(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1115:
Những người đến Ngọc Sơn ngắm băng đăng chỉ thực sự tan đi khi nha môn khai ấn và các phường chợ bắt đầu mở cửa trở lại. Theo thông lệ, ngày khai ấn là ngày đại triều hội, ngự sử đã tuyên bố không ai được phép vắng mặt vì sẽ có điểm danh.
Sau Tết, sự chán chường khi trở lại công việc dường như không có điểm dừng. Trời vẫn còn đen kịt, đám người ngồi xổm trước cửa cung ngáp ngắn ngáp dài. Vân Diệp là người "quá đáng" nhất, cứ nằm lì trong xe ngựa, quyết không chịu xuống, muốn ngủ cho tới khi cửa cung mở hẳn.
Trong cơn mơ màng, họ vào cung, mơ màng bái kiến hoàng đế. Vân Diệp tìm một góc khuất, để Tiết Vạn Triệt che chắn cho mình rồi dựa vào lưng hắn ngủ tiếp.
Đến khi Tiết Vạn Triệt xách cổ áo lôi ra khỏi cung, Vân Diệp mới biết đại triều hội đã kết thúc. Nói cũng lạ, vừa rời cung là tinh thần lập tức phấn chấn hẳn, y liền tùy tiện tóm lấy một tên công tử bột, bắt hắn mời khách, cả đám xúm xít kéo nhau đến Yến Lai Lâu.
– Lâu lắm rồi chưa tới, không biết các tiểu nương tử có cô đơn không nhỉ?
Đó là lời cảm thán của tên văn nhân bại hoại Trường Tôn Xung. Tiết Vạn Triệt thấy hôm nay tinh thần mình rất tốt, chỉ cần các huynh đệ cảm thấy chướng mắt là có thể ra tay dạy dỗ Trường Tôn Xung, điều này khiến đám công tử bột không khỏi thán phục. Họ còn đánh cược xem Lão Triệt sẽ gục ngã dưới váy áo của mỹ nhân nào.
Lần này họ không gọi đám huynh đệ nhà Lý gia đi cùng. Không phải vì không thích họ, mà là vì nếu rủ họ đến thanh lâu thì chắc chắn sẽ bị Trường Tôn thị đánh cho rất thảm. Chuyện này đã xảy ra không chỉ một hay hai lần rồi.
Được đi xem múa hát tại một nơi thanh thoát như vậy, ai mà kiên nhẫn nói chuyện với Lý Thừa Càn cho nổi? Dù hắn có nói vũ cơ nhà mình múa hay gấp mười lần Yến Lai Lâu đi chăng nữa thì mọi người vẫn không chịu tới. Đơn giản vì vũ cơ của nhà hắn, họ không tiện ra tay động chạm.
Lý Thừa Càn liền rống lên một tiếng "Súc sinh!" rồi dẫn đám đệ đệ của mình về Đông Cung hưởng thụ ca vũ riêng.
Công tử bột thì quá nhiều, tỷ muội lại quá ít. Tiết Vạn Triệt ôm cả lão bảo tử vào phòng, mặc kệ bây giờ vẫn còn là buổi sáng. Cuối cùng, chỉ còn lại Vân Diệp, Tiêu Duệ (phu quân của Tương Thành công chúa) và Lưu Huyền Ý (phu quân thứ hai của Nam Bình công chúa).
Phu quân tiền nhiệm của Nam Bình là Vương Tiến Trực, con trai út của Vương Khuê. Lần này, không hiểu vì sao, y cũng bị liên lụy vào vụ Hầu Quân Tập tạo phản, bị hoàng đế đày đi Lĩnh Nam, lại còn đặc biệt dặn dò Vân Diệp không được chiếu cố.
Vương Khuê vì chuyện này mà tức giận ��ến đổ bệnh, giờ đang nằm trên giường chờ trút hơi thở cuối cùng. Lưu Huyền Ý, với phong độ ngời ngời, được Nam Bình nhìn trúng, thế là một Kính sự lang nhỏ bé đã vụt lên thành Phò mã Đô úy.
