(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1083:
Các lực sĩ mở cửa cung, quần thần bắt đầu xếp hàng. Đám ngự sử mặt mày nghiêm nghị đi tuần tra. Trong hàng ngũ các lão thần, Vân Diệp nổi bật giữa đám đông. Anh ta đang tìm kiếm người đồng trang lứa thì thấy Lý Bằng Trình đang cúi đầu xếp hàng phía sau mình. Vân Diệp chợt nhớ ra người này đã kế thừa tước vị của cha, bị giáng một cấp từ công tước thành hầu tước, nay đã ngang hàng với mình.
Thấy vậy, Vân Diệp lấy làm vui thích. Sau này, dù mình có mất đi thì Vân Thọ vẫn là Lam Điền hầu, cháu mình cũng vậy thôi. Còn nếu đời này Lý Bằng Trình không lập được công trạng gì, tước vị truyền xuống đời sau sẽ chỉ còn là bá tước, thật thảm hại.
– Tiên sinh, không biết Triệu công xử lý vụ án giết người ra sao? Học sinh đi hỏi, họ đều nói đang điều tra, rốt cuộc khi nào mới làm rõ được?
Nhìn mà xem, đây đúng là chim non trên quan trường! Lại còn dám đi hỏi Trường Tôn Vô Kỵ ư? Ngay cả Lý Nhị còn không hỏi. Nếu không phải nể mặt Lý Đại Lượng đã khuất, Trường Tôn Vô Kỵ đã mắng cho một trận rồi. Có thứ học sinh như thế này thật mất mặt, phải giáo dục cho thật kỹ mới được.
Vân Diệp trở tay vỗ mạnh vào mũ quan của Lý Bằng Trình. Vì không kiểm soát tốt lực tay nên hơi đau, đành cố nhịn mà nói:
– Chuyện đó cần ngươi đi hỏi à? Ai bảo ngươi đi hỏi? Triệu công nói đang tra là đang tra! Một vụ án phức tạp như thế không điều tra cả trăm năm sao làm rõ được? Sau này mà còn dám lắm mồm thì tự tới Vân phủ nhận phạt! Cha ngươi sao lại để lại tước vị cho một thứ ăn hại như thế này? Quan trường này đâu ra lắm chuyện thị phi trắng đen mà ngươi phải đi hỏi!
Lý Bằng Trình lúc này mới bừng tỉnh, vội vã cảm tạ. Vân Diệp thấy ngự sử đi qua, vội xoay người đứng thẳng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lập tức thấy sắc mặt Đới Trụ đen xịt.
– Vân hầu dạy học sinh thì dạy, cũng đừng châm chọc lão phu. Lão phu là chính khanh Đại lý tự, chức trách là làm rõ mọi uẩn khúc. Nếu mọi người ai cũng hồ đồ bỏ qua thì triều đường sẽ thành ra thể thống gì?
Vân Diệp chắp tay:
– Ta dạy học sinh điều gì là chuyện của riêng ta, Đại lý tự không cần xen vào. Ngược lại, gia quyến Hầu Quân Tập bị Đại lý tự bắt giữ, người thì mất mạng, người thì phải làm ca kỹ. Sau này nếu ta đi thanh lâu, chẳng may gặp phải nữ nhi của cố nhân mình thì đó là nhờ Đại lý tự ban cho vậy.
Lời Vân Diệp nói cực kỳ ác độc, đến nỗi Tiết Vạn Triệt còn hò reo tán thưởng. Đới Trụ nghe xong thì mặt trắng bệch. Vân Diệp nói thế là có ý riêng, Tần Quỳnh quả không sai, nếu Lý Nhị quyết tâm thực thi pháp luật, Đới Trụ sẽ trở thành kẻ thù chung của các tướng lĩnh.
– Im lặng!
Một ngự sử đi tới quát lớn với Vân Diệp. Tên quan bé hơn cả cái rắm không biết lấy đâu ra uy phong lớn đến vậy.
Đội hình xếp hàng nay là văn quan đứng bên trái, võ quan đ���ng bên phải. Không biết quy củ này thay đổi từ bao giờ, trước kia vốn là văn quan bên phải, võ quan bên trái. Xem ra, thời đại địa vị võ tướng không bằng chó sắp tới rồi.
