(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 109:
Khi đã bắt đầu thì không thể nào dừng lại được nữa, cho đến lúc Tiểu Tây ôm chiếc hộp không khóc ầm ĩ khắp nhà, Vân Diệp mới hay toàn bộ một hộp trâm cài đầu đã hết sạch. Y đành phải rút một cây trâm từ mái tóc của quản gia cô cô, nhét vào tay Tiểu Tây mới mong cô bé chịu yên.
Lão nãi nãi giận đến phát điên, cầm chổi lông gà đuổi đánh đám cô cô, tỷ tỷ, thím thím và muội muội khắp sân. Động tác của bà thoăn thoắt, lông gà bay tứ tung.
Mỗi lần nhìn cảnh này, lòng Vân Diệp lại thấy vui vẻ khôn tả, cảm giác như mọi sóng gió bên ngoài – dù là bị người khác hãm hại hay tự mình hãm hại người khác – đều trở nên đáng giá.
– Diệp Nhi, cháu thấy cô cô dùng chất liệu này làm váy có đẹp không?
Cô cô ngắt ngang nụ cười ngây ngô của Vân Diệp, cùng nha hoàn trải một cuộn lụa đỏ ra. Trên đó thêu hoa mẫu đơn to bản, quả đúng là chất liệu tuyệt hảo để may áo cưới.
Vân Diệp trêu ghẹo cô cô:
– Cô cô nếu định tái giá lần nữa thì cái này thích hợp nhất đấy.
Lời trêu chọc khiến cô cô xấu hổ đỏ mặt, mắng yêu Vân Diệp một tiếng, rồi kéo nha hoàn đang cười khúc khích về phòng.
Từ khi tặng trâm cài cho người nhà, nãi nãi tuyệt đối không cho Vân Diệp mang đồ giá trị nào trên người nữa. Trừ mấy miếng ngọc bội đàn ông thường đeo và vài hạt châu trừ tà, Vân Diệp có thể nói là không xu dính túi. Ngay cả chiếc ví mà y mang từ đời sau tới cũng bị nãi nãi giấu biệt, kèm theo ánh mắt khao khát tột độ của bà, đến mức y còn không được phép nhìn nữa.
Một lần nữa nhìn lại những người thân của mình, Vân Diệp thầm cảm ơn ông trời, bởi tất cả đều là người lương thiện, không vì quãng thời gian khốn khó mà nảy sinh suy nghĩ độc ác. Hạnh phúc sau đại nạn khiến họ cực kỳ thỏa mãn.
Con người, một khi đã biết thỏa mãn, sẽ trở nên khoáng đạt. Cuộc sống giàu có khiến những chuyện vụn vặt xa rời họ, còn những chuyện lớn thì chẳng đến lượt họ phải bận tâm. Ai nấy đều tận hưởng cuộc sống của mình, và đó chính là điều Vân Diệp mong muốn.
Tản bộ trong nhà, từ viện tử này sang viện tử khác, chẳng biết đã đi qua bao nhiêu cổng vòm. Đây là lần đầu tiên Vân Diệp đi dạo khắp căn nhà.
Trong hoa viên trồng toàn là hoa hồng, lúc này đang nở rộ, hương hoa ngập tràn kéo tới vô số ong bướm. Có mấy loại bướm mà Vân Diệp cũng chưa từng thấy bao giờ, chúng vỗ cánh bay lượn khắp trời.
Bảo nha hoàn cầm kéo đến, cắt bớt những bông hoa quá dày đặc, cho vào giỏ phơi khô. Sau khi bớt hơi nước, đợi cánh hoa hơi se lại thì thu vào. Vừa định bảo nha hoàn mang giỏ đến chỗ mình nấu rượu trong nhà thì y phát hiện cô cô và nãi nãi đang tức giận đứng bên cạnh, còn trên mặt đất, một nha hoàn đang khóc thút thít.
– Học được bao nhiêu?
Giọng nãi nãi vô cùng nghiêm khắc. Cô cô còn ở bên cạnh hùa theo, quát mắng.
– Được rồi, được rồi, cháu chỉ buồn chán làm mấy món đồ chơi, không hề gì. Con bé chỉ giúp cháu hái hoa thôi, làm sao học được gì nhiều?
