(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1086:
Vân Diệp mở nồi, một cái đầu cá hấp bày trong đĩa, đỏ rực trông thật bắt mắt. Lý Nhị tưởng đã chín, định nếm thử, nhưng lại thấy Vân Diệp dùng dầu chè nóng rưới lên đầu cá. Tức thì, một mùi thơm cay nồng bốc lên.
Lý Nhị đi trước, Vân Diệp và Nghiêm Tùng bê theo cái đĩa lớn. Tới một căn phòng tĩnh lặng, Lý Nhị bảo hai người họ ra ngoài, đóng cửa lại. Ông trư��c tiên rưới rượu xuống đất, rồi tu liền một ngụm lớn, như thể đang nói chuyện với Hầu Quân Tập.
Nghiêm Tùng đưa Vân Diệp đi thật xa, tới dưới một cây cổ thụ, rồi chắp tay nói:
"Nút thắt trong lòng bệ hạ quả thực khó gỡ bỏ. Bọn ta là những kẻ thô lỗ, không có được tâm tư linh hoạt như Vân hầu, càng chẳng có tài nấu ăn như vậy. Giờ bệ hạ đã bình tĩnh lại rồi, Nghiêm Tùng xin tạ ơn Vân hầu."
Vân Diệp cười không nói, bụng thầm thắc mắc Trường Tôn thị đã đi đâu, cả ngày không thấy bóng dáng bà. Đáng lý giờ này bà ấy phải ở cạnh Lý Nhị mới phải, nhưng vì hoàng gia nhiều cấm kỵ nên y không tiện hỏi. Sau khi từ biệt Nghiêm Tùng, y về nhà, nghĩ bụng thế nào cũng phải đi dự đám tang của Hầu Quân Tập.
Lý Thừa Càn xuất hiện ở cửa cung, có vẻ đang đợi Vân Diệp. Trên vai hắn khâu một miếng vải sô nhỏ để tang cho Hầu Quân Tập, mặt đỏ bừng, dáng vẻ tiều tụy.
"Chuyện này không liên quan tới ngươi. Hầu Quân Tập dã tâm quá lớn, không ai biết ông ta sẽ làm ra chuyện gì. Nén hương của ngươi ta sẽ thắp thay. Giờ ngư��i nên tìm phụ hoàng của ngươi chứ không phải vị nhạc phụ đã mưu phản này, ngươi cần phải phân biệt rõ chuyện lớn nhỏ."
Nói xong, y chẳng đợi Lý Thừa Càn nói thêm lời nào đã rời hoàng cung. Chuyện nhà họ Hầu đã được an bài thỏa đáng, Lý Thừa Càn tham dự vào chỉ thêm bất lợi.
Hầu phủ đã bị niêm phong, linh vị đành phải đặt ở ngoài phủ. Hầu Kiệt mặc tang phục gào khóc trước linh vị, trong khi Hầu phu nhân lại tương đối trấn tĩnh, theo đúng quy củ đáp tạ từng vị lão tướng tới tế bái.
Trình Giảo Kim từ xa đã thấy Vân Diệp, liền đi tới kéo y sang một bên hỏi nhỏ:
"Bệ hạ không đổi ý chứ?"
"Không ạ, chuyện này coi như đã kết thúc ở đây. Bệ hạ tự nhốt mình trong phòng, đoán chừng đang tế điện Hầu thúc thúc. Nương nương thì không biết đã đi đâu. Bệ hạ thiếu chút nữa đã dùng chùy xích đánh tiểu chất, nếu chẳng phải tiểu chất cơ trí thì e là đã bị đánh tàn tật rồi."
Trình Giảo Kim thở phào, rồi đưa Vân Diệp tới trước linh vị của Hầu Quân Tập. Đợi y thắp hương xong, ông liền xách Hầu Kiệt dậy quát:
"Câm mồm! Khóc lóc cái gì mà khóc lóc! Giờ ngươi phải lo nghĩ cho mẹ và đám đệ muội của ngươi, chăm sóc tốt cho họ mới là lòng hiếu thảo lớn nhất của ngươi!"
