Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1064:

Vân Diệp cứng họng, không biết nói gì. Hai người tròn mắt nhìn nhau mãi cũng chẳng có gì hay ho, Lý Thái vỗ má, bất lực chỉ vào lều của Lý Nhị, rồi cười khổ vén cửa lều rời đi.

Lý Thái vừa đi khỏi, Tân Nguyệt đã vội chui vào. Na Mộ Nhật và Linh Đang cũng theo sau, vây quanh phu quân ríu rít hỏi han không ngừng, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.

Vân Diệp bế Linh Đang lên đùi, con bé đã bật khóc, rồi hậm hực nói:

– Phu quân của nàng bị người ta ức hiếp, nhớ kỹ nhé, kẻ ức hiếp ta chính là Ngụy Trưng, lão già khốn kiếp đó, chúng ta không tha cho lão!

– Từ sớm đã nhìn ra lão già đó chẳng phải hạng tử tế gì rồi. Phu quân về sau bớt qua lại với lão ta đi. Cái bộ dạng xấu xí đó, đôi mắt trắng dã thiếu chút nữa thì mù luôn rồi. Nếu không phải phu quân đại nhân đại nghĩa đã mời Tôn tiên sinh chữa mắt cho lão, thì lão ta đã mù hẳn rồi. Cái loại lấy oán báo ân như lão ta, đến chó cũng chẳng thèm ăn!

Vân Diệp giật mình nhìn Tân Nguyệt, không ngờ nàng lại học được những lời chửi rủa cay nghiệt như thế. Có điều, chửi Ngụy Trưng thì cũng chẳng sao. Hắn vùi đầu vào ngực Tân Nguyệt, nói:

– Phu quân của nàng bị ủy khuất lớn đến thế này, các nàng phải an ủi ta, nếu không trong lòng sẽ để lại ám ảnh mất thôi…

Hắn được an ủi hơi quá mức rồi, nghe thấy tiếng khớp xương kêu răng rắc. Lý Nhị chết tiệt kia còn lệnh canh ba thổi cơm, canh năm xuất phát. Ông ta muốn hôm nay phải tới Kê Minh Dịch bằng được. Đến khi tiếng khải giáp rầm rập vang lên, Vân Diệp mới đành rời đầu khỏi bầu ngực mơn mởn của Tân Nguyệt. Nếu không sửa soạn nhanh, hắn sẽ bị Lý Nhị chặt đầu mất.

Vượng Tài tối qua uống hơi nhiều. Sáng sớm Vân Diệp tới thăm, nó đang uể oải gặm cỏ xanh, toàn là cỏ non do mã phu kiếm về. Thấy Vân Diệp, nó liền hí ầm ĩ, nhổ cỏ xanh ra, đòi ăn đỗ. Vân Diệp lấy một nắm đỗ đen đút cho nó. Vượng Tài lại tiếp tục gặm cỏ, vì ngựa thì thế nào cũng phải ăn chút cỏ mới được.

Địch Nhân Kiệt cùng Tiểu Vũ đi thuyền. Vân gia từ Lĩnh Nam trở về không thể hai tay không. Lão Triệu đã chuẩn bị tới hai mươi chiếc thuyền mới chở hết hàng hóa. Thực ra không có quá nhiều hàng hóa như vậy, chủ yếu là dược thảo. Tôn Tư Mạc đã mua vô số thuốc, nhưng tiền thì đều do Vân gia chi trả. Hiện giờ ông ta chẳng còn khái niệm gì về tiền bạc nữa. Chỉ cần ông ta muốn, chưởng quầy Vân gia sẽ chạy khắp thế giới lùng mua, lại còn rất vui vẻ. Với họ, coi việc làm "chân chó" cho lão thần tiên là một vinh dự.

Đi đường sông tuy thư thái hơn, nhưng lại xa hơn gấp bốn năm lần. Có điều, Địch Nhân Kiệt và Tiểu Vũ đang lúc tình nồng, ai mà quan tâm đường xa hay gần? Cả đời cứ thế này cũng được.

