(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1060:
Một chiếc xe ngựa nữa lại lún sâu vào vũng lầy, mấy phó dịch thúc ngựa mãi nhưng chẳng ăn thua gì. Thấy vậy, Nhân Hùng vứt phăng áo choàng, gầm lên và nhấc bổng chiếc xe ngựa lên, mở đường cho những chiếc xe phía sau tiến qua. Cẩu Tử nhanh chóng lót đá vào vũng bùn.
– Ba canh giờ sau xa giá của trẫm phải vượt qua Bao Tà đạo vào Kim Ngưu đạo, kẻ quá hạn, chém!
Mệnh lệnh của Lý Nhị từ xa vọng lại, Vân Diệp nhìn hai chiếc đầu lâu còn be bét máu nằm bên đường. Y không hiểu vì sao Lý Nhị lại ra tay giết người, khi mà các vị quan đó còn chưa kịp cởi quan phục.
– Tháo giáp!
Vân Diệp lớn tiếng ra lệnh cho gia tướng của mình. Những bộ giáp da bị nước mưa làm phồng rộp, trở nên nặng trịch. Lý Nhị, một khi đã vào trạng thái chủ soái, sẽ giết người không chút do dự; hai vị vừa bị xử tử đều là những quan viên trung cấp như thứ sử, tư mã.
Có câu “Xe đến núi ắt có đường,” quả thực chẳng sai. Con đường phía trước bị đất đá vùi lấp giờ đã được khai thông. Một quan viên toàn thân lấm lem bùn đất đang quỳ gối nghênh đón xa giá của Lý Nhị. Đại quân tiền tuyến đã vượt qua đoạn đường sạt lở, Lý Nhị nhìn dãy núi mà khẽ thở dài:
– Làm tốt lắm.
Vị quan viên kia như được đại xá, vội vàng nằm vật ra đất khóc òa. Vân Diệp nhạy cảm nhận ra trong miệng hắn đầy máu tươi, không hiểu vừa rồi hắn đã chịu đựng bằng cách nào.
Họ đã dùng những hòn đá to bằng đầu người để xây dựng đoạn ��ường này, quả là không hề dễ dàng. Năng lực của những người thợ làm đường quả thực không thể xem thường. Con đường dài hơn mười trượng được sửa sang cực kỳ bằng phẳng, không còn một hòn đá vụn nào. Một dòng suối từ trên vách đá chảy xuống, mắt Vân Diệp tối sầm lại. Đó đâu phải đá gì chứ, mà là những chiếc đầu người thực sự! Chôn sâu dưới lớp đất kia, chắc chắn còn là vô số thi thể khác.
– Phu quân, những quan viên này thật giỏi, cả chặng đường có chỗ này dễ đi nhất, không lắc lư chút nào.
Na Mộ Nhật từ cửa sổ xe thò đầu ra, cười ngọt ngào với phu quân.
– Đúng, đúng, giỏi lắm! Nàng rụt đầu vào đi, ngoan ngoãn ngồi yên. Chúng ta sắp tìm được chỗ nghỉ chân rồi.
Vân Diệp cố nén dạ dày đang cồn cào, đẩy Na Mộ Nhật đang không yên phận trở vào trong. Y quát lớn lệnh cho đội xe mau chóng rời khỏi đoạn đường này, bởi lẽ, lấy mạng người ra làm đường, đi thêm một bước nữa cũng là có tội.
Nhân Hùng và Cẩu Tử cũng đều đã nhận ra sự thật. Họ nhìn nhau một cái rồi cùng dồn sức đẩy nhanh xe rời khỏi chốn địa ngục nhân gian này. Xe ngựa đã đi rất xa mà Vân Diệp vẫn không dám quay đầu lại, sợ những oan hồn kia sẽ tìm mình làm khó dễ.
Hoàng lệnh vô tình, quân lệnh lạnh lùng, quan viên cũng bất nhân. Vân Diệp không biết vị quan viên còn sống kia trở về sẽ ăn nói thế nào với vợ con của những dân phu kia, và y cũng cảm thấy bản thân không thể biện minh cho hành động của chính mình.