Hầu Kiệt nín khóc, Hầu phu nhân cũng đi tới. Vân Diệp lạnh lùng nói với Hầu Kiệt:
"Thư viện dạy ngươi bao năm, chắc hẳn ngươi vẫn đủ năng lực để chăm sóc mẫu thân và đệ muội chứ?"
Hầu Kiệt nghiến răng: "Có! Mối thù này..."
Vừa nói tới đó, hắn đã bị mẫu thân tát một cái khiến lời tiếp theo nghẹn lại trong cổ họng. Hầu phu nhân nói từng lời một:
"Cha ngươi chết không thể trách được ai, tự làm tự chịu, không thể sống sót. Từ hôm nay trở đi, nếu ta còn nghe thấy nửa lời báo thù nào, ta sẽ lập tức tự sát, rồi đưa đệ đệ muội muội của ngươi theo cùng. Khi đó ngươi cứ thoải mái mà báo thù đi. Nếu ngươi không muốn mẹ và đám đệ muội ngươi phải chết, thì hãy giương tai lên, nghe kỹ từng lời của Tiểu Diệp đây cho ta."
Vân Diệp kéo Hầu Kiệt đứng dậy, nói nhỏ:
"Có biết vì cứu ngươi mà tướng môn tổn thất một phần mười quân giới không? C�� biết vì cứu ngươi mà tướng môn bị Tiêu gia, Hàn gia, Bùi gia lấy đi bao nhiêu lợi ích không? Có biết vì cứu ngươi mà vừa rồi ta thiếu chút nữa bị bệ hạ đánh chết không?"
Hầu Kiệt khóc lóc:
"Vậy các ngươi cứu ta làm gì, để ta chết theo cha ta có phải hơn không? Bỏ cái giá lớn như thế để cứu loại phế nhân vô dụng như ta là không đáng chút nào. Ngươi bảo nhà họ Hầu sau này lấy gì mà trả ơn đây?"
"Ai cần ngươi trả ơn! Tướng môn là cây liền cành, thiếu một nhà cũng không thể được. Ngươi nghe cho kỹ, khắc ghi lời Tiểu Diệp vào trong tim. Ngươi tới Lĩnh Nam không phải để chờ chết, mà có nhiệm vụ trọng yếu cần ngươi thực hiện. Không chỉ ngươi, còn có Hầu Anh và Tiểu Hổ, tiếp theo sẽ còn có con cháu tướng môn tham gia. Ngươi không phải kẻ vô dụng, mà có ích lớn."
Lão Tần nói xong, lấy thân mình che tầm mắt của những người khác, để Vân Diệp nói.
"Sau khi ngươi tới Lĩnh Nam, thúc mẫu cùng đệ muội tất nhiên sẽ có người chăm sóc, không cần ngươi lo lắng. Ngươi và Tiểu Anh hãy lên thuyền tới nơi gọi là Trảo Oa. Nơi đó có vài người do ta để lại. Ngươi phải cùng đám người đó lập nên một thành trì, sau này sẽ có thêm người tới, hãy nhớ kỹ điều này. Nơi đó là nơi trú thân cuối cùng của tướng môn chúng ta. Sóng gió trên triều ngày càng hiểm ác, nói không chừng sau này bọn ta cũng sẽ phải tới đó."
"Hiện giờ hãy an táng tốt cho thúc phụ, sau bảy ngày thì lập tức lên đường. Nam Dương có đất cho ngươi thi triển tài năng, chuyện cũ cứ xem như khói bay qua mắt. Đại trượng phu làm lại từ đầu là chuyện bình thường."
Hầu Kiệt há hốc mồm, hắn không tài nào ngờ được rằng mình sẽ thay tướng môn gây dựng đường lui.
"Có gì mà lạ! Thỏ khôn còn đào ba hang, cha ngươi xui xẻo ở chỗ không có chuẩn bị tốt. Bọn ta không muốn phản loạn, nhưng cũng không thể cứ bó tay chịu chết. Gây dựng ở hải ngoại là hợp tình hợp lý, không ai có thể nói gì được. Ngươi có làm hay không?"
Hầu Kiệt gật đầu. Bấy giờ Hầu phu nhân mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Hầu Kiệt không đi tìm hoàng đế báo thù là bà mãn nguyện rồi. Còn về việc người thân lên chiến trường, thì bà đã quen rồi, đó vốn là số mệnh của tướng môn.