Mười mấy năm trôi qua, vị cầm sư năm xưa vẫn còn sống. Tiểu đồng dắt ông ta ngày nào, nay cũng đã ôm một chiếc đàn đi tới. Lão cầm sư cung kính thi lễ:
– Hôm nay là ngày tiểu đồ xuất sư, mong được các vị quý nhân nâng đỡ. Tiểu lão nhi xin tạ ơn.
Thấy chỉ có ba người, thanh niên cầm sư không khỏi thoáng buồn bã, nhưng vẫn cung kính thi lễ. Tiêu Duệ cười nói:
– Đừng thấy bọn ta chỉ có ba người. Nếu cầm kỹ của ngươi xuất sắc, xem như ngươi đã thành công vang danh rồi. Vân Hầu mà khen ngươi một hai câu, e rằng đời này ngươi hưởng lợi không hết.
– Muốn chúng ta đánh giá tốt, vậy thì lấy bản lĩnh ra mà thể hiện!
Vân Diệp ghét những lời phù phiếm. Vũ nữ đã bị mấy chục tên công tử bột khác vác vào phòng cả rồi, không còn ca vũ để xem, đành phải nghe đàn cổ vậy.
Tiểu cầm sư gảy đàn rất chăm chú, lão cầm sư không ngừng gật đầu, thậm chí còn vỗ tay phụ họa. Một khúc "Trường tương tư" đã nói lên hết nỗi đau khổ triền miên của tình yêu xa cách. Ngay cả người chẳng mấy biết thưởng thức như Vân Diệp cũng nghe ra vài phần chua xót. Nghe một lần thì có lẽ còn được, nhưng khúc này lại cứ dựa vào việc lặp đi lặp lại không ngừng để đạt được cái ý "trường tương tư".
Thế nên, uống vài chén rượu xong, Vân Diệp liền ngủ gật. Tối qua y chẳng ngủ được bao nhiêu, vì Na Mộ Nhật hứng chí chợt muốn kể cho phu quân nghe chuyện nàng ở thảo nguyên. Toàn là chuyện về mấy con cừu, mà nàng đã kể không biết bao nhiêu lần rồi.
Để tránh tai mình bị hành hạ, y liền đè Na Mộ Nhật xuống "làm thịt" một lần. Ai ngờ, xong việc nàng vẫn lải nhải kể chuyện con cừu nhỏ suýt bị sói ăn thịt. Vân Diệp nổi giận, lại "làm thịt" nàng thêm lần nữa. Lần này mới tiêu hao hết tinh lực của nàng, nhưng lúc đó gà cũng đã bắt đầu gáy. Vân Diệp phải tham dự đại triều hội, nên cái tinh thần phấn chấn ban nãy hoàn toàn là phản ứng bình thường khi hết giờ làm. Giờ thì y lại buồn chán, lại mệt mỏi.
Một tiếng động mạnh vang lên khiến Vân Diệp giật mình ngồi thẳng dậy. Y nhìn tên tiểu cầm sư, thầm nghĩ: Hắn điên rồi à? Không muốn sống nữa sao?
– Tiếng nhạc là sinh mệnh của ta, sao có thể vì những kẻ tục nhân mà làm hỏng? Thời cổ đại, khi tấu nhạc, ngay cả quỷ thần cũng nghiêng tai lắng nghe. Nay nó đã lưu lạc đến chốn phong nguyệt thì đã quá thê thảm rồi, không thể để bị khinh thường hơn nữa. Bùi Thần Phù không thể hầu hạ quý nhân được, xin cáo lui.
Vân Diệp bật cười đáp: – Ta lại chẳng dựa vào nó để kiếm cơm, cớ gì phải tôn kính?
Bùi Thần Phù đứng bật dậy, cao giọng nói: – Ngài là quý nhân tất nhiên không cần, nhưng kẻ nô lệ như chúng tôi phải dựa vào nó để đổi lấy cơm nước mỗi ngày! Trong thiên hạ, người lấy tiếng nhạc để kiếm sống không kể xiết, lẽ nào quý nhân vì thế mà khinh rẻ nó sao?
Lưu Huyền Ý định nổi giận nhưng bị Vân Diệp ngăn lại. Y thở dài nói:
– Chuyện liên quan tới bát cơm của người khác, đúng là ta đã sai. Trên thế gian này, bát cơm là điều lớn nhất. Ta có thể không tôn kính âm nhạc của ngươi, nhưng phải tôn kính bát cơm của ngươi. Bất kỳ tài nghệ nào nuôi sống con người đều phải được tôn kính. Ngươi hãy đàn lại lần nữa, ta sẽ tập trung lắng nghe.