Ưu điểm của cung Vạn Dân là rất rộng rãi. Đại triều hội hôm nay có tới sáu bảy trăm người tham dự, chen chúc cả một lượt. Trước kia, khi mở hội ở Thái Cực cung, các quan viên lục phẩm phải ngồi ngoài cổng, giờ thì không cần như vậy nữa. Mỗi người đều có một cái đệm gấm để ngồi rất thoải mái. Vân Diệp đã quen với tư thế kiều quỳ ngồi của thời Đường, dù có ngồi ngay ngắn mà ngủ gật cũng không thành vấn đề.
– Các khanh có gì tấu không?
Lý Nhị ngồi sau long án hỏi.
– Thần Phòng Huyền Linh có chuyện tấu. Hôm nay thần đã duyệt kho vũ khí, thấy giáp binh trong phủ đã nhiều hơn cả thời tiền Tùy. Thần cho rằng nên giảm bớt, lấy số dư thừa đó mà tu sửa đường sá.
Phòng Huyền Linh là tể tướng, ông ta luôn là người đầu tiên phát biểu. Nghe ông ta nói thế, mặt các võ tướng ảm đạm vài phần. Phòng lão lợi dụng sự kiện Hầu Quân Tập để đạt mục đích giảm binh, áp chế võ tướng.
Lý Nhị vẻ mặt lạnh lùng nói:
– Chẳng lẽ Tùy Dương đế không có đủ binh khí ư? Cuối cùng vẫn mất giang sơn đó thôi. Nếu các khanh tận lực, để nhân tâm bách tính ổn định, đó mới là cách giảm binh tốt nhất. Cái họa của giang sơn là ở lòng người, chứ không phải tại binh khí. Nếu các khanh cho rằng binh sĩ và khí giới quá nhiều, vậy cứ giảm đi một thành.
Phòng Huyền Linh đạt được mục đích, quay đầu nhìn đám võ tướng một lượt rồi ôm triều hồ lui ra. Đới Trụ thấy các đại lão khác không có chuyện gì để tấu báo, biết họ nhường thời gian cho mình để xử lý chuyện Hầu Quân Tập, liền rời hàng mà bẩm tấu:
– Bệ hạ, thần phụng mệnh điều tra những chuyện bất pháp của Hầu Quân Tập, nay đã có kết quả.
– Tra được Hầu Quân Tập không xem quân vương ra gì. Ngày mười bốn tháng Giêng năm Trinh Quán thứ mười hai, lòng mang oán niệm, hắn đã giết ngũ lễ tư mã của năm châu. Ngày mười lăm, tự ý ra lệnh cho Phan Anh Thọ đảm nhiệm chức trấn quân tướng quân, thống lĩnh các bộ tộc Địch, Liêu. Ngày mười bảy, hắn tụ tập các tướng sĩ nói rằng: "Nay Hoàng đế bị vây ở Liêu Đông, Thái tử giữ Trường An, chính là lúc chúng ta tiến lên. Được phú quý ắt không thể nào quên!" Ý phản đã quá rõ ràng.
– Khi đó, phó lĩnh quân Khiết Đóa chất vấn Hầu Quân Tập sao dám buông lời phản loạn, lập tức bị đao phủ trong trướng băm thây thành trăm mảnh. Ngoài ra còn có trưởng sử Tiêu Viêm, chiết trùng đô úy Bùi Trọng, vũ lâm lang tướng Đậu Hoài Đức không chịu đi theo, đều bị Hầu Quân Tập giết hại. Tháng hai ngày mùng chín, Hầu Quân Tập ra lệnh toàn quân ban sư, mưu toan chiếm Trường An. Khi hành quân tới Tán Mã Nguyên, hay tin Thái tử vận lương tới Liêu Đông, các quân mới biết mình bị lừa, bèn không tiến lên nữa. Hầu Quân Tập đành tự trói mình tới Trường An thỉnh tội. Vì chuyện này mà một trăm ba mươi mốt ngũ lễ tư mã mất mạng, bảy mươi tư vị tướng quân tử trận, thân vệ vô số, làm loạn lòng quân.