Địch Nhân Kiệt mãi không dám ôm Tiểu Vũ. Khi Tiểu Vũ nằm lên đùi hắn muốn ngắm sao, hơn nữa còn kể chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ, hắn mới lờ mờ hiểu ra Tiểu Vũ cơ bản đã là "lão bà" của mình rồi. Nhìn cánh môi hồng của Tiểu Vũ, hắn lấy dũng khí hôn lên. Không biết đã hôn bao lâu, cho đến khi một con cá nhảy khỏi mặt nước mới khiến hắn giật mình tỉnh lại. Hoảng sợ tách khỏi môi Tiểu Vũ, hắn nhắm mắt lại đợi cuồng phong bạo vũ ập tới.

Đợi rất lâu mà không thấy "đả kích" như tưởng tượng ập tới, môi hắn lại bị hai cánh môi mềm mại, ươn ướt lấp kín. Dục vọng nổi lên, hắn ôm lấy tấm thân thơm ngát của Tiểu Vũ hôn ngấu nghiến. Nhưng lần này kết quả lại không tốt, vì hắn dùng sức quá lớn làm sưng môi Tiểu Vũ. Tiểu Vũ đánh hắn hai cái rồi phì cười, má đỏ hồng như hoa đào nở, khiến Địch Nhân Kiệt ngây ngất.

Địch Nhân Kiệt không hiểu vì sao mình lại đem cái rương nhỏ của bản thân giao cho Tiểu Vũ, cũng không hiểu vì sao mình lại ký tên lên một tờ giấy to quá thể đáng, càng không hiểu vì sao đứa con thứ ba của mình lại phải mang họ Vũ. Điều hắn không hiểu nhất là vì sao hắn cũng phải cùng Tiểu Vũ mở cái rương mà sư phụ đặc biệt chuẩn bị cho, chỉ vì Tiểu Vũ nói cái rương đó là sư phụ chuẩn bị cho nàng?

Rõ ràng trên cái rương có bốn chữ "không được mở ra" do chính sư phụ viết. Tiểu Vũ liền xé toạc giấy niêm phong, rồi lấy từ trong cổ áo ra một cái chìa khóa. Cảnh xuân thoáng qua trong cổ áo khiến Địch Nhân Kiệt ngẩn ngơ. Bị Tiểu Vũ lườm một cái, hắn vội giúp nàng khiêng rương vào phòng, rồi mở khóa ra. Hai tay Tiểu Vũ chắp lại lẩm bẩm khấn vái. Địch Nhân Kiệt nghe rõ ràng nàng đang cầu khẩn trong rương toàn là châu báu.

Mở rương ra, mắt Địch Nhân Kiệt hoa lên. Dưới ánh nến, toàn là bảo thạch long lanh, còn cả trân châu tỏa ra hào quang. Một cái rương như thế này đủ khiến người đời phải phát cuồng.

Mắt Tiểu Vũ biến thành xanh biếc như mắt mèo. Nàng đeo lên cổ bảy tám v��ng trân châu, tay cầm từng nắm bảo thạch, cẩn thận phân biệt dưới ánh nến.

– Tiểu Vũ, ánh nến không thể phân biệt châu báu được đâu, phải là ánh mặt trời cơ. Ồ! Đây còn có một phong thư này.

Địch Nhân Kiệt thấy trên lá thư viết hai chữ "Tiểu Vũ", liền đưa cho nàng.

"Vũ Mị đồ nhi, khi con thấy phong thư này thì chắc chắn đã tới Giang Nam rồi. Với tính con, chắc chắn sẽ đi tìm khóa cho chiếc chìa khóa của mình. Chuyện này chẳng làm khó được con đâu. Sư phụ an bài hôn sự cho con, nhưng về sau lại thấy bất công với con. Nếu như con không thích Tiểu Kiệt hoặc thấy chưa tới lúc, thì hãy mang của hồi môn này đi tha hương. Với trí tuệ của con, nhất định sẽ sống rất tốt.