Tiêu Duệ vỗ tay cười lớn: – Kiến giải của Vân Hầu luôn khiến người ta bất ngờ. Luận về "bát cơm" này thật tinh diệu, Tiêu Duệ xin thụ giáo rồi. Sau này, ta sẽ không dám coi thường bất kỳ phương thức mưu sinh nào nữa.
Sở dĩ Vân Diệp nhẫn nại như vậy là vì y hiểu một đạo lý: người có tài thường có cá tính hơn người thường. Nếu tên Bùi Thần Phù này không thể hiện được tài nghệ tương xứng với cá tính của mình, y sẽ đánh cho hắn một trận. Đổi lại là một công tử bột khác thì đã sớm đánh chết hắn rồi. Như vậy, đánh một trận với y chính là cứu hắn.
– Quý nhân mời ngồi nghe Bùi Thần Phù đàn khúc "Cô phẫn ngâm"!
Chim én về mang theo gió lạnh tiêu điều, tiếng đàn nức nở vút lên trời cao. Chăn gối đẫm lệ như mây ôm ngang trời, ngàn lần vật vã vẫn không sao thoát được, chỉ biết cô phẫn cuồng ngâm!
Có thơ làm chứng, điển cố "Vân Hầu thiên kim tạ tri âm" liền truyền khắp Trường An. Trong đó, Tiêu Duệ và Lưu Huyền Ý là những người hăng hái tuyên truyền nhất, khiến "luận về bát cơm" của y lập tức được các cao sĩ đạo đức vỗ tay khâm phục.
– Người này tuy bản tính lười biếng, nhưng lại thấu hiểu sự mưu sinh không dễ dàng của thế gian. Mới ngoài hai mươi mà đã ngộ được chân lý, quả thật không tầm thường, có thể dùng vào việc lớn.
Một vị trưởng giả râu trắng gật gù tán thưởng.
– Trưởng giả đã xem thường người này rồi. Từ trong bài thơ này, có thể thấy ý chí của y không hề nhỏ. Nay triều đường đã thành nơi dung tục, những kẻ khôn ranh vặt vãnh đang chiếm thế, chẳng trách y đến Yến Lai Lâu uống rượu lại thấy gió lạnh tiêu điều. Nhưng không biết ai là người đã kìm hãm ý chí của y, không cho nó vươn tới mây trời?
Vị trưởng giả tóc hoa râm trầm tư, rồi đưa ra kiến giải mới.
– Vân Hầu ở vị trí cao như vậy, ai có thể ngăn cản hào khí ngút trời của y được nữa? Cách trời gần nhất chính là mây trắng. Đáng hận, đáng tiếc! Nếu đám chúng ta cùng phấn chấn lên, mây trắng sẽ biến thành mây đen, rồi sấm chớp sẽ giáng xuống. Thế gian khó nhọc, hổ lang đầy đường...
Đám công tử bột không ngừng đấm đầu tự trách. Khi mình còn đang quấn quýt trên giường, thì Vân Diệp đã hoàn thành công việc gian nan là khiến thanh danh vang xa. Khi đó, vì sao mình lại đi tranh giành ca kỹ chứ?
Tân Nguyệt ngẩng đầu sùng bái nhìn phu quân đang đứng trên giường ngâm bài thơ ấy, cảm khái vô cùng. Người khác đến Yến Lai Lâu chỉ biết ôm nữ nhân chui vào phòng, chỉ có phu quân của nàng là đến nghe khúc. Chàng chẳng những có tiếng thao cầm của danh gia, mà còn phát ra lý luận riêng của mình. Hiếm có nhất là chàng còn kiếm được một bài thơ ca ngợi mình. Trước kia phu quân làm thơ rất giỏi, nhưng toàn là tự mình làm. Giờ đây lại có người chuyên môn làm thơ ca ngợi phẩm đức của phu quân, điều này thật sự hiếm có biết bao.
Mọi quyền lợi của bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi giá trị câu chuyện được lan tỏa.