Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 110:

Nhìn thấy những nông dân ngồi trong góc tường húp cháo loãng bằng bát cũ, lòng Vân Diệp không khỏi xót xa. Đây chính là những con người cần cù nhất trên đời.

Thế nào cũng phải làm gì đó cho họ. Máy bay hay đại pháo thì ích lợi gì chứ? Nâng cao đời sống của những người này mới là điều đáng làm nhất, và phải làm thật nhanh, thật lâu dài.

Khoai tây là một lựa chọn không tồi, nhưng hiện giờ ngay cả y cũng không biết Lý Nhị trồng ở đâu. Ngô đã nảy ra năm cây mầm, Vân gia đã đặc biệt giao năm cây mầm này cho nông phu giỏi nhất. Nãi nãi ngày nào cũng ngó nghiêng tám bận, chẳng cần Vân Diệp phải bận tâm.

Còn về vấn đề giống cây thoái hóa, Vân Diệp có lòng tin vào lỗ giun. Nếu vận mệnh đã đưa đẩy cả y và mấy hạt giống kia tới đây, ắt hẳn sẽ không chỉ mang đến cho y một tia hy vọng mờ mịt. Vân Diệp hoàn toàn không mong đợi có thể sống đến ngày nhìn thấy đội thuyền Đại Đường đi vòng quanh địa cầu, tới Châu Mỹ mang hạt giống ngô về.

Y mời mấy vị lão tiên sinh đến nhà, tiện thể mời luôn cả Triệu Duyên Lăng.

Vân Diệp đích thân xuống bếp, làm bảy tám món ăn, chuẩn bị một bầu rượu lớn, rồi đứng chờ ở cổng Vân gia.

Không lâu sau, lão phó đánh xe trâu tới cổng. Vân Diệp đỡ bốn vị lão tiên sinh xuống xe, ân cần mời họ vào trong.

– Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Bữa cơm của tiểu tử ngươi không dễ nuốt đâu. Có gì cứ nói thẳng ra đi, lão phu mới có tâm tình thưởng thức đồ ăn.

Đối diện với mâm thức ăn thịnh soạn, Lý Cương dù nước bọt đã ứa ra nhưng vẫn giữ nguyên tắc hỏi:

– Tiên sinh đa tâm rồi. Tiểu tử thấy các vị bấy lâu nay vất vả, chẳng qua trong lòng áy náy, đặc biệt thiết đãi thôi mà.

Ngọc Sơn tiên sinh là người thống khoái. Cụ cầm bầu rượu lên, uống liền ba chén, sau đó chọn miếng thịt gà ưng ý nhất cho vào miệng, chẳng nói lấy nửa lời. Cụ đã quyết, chỉ lo ăn uống, những chuyện khác tạm gác lại.

Hai vị Nguyên Chương và Ly Thạch cũng vậy, khoanh chân ngồi trên giường, im lặng thưởng thức.

Triệu Duyên Lăng thì đứng ngồi không yên, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vân Diệp đỡ lão Lý lên phản, rót cho cụ một chén. Sau đó, y kéo Triệu Duyên Lăng ngồi xuống, nói:

– Hôm nay chúng ta không nói chuyện triều chính rối rắm, cũng không nói chuyện lông gà vỏ tỏi trong thư viện. Chỉ ăn cơm uống rượu mà thôi.

– Thật ư?

Lão Lý cầm đũa lên, hồ nghi hỏi.

– Tất nhiên là thật. Tiểu tử định giao phó chuyện thư viện cho mọi người, còn mình sẽ làm chuyện khác.

– Hừ, tưởng lão phu hồ đồ hay sao? Thư viện là tâm huyết cả đời của ngươi, ngươi nỡ bỏ ư? Nói xem! Ng��ơi định làm chuyện gì mà còn quan trọng hơn cả thư viện?

Lý Cương nhấp một ngụm rượu rồi hỏi, bốn vị kia cũng đặt đũa xuống nhìn y.

– Thư viện đương nhiên không bỏ. Chỉ là nếu không làm chuyện này thì tiểu tử khó ăn khó ngủ.

– Ồ, nói nghe xem, còn chuyện gì có thể làm khó được tên giảo hoạt như ngươi sao?

– Tiểu tử định làm nông phu một phen.

– Làm nông phu?

Năm người nhìn Vân Diệp, chẳng hiểu gì hết.

– Các vị lão tiên sinh nghĩ xem, nếu tiểu tử làm nông phu thì sẽ là hạng nông phu như thế nào?

Vân Diệp trịnh trọng hỏi.

Ly Thạch tiên sinh hít một hơi khí lạnh:

– Lão phu không biết ngươi có phải là nông phu giỏi hay không, nhưng chắc chắn ngươi là nông phu thông minh nhất.

– Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ đó. Đại Đường ta tự rêu rao coi trọng nông canh, nhưng lại đưa những nhân tài ưu tú nhất lên triều đình. Sai lầm này không chỉ Đại Đường ta mắc phải, mà triều đại nào cũng vậy. Vậy nên tiểu tử muốn thử làm nông phu, xem liệu có thể khiến cả trang viên này trở nên giàu có hay không?

Lý Cương bật cười thành tiếng, cười đến chảy cả nước mắt, chỉ vào Vân Diệp mà thở không ra hơi. Y vội vàng xoa ngực cho cụ, lỡ cụ cười đứt hơi thì thảm.

Mãi sau Lý Cương mới bình tĩnh lại, lau nước mắt, khản giọng hỏi:

– Ngươi định làm nông phu thật à?

– Tất nhiên là thật. Tiểu tử mà không khiến người trong thôn trang giàu có, nhà nhà có thịt ăn thì chưa xong.