– Đại Lý tự đã điều tra rõ ràng lòng phản nghịch của Hầu Quân Tập, chứng cứ xác đáng, không cần nghi ngờ. Theo luật, Hầu Quân Tập, kẻ đầu sỏ mưu phản, phải bị thắt cổ! Hầu Kiệt, Hầu Anh, Hầu Hổ phải bị chém đầu! Thê nữ chưa nhập cung thất thì cả đời làm xướng kỹ, dù gặp ân xá cũng không được tha.
– Còn đám tòng phạm như Phan Anh Thọ, Hạ Lan Thạch, Tân Lão Nhi, Lôi Minh đều đã bị phán quyết, tội không thể dung tha. Theo luật phải chém, tru di tam tộc. Xin bệ hạ xử phạt theo mức cao nhất.
Vân Diệp giờ mới biết thì ra Hầu Quân Tập đã làm nhiều việc đến thế. Tiêu Viêm, Bùi Trọng đều là những người quen biết, khi ở Trường An đã không ít lần cùng nhau uống rượu. Họ đều là những bằng hữu rượu thịt không tệ, còn giúp mình trông coi mục trường. Giờ thì ai sẽ trông coi mục trường đây? Việc dọn dẹp đống hỗn loạn ở thảo nguyên là của Lý Tịnh. Không biết ông ta có phái người bảo hộ mục trường Vân gia không đây?
Triều đường im phăng phắc, tiếng ho khù khụ thường ngày nay đã không còn. Đám Trình lão đoán chừng giờ mới hay Hầu Quân Tập đã gây họa lớn đến mức nào, ai nấy đều mặt xám như tro, không biết nên nói gì. Chẳng trách Đới Trụ phải chơi chiêu hiểm, đánh cược vào lòng nhân từ của Lý Nhị. Có điều, chiêu này e là không thành công rồi. Lão khốn Hầu Quân Tập đã tự tay chôn vùi hết đường sống của mình, ngay cả đường sống của cả nhà cũng không còn nữa.
Đới Trụ bẩm báo xong cũng không lui xuống, vẫn khom lưng đứng đó, chờ Hoàng đế lên tiếng. Vân Diệp nhìn thấy cơ thịt Tần Quỳnh co giật, Trình lão ngẩng đầu nhìn trần điện, Ngưu lão nhắm mắt vẻ mặt thê lương cực độ.
Tội này không thể dung thứ. Phán quyết của Đới Trụ không hề sai chút nào. Hầu Quân Tập bị treo cổ đã là quá nể mặt thân phận Quốc công của ông ta rồi. Ngũ lễ tư mã là thân quân của Lý Nhị, vậy mà dám giết liền hơn trăm người. Có thể nói, Lý Nhị tổn thất nặng nề, khiến đám Trình lão không biết phải mở miệng thế nào.
– Bệ hạ, lão thần đàn hặc Đới Trụ, cho rằng hắn đã lấy việc công làm việc tư, phán án không rõ ràng. Xin bệ hạ trị tội Đới Trụ! Hầu Quân Tập phạm tội đại ác, lại là tội đại nghịch, sao có chuyện treo cổ? Hơn nghìn tướng sĩ chết bởi tay tên ác tặc này, thần xin dùng hình phạt đại ích để răn đe.
Bắt đầu rồi sao? Những lời chắc nịch này của Ngụy Trưng tức thì làm triều đường sôi trào. Mấy lão phu tử chỉ mặt Ngụy Trưng mà chửi bới, nói rằng chỉ có loại hôn quân bạo chúa như Kiệt Trụ mới dùng đại ích. Từ thời Tùy đến nay, chưa bao giờ nghe nói tới dùng hình phạt này. Vì trừng phạt Hầu Quân Tập mà khôi phục hình phạt đại ích, e rằng được không bằng mất.
Đợi tiếng huyên náo lắng xuống một chút, Đỗ Như Hối cũng rời hàng khải tấu:
– Vi thần cũng cho rằng dùng đại ích là không thỏa đáng. Hầu Quân Tập mặc dù khiến người và trời cùng oán giận, dù xử lý thế nào cũng không quá đáng. Nhưng xin bệ hạ niệm tình ngày xưa hắn có chút công lao, cho hắn chút thể diện. Thê nữ không cần phải sung làm quan kỹ, toàn bộ giết hết là được.
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ và giữ toàn quyền sở hữu, kính mong độc giả thưởng thức và không sao chép trái phép.