Có mục tiêu rồi, Hầu Kiệt trở nên bình tĩnh hơn nhiều. Hắn quỳ bên cạnh linh vị, cùng mẫu thân bái tạ những người tới phúng điếu. Nhà bọn họ hiện vẫn là tội nhân, nên người đến không nhiều. Vân Diệp và đám Lão Trình cũng không tiện ở lại lâu. Xử lý xong việc, ai nấy đều cáo từ.
Bóng đêm nhập nhoạng, đường phố cực kỳ yên tĩnh. Chỉ có hai ngọn nến trắng trên linh đường lập lòe ánh lửa. Gió lớn thổi qua, làm nến vụt tắt, Hầu Kiệt lại lần nữa thắp lên. Gió thu heo hút, động tác này đã lặp lại nhiều lần, nhưng Hầu Kiệt không nản lòng. Tương lai đầy sóng gió hắn phải vượt qua không chỉ là cơn gió thu này...
Tân Nguyệt bị mắng một trận, về tới nhà thì giận dỗi. Bờ sông có bao nhiêu quý phụ như vậy, mà Trường Tôn thị lại chỉ mắng mỗi mình nàng.
"Phu quân, chàng xem thiếp thân có giống người đầu lợn không? Đất nhà ta bị thu mất, giờ chỉ có thể trồng ít cây tạp chẳng đáng giá là bao. Nương nương chẳng nói lý lẽ gì cả, bao nhiêu quý phụ như thế, sao lại chỉ nói mỗi mình thiếp?"
"Không tìm nàng thì tìm ai? Nương nương vừa mắt nhất chỉ có nàng, không chọn người thân cận nhất ra tay thì chọn ai đây? Nàng mới bị mắng một lần, phu quân nàng thì bị chửi mắng mười mấy năm rồi đây này."
Chẳng trách không thấy Trường Tôn thị, té ra bà đã tới bờ sông. Các quý phụ đối kháng v��i quan gia, hoàng đế sai hoàng hậu tới xử lý. Chẳng cần tới hiện trường, Vân Diệp cũng biết rằng khi con kim phượng hoàng Trường Tôn thị xuất hiện, đám quý phụ chim sẻ lập tức ngoan ngoãn như gà con. Sau đó Trường Tôn thị kéo Tân Nguyệt ra mắng mỏ, cách giải quyết tốt nhất của đám quý phụ là tan đàn xẻ nghé.
"Chàng không thấy mũi của tên huyện quan kia hếch lên trời rồi sao? Nương nương vừa đi khỏi là hắn ta đã hạ lệnh đo đạc lại đất, bù cho nhà ta vỏn vẹn hai mươi mẫu đất hoang, tức chết thiếp mất thôi!"
"Không đúng, ở bờ sông, đất nhà ta có tới tám mươi mẫu cơ mà? Sao lại bồi thường có hai mươi mẫu? Sáu mươi mẫu kia đâu rồi, ức hiếp người quá đáng rồi!"
Tân Nguyệt có hơi bối rối:
"Trước kia chỉ có hai mươi mẫu, sáu mươi mẫu kia là do nhà ta san lấp mà có."
Vân Diệp hiểu rồi, cái kiểu cơi nới lấn chiếm như thời sau này đây mà. Thì ra bị người ta đánh trở về nguyên hình, chẳng chiếm được chút lợi lộc nào, chả trách Tân Nguyệt lại giận đến vậy.
Nghe tiếng mưa tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, y thực sự chẳng muốn dậy nữa. Mưa cuối thu còn lạnh hơn cả tuyết. Cái thời tiết ẩm ướt quái quỷ này chẳng ai muốn rời khỏi nhà. Vân Diệp làu bàu một tiếng, rồi ôm lấy Na Mộ Nhật chặt hơn. Người nàng chẳng những mềm mại, mà quan trọng nhất là vô cùng ấm áp. Y định ngủ thêm một giấc, vì từ lúc về tới Trường An, y chưa được yên thân chút nào. Ngày âm u mưa gió thế này, được ngủ nướng là tuyệt nhất rồi.
Hãy nhớ rằng, mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.