(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1096:
Chết tiệt, hóa ra không phải là bài thơ nữ nhân bày tỏ tình cảm với nam nhân, mà lại là một bài ca tụng tình yêu đồng giới. Vân Diệp cảm thấy trời đất như sụp đổ, đã mang tiếng là Trường An tam hại, giờ lại còn vướng vào sở thích Long Dương, chắc chắn tin đồn đã lan khắp Trường An rồi. Chẳng trách tên khốn kiếp Hà Thiệu vô học lại nói bài này phải nắm tay nhau nghe mới c���m nhận được hết cái hay.
Đưa cây gậy cho Lý Cương, hắn rầu rĩ nói:
– Lão nhân gia cứ đánh chết tiểu tử này đi, chẳng sống nổi nữa rồi.
Lý Cương thở hổn hển nói:
– Năm xưa ta đã bảo ngươi đọc sách nhiều vào, giờ thì biết xấu hổ chưa? Về nhà mà đóng cửa hối lỗi đi, đọc thuộc lòng Sở Từ cho lão phu, không thuộc thì đừng hòng bước ra khỏi nhà.
– Học trò xin tuân lệnh, nhưng trước tiên, xin tiên sinh cho học trò đi giết một kẻ. Chính tên khốn kiếp này đã ném học trò xuống cống, không giết hắn thì khó mà hả giận.
Một con gấu mèo chẳng lớn chẳng nhỏ, chẳng biết sống chết, mon men tới gần Vân Diệp, vừa mới ôm lấy chân hắn đòi ăn, liền bị Vân Diệp đá cho lăn lông lốc, rồi vội vàng chui tọt vào rừng trúc.
Vân Diệp mắt tóe lửa, tiễn Lý Cương về văn phòng, rồi cưỡi Vượng Tài, phóng thẳng đến chỗ ở của Hà Thiệu như phát điên. Hôm nay không lột da tên khốn này thì thề không làm người!
Quản sự bảo chủ nhân nhà hắn ta đang mắc bệnh, nhưng Vân Diệp lúc này đã chẳng còn quan tâm. Tên vương bát đản đó dù có bị bệnh điên thì cũng phải đánh cho một trận đã rồi tính! Đá văng cửa phòng, hắn liền sững sờ. Hà Thiệu trông như chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn, mặt sưng vù như đầu lợn, toàn thân bầm tím. Thấy Vân Diệp bước vào, hắn liền gào khóc, lăn từ trên giường xuống, ôm chầm lấy chân Vân Diệp mà nói:
– Thanh Tước phát điên rồi, tới nhà ta không nói một lời nào đã đánh ta ra nông nỗi này. Ngươi hỏi giúp ta xem vì sao, rốt cuộc là vì sao chứ?
– Thanh Tước tới nhà huynh cũng được chiêu đãi Việt Nhân Ca hả?
– Đúng thế, ca khúc hay như thế, sao không chia sẻ với bằng hữu?
– Huynh cũng nắm tay hắn ư? Ý ta là, lúc nghe ca khúc đó?
– Người phương Nam nói chỉ có thế mới cảm thụ được cái hay của khúc ca.
– Huynh cố chịu nhé, vì ta cũng muốn đánh huynh một trận.
– Á ~~
– Đóng cổng lớn lại, khoảng thời gian này ta không muốn gặp bất cứ ai.
Về tới nhà, Vân Diệp lập tức ra lệnh đóng cửa. Tân Nguyệt lúc ấy đang đo y phục cho Vân Hoan, nghe trượng phu nói vậy liền thắc mắc hỏi nguyên do. Biết được nguyên do xong, nàng liền bật cười, thiếu chút nữa thì ngất xỉu, hơn nữa, chỉ cần nhìn phu quân một cái là lại bật cười.
Vì nghĩ cho tính mạng của bản thân, Tân Nguyệt, cười đến chảy cả nước mắt, bế Vân Hoan ra ngoài. Na Mộ Nhật mang ấm trà đi vào, thấy Tân Nguyệt đẫm lệ, nàng liền cẩn thận đặt ấm trà xuống, rồi nhìn trượng phu đang mặt mày phẫn nộ.