Lão Lý trịnh trọng đưa tay ra. Vân Diệp cũng đưa tay theo, một già một trẻ, một bàn tay hồng hào, một bàn tay nhăn nheo, vỗ vào nhau ba cái. Lời thề ước coi như đã thành.

– Từ ngày mai, ngươi không cần lo lắng chuyện thư viện nữa. Lão phu đây dù có liều cái mạng già này cũng sẽ trông coi thư viện thật tốt cho ngươi. Đó là lời hứa của lão phu.

– Bất kể gặp phải chuyện gì, Vân Diệp cũng sẽ khiến già trẻ trong toàn thôn trang trở nên giàu có. Nếu còn một người không đủ cơm ăn áo mặc, Vân Diệp sẽ vẫn tiếp tục làm nông phu. Đó là lời thề của tiểu tử.

Sáu người im lặng ăn cơm. Lý Cương gắp vài miếng rồi lại đặt đũa xuống:

– Ngươi nảy ra ý định này từ bao giờ vậy?

– Hôm qua đi dạo trong thôn trang, phát hiện cuộc sống của nông dân thật quá khổ. Tiểu tử tuy thân thế thê thảm, nhưng được gia sư che chở, chưa từng chịu chút ủy khuất nào, cuộc sống còn tốt hơn cả bây giờ. Đến thân phận vương hầu mà tiểu tử còn thấy khổ, những người nông dân kia thực sự không hiểu sao chịu đựng nổi suốt mấy nghìn năm qua. Tiểu tử muốn thử xem, để họ cũng có cuộc sống tốt đẹp, cũng được tận hưởng lạc thú của kiếp người.

– Ngươi là người kỳ lạ nhất mà lão phu từng gặp. Có lẽ suy nghĩ của bậc thiên tài không phải thứ mà người thường có thể thấu hiểu. Nhưng lão phu biết, một khi ngươi thành công, đó sẽ là ích lợi cho xã tắc, công đức lưu truyền ngàn đời.

Vân Diệp suy nghĩ hơi đơn giản.

Vân gia như muốn nổ tung! Lão nãi nãi vừa nghe thấy Vân Diệp muốn làm nông phu thì nghẹn thở, ngất xỉu ngay lập tức. Sau khi tỉnh lại, cụ khóc lóc nói mình có lỗi với tổ tông, rằng hầu gia oai phong lẫm liệt không làm, đứa cháu trai độc nhất của Vân gia lại đòi đi làm ruộng.

Cụ vừa khóc vừa lén lút nhìn Vân Diệp. Đó là chiêu bài bất bại mà cụ vẫn dùng để đối phó với cháu trai mình, trăm lần như một đều có hiệu quả. Chuyện nhỏ thì khóc nhỏ, chuyện lớn thì khóc to, chuyện không lớn không nhỏ thì tùy cơ ứng biến mà khóc. Đến chiêu ngất xỉu cũng đã dùng, cụ không tin cháu trai vẫn còn dám khăng khăng giữ ý mình.

Vân Diệp đầu to như cái đấu. Y sợ nhất là lão nãi nãi khóc, một là sợ khóc hại đến sức khỏe, hai là sợ tính kiên cường tự lập tự cường của phụ nữ Quan Trung biến mất kể từ khi y về nhà. Thay vào đó là thói quen chỉ muốn giữ rịt lấy cháu trai để dựa dẫm lúc tuổi già, quay về tính cách của cái thời Vân gia còn vinh hiển.

Suốt ngày kéo theo một đám tôi tớ đi khắp nơi khoe khoang. Hôm nay cùng Trình phu nhân thương thảo về cách làm hương liệu trong phòng Chiêu Quốc, ngày mai kết bạn với Ngưu phu nhân tới chùa Từ Ân dâng hương. Hiện giờ cụ chỉ biết có mỗi ngôi chùa này, lão chủ trì đã dùng tiền của Vân gia tu sửa chùa miếu, nghe nói chỉ riêng số vàng dát lên pho tượng Phật tổ đã ngốn đến tám lạng.

Vân Diệp xoa bóp chân cho lão nãi nãi, đợi khi cụ không còn khóc nấc nữa mới nhẹ nhàng nói:

– Người lo lắng quá rồi, nãi nãi. Tôn nhi làm thế không có nghĩa là bỏ chức tước hầu gia. Mà là muốn trao cho những người chịu khổ trong thiên hạ một tia hy vọng, hy vọng họ có thể thoát khỏi nghèo khổ, sống những ngày tốt đẹp. Để họ biết, cuộc sống sung túc hoàn toàn có thể đạt được. Nếu cứ mãi cắm mặt xuống đất, bán mặt cho đất bán lưng cho trời mà kiếm miếng ăn, thì vạn năm cũng đừng mong có thịt. Mấy ngày qua tôn nhi đi khắp thôn trang, nhìn thấy họ ngồi trong góc tường húp cháo loãng mà xót xa. Đó đều là những người tốt, cần cù, lương thiện. Vì sao họ chỉ được ăn cháo loãng? Họ không biết thịt ăn rất ngon sao? Là vì không cách nào ăn được thịt. Tôn nhi sẽ dạy họ cách để có thịt mà ăn.

– Khi nhà chúng ta gặp nạn, Tiểu Nha còn không có cháo mà húp, có ai thương xót chúng ta đâu.

Lão nãi nãi không cam lòng nói.

– Không thể nhìn nhận mọi chuyện như vậy được, nãi nãi. Chính vì cả đời người sống lương thiện, nên ông trời mới không để tôn nhi chịu khổ, lúc nào cũng có quý nhân phù trợ. Người nghĩ xem, nếu ngày xưa tôn nhi không được sư phụ tìm thấy thì sẽ ra sao?

Nội dung này thuộc bản quyền của TruyenTV, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free