Chẳng lẽ chỉ vì một trò tiêu khiển do mình bày ra mà lại phải đến mức giết người sao?
Nãi nãi thay đổi sắc mặt cực nhanh. Vừa rồi khuôn mặt còn đầy sương lạnh, chớp mắt đã kiêu ngạo nói:
– Thứ tôn tử ta làm ra chơi là bảo bối mà người ngoài tranh nhau vỡ đầu sứt trán! Hạ nhân tuyệt đối không được dính dáng vào. Sau này muốn chơi thì tìm cô cô của cháu, bớt tìm những người không liên quan đi.
Vân Diệp cạn lời. Hiện giờ, lão nãi nãi quản lý nhà cửa vô cùng nghiêm khắc, nhất là những hạ nhân có tiếp xúc với Vân Diệp, sợ rằng những thứ tốt mà tôn tử mình làm ra sẽ bị nhà khác cướp mất. Giờ đây, cứ nhìn thấy nông cụ trong ruộng là lão nhân gia lại thương tâm, mà đã thương tâm thì y như rằng sẽ chửi rủa Ngưu Tiến Đạt.
Vân gia không dám ngừng nấu rượu. Trình Giảo Kim ở Cố Nguyên mà vẫn không quên viết thư về đòi rượu. Vả lại rượu làm ra đã ít ỏi, còn phải cung ứng cho bốn con ma men ở thư viện. Lý Thừa Càn thi thoảng cũng tranh thủ cướp vài vò, nhà Úy Trì thì mang bảo bối tới đổi, nhà Tần Quỳnh nói là muốn dùng vào thuốc, chả hiểu là loại thuốc quái quỷ gì mà cần đến hai mươi vò rượu, đủ để tắm cho lợn cũng nên chứ nói gì. Tóm lại, rượu Vân phủ làm ra có tiếng ở Trường An, người thường thậm chí còn không được nếm dù chỉ một ngụm.
Nãi nãi đuổi người quản sự chuyên nấu rượu đi. Hắn ta đã ký khế ước bán thân, sống là người của Vân gia, chết cũng là ma của Vân gia. Có điều đãi ngộ rất hậu hĩnh, hắn ta được xem là một gia đình khá giả trong trang. Người ta thường thấy bà vợ hắn xách chân giò đi khắp trang khoe khoang.
Thay một cái nồi nhỏ, cho nước sôi vào, bỏ ít hoa vào nấu, đậy nắp lại, dùng lửa lớn đun.
Vân Diệp nói phải ngủ một giấc, phải mất một hai canh giờ mới đun xong. Cô cô chạy đi gọi hai nha hoàn mang ghế nằm của Vân Diệp đến. Vân Diệp bảo lão nãi nãi nằm nghỉ, nhưng kết quả thì bị lão nãi nãi đẩy ra. Bà tự mình ngồi canh ở cửa, còn cô cô thì vào bếp đốt lửa.
Khi nồi đã đun cạn, Vân Diệp cũng tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái. Vừa bước vào bếp, y đã vội vàng chạy ra ngay vì quên mang khẩu trang, trong bếp toàn mùi thảo mộc hăng nồng, khó ngửi chết đi được. Y đem phần nước chưng được lắng ở bình đổ vào một cái nồi sạch khác, bên trên nổi lềnh bềnh một lớp mỏng như mỡ. Y tiếp tục đậy nắp nồi và đun tiếp.
Khi quá trình này lặp lại ba lần, Vân Diệp thu được một thứ sệt sệt, bốc mùi khó ngửi dưới đáy nồi.
– Diệp Nhi, đây là nước hoa mà cháu nói à? Có phải đã sai sót ở đâu rồi không, hay là con tiện nhân kia động vào hoa, khiến ông trời nổi giận, không cho nhà ta làm nước hoa?
Lão nãi nãi cho rằng tôn tử không thể sai được, có sai là ở con nha hoàn hái hoa:
– Người cứ yên tâm, xong cả rồi. Nước hoa mới chưng ra thì phải như thế đấy. Tôn nhi phải phối thêm vài thứ nữa mới có mùi thơm, không liên quan tới nha hoàn đâu. Người cứ đợi xem tôn nhi hóa phép biến thối thành thơm nhé.
