(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1058:
Tần bá bá sao lại nói vậy? Hoàng Hán Thăng râu trắng ra trận chém chết Hạ Hầu Uyên, chuyện ấy mới xảy ra cách đây không lâu ở Định Quân Sơn. Bá bá còn chưa tới cái tuổi của Hoàng Hán Thăng khi đó, sao lại nói lời nhụt chí? Tiểu chất còn định biên soạn một đoạn về bá bá, bá bá nghe thử nhé.
Vân Diệp, vì muốn Tần Quỳnh vui vẻ hơn, liền kể cho mọi người nghe một đoạn trong *Tùy Đường Diễn Nghĩa*. Khi Trình Giảo Kim nghe thấy mình xuất thân là kẻ bán khoai lang dạo, liền cười phá lên:
– Té ra lão phu là tên bán khoai lang dạo, quen dùng một cái búa khai sơn. Ba chiêu kia tên là gì nhỉ? Ngoáy tai, móc mắt người, còn chiêu gì nữa? Xem ra sau này lão phu rảnh rỗi phải luyện búa khai sơn, cả đời cầm mã sóc, giờ chuyển sang chơi búa. Có điều lão phu còn hơn Lão Ngưu dùng cây Ngũ Cổ Thác Thiên Xoa, ha ha ha...
Lý Tích cũng bật cười:
– Lão phu lại thành lão đạo sĩ mũi trâu à? Tiểu tử, sao không nói tới Lý Tịnh? Ngươi bịa chuyện mà bỏ qua ông ta à?
– Không được, mấy vị bá bá đều thương tiểu chất. Lý Tịnh bá bá còn đưa thẩm thẩm chạy vạn dặm tới tìm tiểu chất để đòi công bằng, không nói thì hơn... Ặc, thật kỳ lạ, mỗi lần tiểu chất nói tới Lý Tịnh bá bá là ông ấy lại xuất hiện.
Vân Diệp vừa dứt lời thì thấy Lý Tịnh từ trên kiệu của hoàng đế ló đầu ra, nhìn Vân Diệp nói:
– Kể tiếp đi, đừng dừng lại. Ngươi chế giễu hết các thúc bá rồi, lão phu cũng đang đợi ngươi chế giễu đây.
Cái chốn Hán Trung này thật kỳ quái, người ta nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo tới, còn mình nói tới Lý Tịnh thì Lý Tịnh lại thò ra. May mà còn chưa thêm thắt chuyện không hay về Lý Tịnh, vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Đang nghĩ cách làm sao ứng phó với Lý Tịnh thì Lý Nhị cũng từ trên kiệu nói vọng ra:
– Kể tiếp đi, rất hay. Huyền Bá được ngươi kể thành hảo hán sức lực vô song trên đời, hay lắm. Kể xem ngươi giải thích chuyện Huyền Bá chết sớm thế nào? Theo ngươi nói thì Huyền Bá vô địch thiên hạ, một chùy đã nặng tám trăm cân, hai chùy nặng một nghìn sáu trăm cân. Một hảo hán như thế, gọi là thần cũng không quá lời. Ngươi an bài kết cục của Huyền Bá ra sao, mau nói đi, trẫm đợi đây.
Lý Thái, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cùng cười khổ nhìn Vân Diệp. Vừa rồi nghe Vân Diệp bịa chuyện rất cuốn hút, không ai nghĩ tới nguyên nhân cái chết của Lý Huyền Bá. Hiện giờ bị Lý Nhị nói ra, mọi người thấy không dễ ứng phó, chỉ biết cười khổ.
– Lại nói Lý Huyền Bá từ nhỏ sợ sấm. Chỉ cần trên trời có sấm là hắn nóng nảy vô cùng. Ngày hôm đó xuất quân tới Từ Minh Sơn, Sài Thiệu ở sau áp trận, Lý Huyền Bá cầm chùy lớn đi trước mở đường. Đột nhiên gió thổi mây sinh, thiên địa biến thành tối đen, sấm sét như con rắn vàng lóe lên, sau đó là từng trận sấm rền. Lý Huyền Bá muốn bịt tai lại, nhưng tiếng sấm vẫn chui vào não, thế là cuồng tính bộc phát, chỉ trời cao chửi: "Ngươi dám lấy tiếng sấm làm phiền lão tử, lão tử đập chết ngươi!" Nói rồi tung chùy lên trời muốn đánh chết Lôi Công. Chùy bay lên không, lát sau rơi xuống. Lý Huyền Bá thấy chùy không có vết máu thì càng giận, hai chùy đập vào nhau, tiếng vang át cả tiếng sấm. Hắn rời chiến mã, xoay tròn trên mặt đất, rống lớn một tiếng ném hai chiếc chùy lên trời. Sét đánh vào hai chiếc chùy tóe điện quang, một chiếc chùy rơi xuống. Lý Huyền Bá kiểm tra không thấy có máu, quên mất mình ném hai cái chùy lên. Lúc này, chùy thứ hai rơi xuống, trúng ngay đầu, vạn đóa hoa đào nở bùng...
Kể xong đoạn này, Vân Diệp lén lút nhìn sắc mặt chư vị lão tướng bốn phương, phát hiện mặt họ đều hiện lên vẻ say mê. Đây mới là mãnh tướng chân chính, vô địch trên đời, liền khiêu chiến với trời. Tuy chết mà hào khí vẫn còn.
– Câu chuyện con bịa ra thật viên mãn. Nhân gian vô địch liền khiêu chiến với trời cao, chết như thế. Dù là ngươi bịa ra, Huyền Bá trên trời có linh cũng hài lòng rồi.
