng như lửa, ghét cái ác như kẻ thù thì e rằng đám Bàng Ngọc Hải nhất định sẽ khốn đốn, đoán chừng thư viện lại sắp có thêm mấy tòa giả sơn nữa rồi.
Lý Trì ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng, mới cất lời:
– Mạnh Tương huynh, nếu huynh đã biết lý do này, vì sao không nói rõ cho đám Bàng Ngọc Hải? Chúng ta là học sinh, lợi ích thống nhất, khoanh tay ngồi nhìn họ gặp xui xẻo thì đâu phải hành vi của quân tử.
Trương Gián Chi đứng dậy chắp tay nói:
– Điện hạ có tâm tư như vậy, ta dẫu có cống hiến cả đời cho điện hạ cũng cam lòng rồi. Ta đã nói với Bàng Ngọc Hải, thậm chí ta đã đưa cho hắn danh sách mua sắm của nhà bếp, vậy mà hắn vẫn không tin.
– Điện hạ, kỳ thực Bàng Ngọc Hải không hề quan tâm liệu thư viện có bớt xén tiền ăn hay không. Nguyên Chương, Ngọc Sơn, Ly Thạch, Kim Trúc đều là những vị nào mà chẳng tín đức ngời ngời? Bị nghi ngờ như vậy thật vô lý. Nhưng Bàng Ngọc Hải vẫn kiên trì, hắn không quan tâm tới thắng bại, chỉ quan tâm tới thân phận thủ lĩnh học sinh. Vì điều này, hắn ta nguyện đi đắp giả sơn để các học sinh tin phục. Chẳng qua đó là một thủ đoạn để hắn củng cố địa vị mà thôi, không đáng nhắc tới.
Từ khi thành lập đến nay, thư viện chỉ khai trừ duy nhất một học sinh, đó chính là Mã Chu. Cả nhà Hầu Kiệt vì phản loạn mà bị giam vào Đại Lý Tự. Đại Lý Tự khanh đã mấy lần yêu cầu thư viện đuổi Hầu Kiệt, nhưng đều bị thư viện từ chối. Lý Cương tiên sinh nói Hầu Kiệt không thể nào làm phản, nay vào ngục là do cha hắn liên lụy mà thôi. Nguyên Chương tiên sinh thậm chí còn đích thân đến Đại Lý Tự thăm Hầu Kiệt, còn tự tay cởi y phục hắn ra để xem có bị tra tấn, bức cung hay không, còn nói đợi bệ hạ hồi triều, thư viện sẽ kêu oan cho hắn.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi sự sao chép đều bị cấm đoán.