Vân Diệp vịn vào một thân cây nhỏ, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác dạ dày như muốn trào ngược lên cổ họng, chỉ cần thêm một chút nữa là sẽ vọt ra. Lưu Tiến Bảo vội vàng đem nước tới cho hầu gia súc miệng, nhưng nước vừa vào dạ dày, y lại tiếp tục nôn mửa.
Xa xa có tiếng nổ truyền tới. Đó là do Vân Diệp an bài, vì những con sông bị lấp cần được khai thông, nếu không sẽ trở thành tai họa cho bách tính hạ du. Chuyện này đã được Lý Nhị chấp thuận, nhưng thật ra, bất kể Lý Nhị có chấp thuận hay không, Vân Diệp cũng đã định làm trước rồi tính sau.
Đứng trên đồi nhìn về phía bắc, có thể mơ hồ thấy Hoàng Bá Dịch, thuộc Thuận huyện – một dịch trạm quan trọng trên Kim Ngưu đạo. Nếu tiếp tục đi về phía bắc, Kim Ngưu đạo sẽ nối liền với Bao Tà đạo – con đường mà Vân Diệp vừa trải qua và khiến y cả đời không thể nào quên. Còn nếu rẽ trái gần Bao thành, vượt qua Tần Lĩnh, rời khỏi Tà Cốc, đi thẳng tám trăm dặm nữa là sẽ đến Trung Nguyên.
Cơn mưa thu liên miên vẫn chưa ngớt. Đại đội nhân mã nghỉ ngơi hai ngày, chuẩn bị tiến vào Tần Lĩnh. Người và ngựa đều cần chuẩn bị kỹ càng, bởi đoạn đường này cần sáu ngày để vượt qua, nhưng với mưa lớn thế này thì chắc phải mười ngày.
Việc phát hiện ra không còn nhiên liệu lúc này thật kinh khủng. Đại quân đã phải ăn lương khô từ nhiều ngày nay. Chỉ có phụ nữ và trẻ nhỏ trong Vân gia được ăn đồ nóng, còn lại, ngay cả Vân Diệp cũng phải gặm lương khô. Những chiếc bánh khô cứng làm rát cả cổ họng, y đành ngửa đầu nuốt vội chút nước mưa thay cho nước uống.
Lý Nhị cho rằng Vân gia đã hết củi, liền sai người mang tới một gánh. Đây là sự ưu ái dành cho lão nãi nãi và đám trẻ con. Vân Diệp sau đó lại sai người mang củi tới hậu doanh cho thương binh, hy vọng dù chỉ là một bát cháo nóng thôi cũng đã quý giá lắm rồi.
Loan giá của hoàng đế cuối cùng cũng đã khởi động, khi mưa đã ngớt chút ít. Những rãnh bánh xe vẫn đọng đầy nước mưa, nhưng may mắn là Vân Diệp không tùy tiện sửa lại khoảng cách giữa các bánh xe của xe Vân gia, nên việc di chuyển trên con đường cổ đại vô cùng thuận lợi, xe đi vừa nhanh vừa êm ái.
Loan giá của Lý Nhị thì lại gặp vấn đề. Xe của ông ta thường rộng rãi, xa hoa nên thường xuyên rơi vào rãnh, khiến trục xe bị gãy. Lý Nhị đành nhượng bộ, đổi sang ngồi xe ngựa chật hẹp để tiếp tục hành trình.
Âm Bình cổ đạo cũng tồn tại vào thời này. Khi vừa đi qua chân núi, một ngọn núi cao ngất tận mây xanh đột nhiên lọt vào tầm mắt. Vân Diệp biết đây chính là Ma Thiên Lĩnh nổi tiếng, nơi năm xưa Đặng Ngải đã lĩnh binh cửu tử nhất sinh để vượt qua tuyệt địa này, cuối cùng diệt Thục.
Đã gần tới hoàng hôn, con đường vì thế trở nên hiểm trở hơn. Gió rít qua khe đá, bóng cây bốn phía lay động một cách kỳ lạ, khiến người lữ hành run cầm cập. May mà xung quanh toàn là người, không cần quá lo sợ ma quỷ, Vân Diệp cũng yên tâm phần nào.
Mưa đã tạnh, những đám mây trắng như bông giăng khắp trời. Ma Thiên Lĩnh được mây trắng ôm gọn, đỉnh núi được ánh mặt trời chiếu rọi vàng rực, tạo nên một cảnh trí hiếm gặp. Đại quân bất giác dừng l��i, vì Lý Nhị đã dừng chân. Ông ta đứng ngửa đầu, trầm tư ngắm nhìn Ma Thiên Lĩnh.