Đừng suy nghĩ nhiều. Về phía Tiểu Kiệt, sư phụ sẽ giải thích. Con chỉ cần sống theo ý muốn của mình là được. Con vốn là phượng hoàng trên chín tầng trời, bị sư phụ khóa hai chân, giữ con lại nơi nhân gian. Sư phụ cũng không biết làm thế là đúng hay sai, đành để con tự lựa chọn. Đây là lần lựa chọn cuối cùng của con, hãy thận trọng."

Gò má sáng bóng của Tiểu Vũ chứa chan nước mắt. Nàng gấp thư lại, cho vào phong bì cất trong người. Lau khô nước mắt, nàng hung dữ nói với Địch Nhân Kiệt:

– Đời này không được phụ ta.

Địch Nhân Kiệt tuy không hiểu vì sao Tiểu Vũ lúc thì khóc, lúc lại cười, nhưng nghe thấy nàng nói không được phụ mình, hắn vội vàng gật đầu, đồng thời cười thật tươi với nàng, biểu thị quyết tâm của bản thân. Lúc này, Tiểu Vũ mới nhoẻn miệng cười, tiếp tục lục lọi rương châu báu. Có nó rồi, cả đời không phải lo lắng gì nữa.

Đêm đã khuya, đội thuyền vẫn xuôi dòng trên sông, thi thoảng vang lên tiếng hô của thủy thủ. Địch Nhân Kiệt đã mệt lắm rồi, nhưng hai mắt của Tiểu Vũ vẫn rực sáng, đem từng món châu báu bày ra. Lần đầu tiên có một khoản tài phú lớn đến thế, khiến nàng không sao kiềm chế được. Đầu óc nàng chỉ nghĩ xem nên làm đồ trang sức gì. Còn về phần những lời của sư phụ, nàng coi đó là một loại yêu thương mà sư phụ dành cho mình.

Mùa thu năm Trinh Quan thứ mười lăm, nữ hoàng một đời đã bị rương châu báu cám dỗ, cam tâm tình nguyện gả cho Địch Nhân Kiệt.

Hàn Triệt qua Hàn Sơn thì gặp phải một tên hòa thượng. Có điều, tên hòa thượng này lại nhìn trúng con lừa của Hàn Triệt. Nhân lúc Hàn Triệt xuống lừa, đón những tiểu nương tử ném dâu trên cây xuống ăn, thì tên hòa thượng liền đấm một cái làm con lừa chết lăn ra.

Ăn dâu khiến miệng hắn đen xì, bộ dạng trông buồn cười. Các tiểu nương tử sợ hãi leo xuống từ trên cây, chạy sâu vào trong rừng dâu. Điều này làm Hàn Triệt rất thương tâm. Thực ra tướng mạo của hắn không tệ, khi ở Ung Châu các cô nương háy mắt không ít đâu, nhất định là do cái vòng đen trên miệng.

Có điều, hắn mau chóng vui vẻ trở lại. Vì hắn phát hiện ra các tiểu cô nương không phải tránh mình, mà có một tiểu cô nương thò đầu ra dũng cảm bảo hắn chạy mau, rằng tên hòa thượng kia rất hung ác.

Hàn Triệt mỉm cười lau đi cái vòng đen trên miệng, đem con lừa đã chết tặng cho tiểu cô nương dũng cảm đó. Người trên núi tuy có săn thú, nhưng ít khi có thịt để ăn.

Còn về phần tên hòa thượng kia, hắn đã nằm lăn ra đất như một sợi bún. Hàn Tri��t liền lấy cái dàm của con lừa chết lắp lên đầu hòa thượng, đeo túi lên cổ hắn, rồi cưỡi lên. "Hắn ta đã đánh chết con lừa của mình, vậy thì phải làm việc thay cho con lừa," Hàn Triệt cho rằng làm thế là rất công bằng. Đâm một dao vào mông "con lừa hòa thượng", "con lừa" mới này chạy như bay, tốc độ không hề chậm chút nào.

Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free