– Mấy ngày tới, hãy tránh ta xa ra một chút. Vừa rồi Tân Nguyệt bị ta đánh cho một trận, khóc lóc bỏ đi rồi, nàng cũng nên cẩn thận đấy.
Na Mộ Nhật dạ một tiếng, rồi vội vàng bỏ đi. Khi phu quân tính khí không tốt thì phải tránh xa, đó là gia quy của nàng.
Phong khí Trường An vốn không được tốt, chỉ cần là người có chút danh tiếng thì khó tránh khỏi tin đồn. Thế nhưng, với chuyện Ngụy Vương và Vân Hầu có sở thích Long Dương thì ai nấy lại đều mang thái độ khoan dung. Đều là thanh niên tài tuấn, trong nhà kiều thê mỹ thiếp đầy nhà, có lẽ là đã chán ngán, nên tìm chút gì đó mới mẻ, cũng có gì to tát đâu. Hai người này cũng không tệ, thường ngày thì làm đường sửa cầu, ôn hòa với bách tính, lại chưa từng nghe nói dính dáng với khuê nữ nhà ai. Chuyện đôi bên tình nguyện như thế, có gì là to tát đâu cơ chứ?
Đám người hiếu sự trong thư viện còn đem chuyện tình yêu đồng giới đẹp đẽ thời cổ đại ra mà tán tụng. Ngay lập tức, trong thư viện không còn thấy cảnh bá vai bá cổ nữa.
Bị đồn thổi quá mức kinh tởm, Vân Diệp cứ cảm thấy có thứ gì nghẹn ứ nơi cổ họng, khạc thế nào cũng không ra. Mấy ngày qua, Hà Thiệu cũng chẳng dễ sống chút nào, chỉ cần Vân Diệp và Lý Thái nhớ tới chuyện này là đích thân tới nhà hắn mà đánh cho một trận. Đến mức Hà Thiệu, bất chấp thương thế, phải nhờ hạ nhân khiêng lên thuyền, và ngay trong đêm đó, sai người đem chu sa tới Nhạc Châu.
Hàn Triệt nhìn Vân Diệp với ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ. Kể từ khi phó dịch của hắn mang kim tệ về, việc hắn chui vào thư quán, thư viện đọc sách mà hai ngày không thấy mặt đã trở thành chuyện thường.
– Tân Mỵ Nhân dù có giỏi đến mấy cũng không thể tồi tệ đến mức như ngươi đâu chứ?
– Đừng có nhắc tới Tân Mỵ Nhân với ta. Miếng ngọc bội đó ngươi cũng xem rồi, đã hiểu "tẫn đông kỷ mẫu" có ý nghĩa gì chưa? Còn Độc Giác Quỷ Vương, Ứng Long đại diện cho điều gì có biết không? Ngươi không tìm được chút đáp án nào từ lão già đó sao?
Hàn Triệt nhún vai:
– Lão già luôn miệng nói ngươi là Tân Mỵ Nhân, giỏi đầu độc lòng người, muốn ta tránh xa ngươi một chút. Những chuyện khác chưa kịp nói thì đã bị ta chọc tức đến chết rồi. Ta đâu biết những ghi chép mà Bạch Thạch Cung để lại ít ỏi đến thế. Ta tìm được dưới giường bằng bạch ngọc một tấm ngọc bội và mấy cuốn sách mỏng, trên đó toàn viết những thứ cổ quái. Còn ngọc bội nhà ta thì có một cái đầu quỷ. Hết! Chỉ có thể dùng làm lệnh bài thôi.