– Ngũ Đinh khai sơn thì liền có Kim Ngưu cổ đạo, một trò lừa bịp như vậy mà có thể khiến Thục vương tự mở cửa thành sao?
Vân Diệp lén hỏi Lý Thái: “Kế sách ngu xuẩn của Tần vương thế mà lại thành công ư? Chuyện hoang đường về trâu đái ra vàng, phải ngu xuẩn đến mức nào mới tin được chứ?”
– Làm sao ta biết được. Sử sách ghi chép như thế: Thục vương vì nghênh đón kim ngưu và mỹ nữ nên đã phái Ngũ Đinh làm con đường này, kết quả là mỹ nữ không tới, mà đại quân Tư Mã Thác lại kéo vào, nước Thục thế là bị diệt vong.
Lý Thái trả lời khô khan, chẳng có chút mới mẻ nào. Vân Diệp biết giờ Lý Nhị rất hy vọng có người hỏi ông ta một câu rằng: “Bệ hạ trầm tư như thế, phải chăng có tâm đắc gì?” Sau đó, ông ta sẽ xổ ra một tràng triết lý.
Nếu không có chuyện thi thể lót đường thì Vân Diệp rất vui vẻ đóng vai nịnh thần. Nhưng hiện tại, y thà hỏi Lý Thái, người chẳng có tí tế bào lãng mạn nào, còn hơn để cho Lý Nhị được sư��ng khoái lòng mình một lần.
Trời không chiều lòng người, Lý Nhị có người chiều ông ta, đó là Trường Tôn thị:
– Bệ hạ vì sao trầm tư, phải chăng có tâm đắc gì?
Nghe câu này Vân Diệp khinh bỉ quay đầu đi.
– Ma Thiên Lĩnh cao vạn trượng, Đặng Ngải lén vượt qua Âm Bình. Hậu chủ Lưu Thiện mở cửa xin hàng, nước Thục mất. Đáng thương thay cho tâm huyết cả đời của Lưu Bị và Gia Cát Lượng đã trôi theo dòng nước. Từ đó có thể thấy, núi non hiểm yếu không phải chỗ dựa vững chắc. Muốn truyền thừa vạn đời, phải xây dựng thành trì vững bền trong lòng người.
Vân Diệp cắn răng nghe hết lời nịnh bợ của Trường Tôn thị, rồi lấy trong túi ra một củ khoai tây nướng đưa cho Lý Thái. Trong túi y vẫn còn một củ khác.
Cặp vợ chồng này, một người cuồng vọng tự đại, một người là cao thủ vỗ mông, hơn nữa còn say mê trò đó. Khi lương thiện thì lương thiện vô cùng, khi hung dữ, máu chảy thành sông cũng chẳng hề nhíu mày.
Băng gạc trên mặt Ngụy Trưng cuối cùng cũng được cởi ra. Những vết thương ghê rợn đã không còn, thay vào đó l�� đôi mắt sắc bén như mắt ưng. May mà ông ta không nhìn thấy cảnh thi thể lót đường, nếu không chẳng biết sẽ thương cảm đến mức nào. Đôi khi, làm kẻ mù lại tốt hơn kẻ sáng gấp trăm lần. Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh như thể không thấy gì cả. Trường Tôn Vô Kỵ cho rằng việc đó là cần thiết, và đám lão tướng cũng chẳng thấy có gì bất ổn.
Vừa mới nói “thiên địa bất nhân, coi vạn vật như chó rơm,” thì bản thân ông ta đã coi bách tính là chó rơm rồi. Sau này, Vân Diệp không biết câu nào ông ta nói là thật, câu nào là giả.
Thật ra lời nói cũng có thời hạn nhất định. Khi nói ra, không thể phủ nhận sự chân thành của ông ta. Nhưng ở thời điểm khác, câu nói đó lại có cách giải thích khác, thậm chí cũng rất hợp lý, và cuối cùng biến thành một câu nói rỗng tuếch.
Bạn đang đọc một tác phẩm được biên tập cẩn thận từ đội ngũ truyen.free, nơi mỗi câu chữ đều được trau chuốt.