Y dùng túi da có cắm ống trúc ở phía sau, hút vài giọt, cho vào bình nhỏ chứa rượu mạnh. Sau đó, y dùng nút vải bọc kín lại, lấy hết sức lắc mạnh. Theo cánh tay Vân Diệp lay động, một mùi thơm hoa hồng lan tỏa khắp phòng.
Lão nãi nãi và cô cô kinh ngạc đứng bật dậy, ngây ngất trong hương hoa quyến rũ.
Vân Diệp luôn cảm thấy mình giống như một con trâu khai hoang, muốn sống thư thái ở cái thế giới này thì tất cả đều phải tự tay mình làm ra mới có được. Đừng tưởng rằng cứ có quyền cao chức trọng là có thể giải quyết mọi việc.
Về mức độ sinh hoạt, dân thường ở đời sau dứt khoát là thoải mái hơn cả quan lại bình thường ở đây. Ở đây, một nhà có tiền chỉ cần mùng một ngày rằm ăn được hai bữa thịt là đã có thể mang cái miệng bóng nhẫy mỡ đi khoe khắp thế giới rồi.
Ba tháng không biết mùi thịt là mức độ sinh hoạt phổ biến. Nhớ lại hành vi mình thường len lén đem thịt mỡ ném vào cống, y chỉ thấy mặt nóng ran. Nếu ở đây mà vẫn làm thế, y chắc chắn sẽ bị nước bọt của người đời dìm chết.
Tháng tư là thời điểm dễ chịu nhất trong năm ở Quan Trung, sớm tối nhiệt độ vừa phải. Chỉ cần không ở thư viện, tới chập tối Vân Diệp sẽ dẫn Vượng Tài ra ngoài đi dạo.
Nông hộ cũng dần quen với vị trang chủ còn trẻ này. Từ chỗ mới đầu gặp mặt còn sợ hãi, giờ đã quen thuộc rồi, đó là một quá trình chậm rãi. Sau khi Vân Diệp đánh gãy chân trang chủ Hồ trang, liền có một lão hán tuổi cao chủ động bắt chuyện với Vân Diệp khi y đi dạo, hỏi thăm lão nãi nãi có an khang không. Vân Diệp cười cảm tạ, thế là y có được hình tượng bình dị, thân dân trong trang.
Trong chuyện này, Vượng Tài có tác dụng như một cầu nối tuyệt hảo. Vân gia chưa bao giờ buộc dây cương Vượng Tài nên hễ rảnh rỗi là nó lại đi dạo khắp trang, cũng chẳng cần mã phu đi theo. Hễ thấy trên tường nông hộ nào treo cao lương là nó lại với ăn vài miếng, sau đó chỉ vào cổ mình đợi người ta đến lấy tiền. Mới đầu không ai biết, thấy là ngựa cưng của trang chủ thì đành chấp nhận chịu xui xẻo, vì cao lương treo trên tường là lương thực dự trữ của cả nhà khi đói kém.
Cho tới khi Vượng Tài ăn lúa mạch của nhà hộ vệ trong trang, người hộ vệ kia đợi Vượng Tài ăn no rồi gãi cổ cho nó, thuận tiện lấy mấy đồng từ chiếc túi tiền treo trên cổ nó. Lúc này, các nông hộ mới vỡ lẽ ra rằng Vượng Tài đại gia chưa bao giờ ăn quịt, chẳng qua là mình không biết cách lấy tiền mà thôi.
Từ đó trở đi, Vượng Tài đại gia là đối tượng được hoan nghênh nhất thôn trang. Chẳng một ai còn coi nó là ngựa nữa, đã bao giờ thấy ngựa nào thông minh đến thế chứ? Những đứa trẻ trong thôn tranh nhau lên núi cắt thứ cỏ xanh non nhất, rửa sạch cho Vượng Tài, rồi gãi khắp toàn thân nó, lấy một đồng từ trong túi tiền của nó để đi mua kẹo ăn.
Trẻ con nông hộ đều chất phác, đứa nào không có cỏ cho nó ăn thì thà mút ngón tay nhìn đứa khác ăn kẹo, chứ tuyệt nhiên không tự ý đi lấy tiền của Vượng Tài.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng không ngừng cho những câu chuyện đầy màu sắc.