– Nói đi nói lại, chúng ta đâu có muốn thành tiên, nghiên cứu những thứ đó để làm gì cơ chứ? Theo lý luận của thư viện, nhân loại chưa bao giờ ngừng bước tiến. Học vấn hiện giờ đương nhiên càng hữu dụng hơn thời thượng cổ, cũng càng phù hợp với tình hình quốc gia hơn. Thời gian qua ta xem rất nhiều sách cổ, phát hiện ra ghi chép của bọn họ thường mang nặng yếu tố phán đoán. Chúng ta đều biết, chỉ cần có sự phán đoán xen vào là sự việc sẽ mất đi bản chất, giống như việc người Trường An suy đoán rốt cuộc ngươi và Thanh Tước có quan hệ gì với nhau không vậy. Lời của cổ nhân không đáng tin. Bạch Thạch cung của ta thê thảm đến mức này rồi mà ngươi không lấy đó làm cảnh tỉnh sao? Một số bí mật, cứ để nó đẹp đẽ trong suy nghĩ còn hơn là đi chứng thực. Thôi bỏ đi, kệ nó là gì cũng bỏ đi. Chúng ta chỉ cần để người của mình tiếp tục sống tốt là được, những chuyện khác có hay không cũng chẳng sao.
– Nói hay lắm, nếu không lấy ta và Thanh Tước ra làm ví dụ thì càng tuyệt vời. Ngươi nói đúng, những thứ thối nát hãy cứ để nó thối nát ở một xó nào đó đi, không cần nhắc tới nữa. Nếu ai có hứng thú thì cứ tặng cho hắn là được, chúng ta sẽ không dính vào.
Tâm tư Hàn Triệt vô cùng tang thương. Dù vì lý do gì đi chăng nữa, thì cũng là hắn đích thân giết cha mình. Bề ngoài thì tỏ ra không hề gì, nhưng đêm về, những cơn ác mộng thì chỉ một mình hắn biết mà thôi.
Vân gia gia chủ, để chứng minh mình không có sở thích Long Dương, sau khi quốc tang được giải trừ, liền đặc biệt mời đại đa số huân quý Trường An tới kịch viện thưởng thức vũ nương Ba Tư do nhà mình đào tạo. Yến tiệc tối cũng do đầu bếp cao cấp nhất của Vân gia đích thân thực hiện. Để rửa sạch ô danh của mình, Vân Diệp còn mang cả rượu ngon cất giữ bao năm ra chiêu đãi.
Có mỹ nhân, mỹ tửu, mỹ thực đầy đủ như vậy, huân quý khắp Trường An đều mong đợi thiếp mời của Vân gia. Đến khi bọn họ nhận được thiếp mời, liền có chút thắc mắc, bởi trên đó lại đề danh là phu phụ Vân Diệp, điều đó cũng có nghĩa là các phu nhân cũng sẽ tham gia vào bữa tiệc này.
Các nam nhân thì thắc mắc, còn các phu nhân lại chẳng thấy lạ chút nào. Họ kéo nhau đi mua trang sức và y phục mới, vô cùng tích cực. Chủ ý này vốn dĩ là do bọn họ giật dây Tân Nguyệt. Nhà khác mà dám làm thế thì sẽ bị phu quân đá cho lăn quay, nhưng Vân gia thì không cần lo, nghe nói Vân Diệp thương lão bà vô cùng.
Vậy là tốt rồi. Sau bữa tiệc của Vân gia, các huân quý khó tránh khỏi việc phải mời lại. Ai cũng phải giữ thể diện, lần trước đã dẫn phu nhân tới Vân gia, đến nhà mình mời khách chẳng lẽ không mời phu nhân nhà người ta sao?
Vân gia là khởi nguồn của rất nhiều chuyện mới mẻ, phó dịch nhà họ đều sạch sẽ hơn nhà khác. Ngươi xem, trên thiếp viết gì này: "Ta có rượu ngon tuyệt thế, ca vũ du dương để đãi khách, phó dịch còn có món ngon hiến lên, ngài có tới không?"
Không hề khách sáo. Rượu ngon cớ gì lại nói là rượu nhạt, sơn hào hải vị sao lại phải nói là cơm hẩm? Điều mà các phu nhân ghét nhất rõ ràng là bản thân họ môi hồng mắt sáng, rực rỡ mê người, mà cứ phải nói là vợ xấu?
Việt Nhân Ca được cải biên thành bài hát chính trong phim Dạ Vũ.
Truyen.free cam kết mang đến những tác phẩm dịch thuật chất lượng và chỉn chu nhất.