Vân Diệp, câu chuyện của ngươi phải chăng là ám chỉ Đại Đường? Nay Đại Đường không còn kẻ địch, chúng ta hiện phải không ngừng khiêu chiến với trời cao. Trên đời không lo cái đói đã là điều đi ngược lại lẽ thường rồi, chúng ta còn muốn tiếp tục làm vạn dân giàu có. Thiên địa bất nhân coi vạn vật như chó rơm, chúng ta có lẽ làm quá rồi. Có điều không sao cả, nếu làm được, cho dù Lôi Thần tới trừng phạt, trẫm không ném được chùy tám trăm cân, nhưng vận dụng nỏ tám trâu chiến đấu thì không thành vấn đề. Không biết các khanh có muốn đi theo không?
Trình Giảo Kim cười sang sảng:
– Chuyện tốt như thế sao thiếu Lão Trình? Nỏ tám trâu trong quân đã thực hiện thao tác một người, quân thần chúng ta lại lần nữa sóng vai tác chiến.
Không những Trình Giảo Kim mà các tướng lĩnh có mặt đều trả lời như thế. Tiếng cười khà khà của Lý Nhị vang vọng như tiếng cú đêm, đan xen đủ tiếng kêu quái dị vang vọng sơn cốc.
Không thể không bội phục Lý Nhị. Ngay cả những chuyện phiếm đời sau bịa ra để mua vui, ông ta cũng có thể chắt lọc tinh túy để lợi dụng.
Đoán chừng Lý Nhị đã suy nghĩ chuyện này từ trước rồi. Ngay cả bát ăn cơm ông ta cũng không thích dùng bát lành, phải đập mẻ một ít, sợ quá trọn vẹn sẽ bị trời cao trách tội. Hiện giờ lại dám nói dùng nỏ tám trâu bắn trời. Không biết ông ta thay đổi hay là có toan tính khác? Kiểu lời nói mang tính định hướng như thế, ông ta hẳn là đã suy nghĩ cẩn trọng từng lời trước khi thốt ra. Bắn trời? Đùa à, ông ta chỉ tế trời. Vân Diệp rất lo một ngày mình bị Lý Nhị bày cùng lợn bò dê thành cống phẩm tạ tội với trời cao, thế là tam sinh biến thành tứ sinh rồi.
Hơi hối hận, không nên nói mấy chuyện này. Toàn do Lý Thái gây họa. Nếu hắn không khoe khoang học vấn, mình chẳng nói tới chuyện Tam Quốc, thì đâu lôi Tùy Đường Diễn Nghĩa ra nhắc tới cái tên xúi quẩy Lý Huyền Bá.
Hán Trung nhiều rau cải, hiện là lúc thu hoạch rau. Từ xa xa, nhìn bách tính đứng trên dốc thu hoạch rau cải, thấy đại đội quân ngũ theo thói quen ẩn mình đi. Vừa rồi còn thấp thoáng nghe tiếng hát, giờ biến mất hết rồi. Hán Trung mưa nhiều, hôm nay trời vốn âm u, một trận gió thổi qua, mưa thu tí tách đổ xuống.
Mưa không to nhưng liên miên. Vân Diệp lúc này buồn thối ruột, cái miệng này nên niêm phong rồi. Văn Tự Ngục không phải do bản thân văn tự có vấn đề, mà do những câu chữ ấy đã khiến lòng người xáo động.
Lý Nhị không hạ lệnh cắm trại, thế là Vân Diệp, thân là tướng quân, đành đội mưa cưỡi Vượng Tài tiếp tục tiến lên. Mọi người đều hứng trí rất cao, chỉ có Vượng Tài cảm nhận được sự bàng hoàng của Vân Diệp, thi thoảng quay đầu lại nhìn y. Hai cái tai giương cao, tựa hồ chỉ cần phát hiện chuyện bất thường là lập tức mang Vân Diệp chạy thật xa.
Đúng là cảm giác ở gần hổ. Ở cùng Lý Nhị còn nguy hiểm hơn ở gần hổ. Mong rằng đây là ảo giác, Vân Diệp an ủi bản thân như thế, quay đầu nhìn đoàn xe của mình, lấy áo choàng che bụng cho Vượng Tài, theo đại đội nhân mã đi trong mưa...
Lý Nhị nhớ nhà, đi qua Nam Trịnh vẫn không dừng. Đại quân rầm rộ vượt Bao Tà đạo. Sơn Nam Tây đạo vì thương lữ thông hành chuyên môn sửa sang Bao Tà đạo, nhưng con đường gập ghềnh khó đi. Không ai hiểu vì sao Lý Nhị vội vã trở về Trường An, chỉ biết cắm đầu đi theo ông ta.
Mấy ngày qua, không ngừng có đại thần được gọi đến kiệu, Lý Nhị giao dặn đủ loại việc, rồi họ cầm tiết lệnh, dẫn thị tòng, thúc ngựa tản đi. Đó là dấu hiệu có chuyện lớn phát sinh. Vân Diệp chỉ hi vọng chuyện này không liên quan gì tới mình. Không khí rất quỷ dị, tới ngay cả Trình Giảo Kim lạc quan nhất cũng không thấy nụ cười đâu, vì Lưu Mịch, một trong số đại lão, hôm nay lúc mặt trời mọc đã dẫn thị vệ vội vàng về Trường An. Lưu Mịch tuổi cao, không chịu nổi chiến mã xóc nảy. Không có đại sự kinh thiên, Lý Nhị sẽ không hành hạ lão thần như thế.
Những dòng chữ này là sự sáng tạo độc quyền của truyen.free, không sao chép từ bất kỳ nguồn nào khác.