Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 113:

Không chỉ vậy, hiện tại dân làng trong trang cũng chẳng còn ai nhìn Vân Diệp bằng con mắt thiện cảm. Lão gia thở dài khi thấy trang chủ cứ lông nhông trong trang, lão phụ nhân thì khóc cạn nước mắt, than rằng không thể sống nổi nữa, những thanh niên trai tráng thì mặt mày u ám, còn khó coi hơn cả mây đen giữa trời. Vượng Tài cũng không còn đứa trẻ nào vuốt ve, chải lông nữa. Nó đành phải sán lại gần lũ nhỏ, nhưng đứa nào lỡ không chịu nổi cám dỗ mà định đến gần thì lập tức bị người lớn tát cho một cái, rồi khóc lóc lôi về nhà. Điều này khiến Vượng Tài vô cùng bi thương.

Người nông dân vốn cần cù, chỉ mong sao ruộng đồng được mùa bội thu, lúa mạch cao ngang gối, rau cải nhú lên xanh tốt, tràn đầy sức sống dưới những trận mưa tí tách. Nhưng giờ đây, chẳng còn những ruộng lúa mạch khỏe khoắn như trước, cũng chẳng còn sự đều tăm tắp như được cắt gọt bằng dao.

Lúa mạch nơi đây cao thấp chẳng đều, lá vàng nhạt yếu ớt, rõ ràng là thiếu dinh dưỡng trầm trọng! Hiện tại, ruộng đồng cơ bản không được bón phân, người ta chỉ đốt gốc rạ, để lại tro để làm phân bón tạm bợ.

Mỗi mẫu ruộng thu được ba trăm cân đã là một năm bội thu, mưa thuận gió hòa lắm rồi. Nếu nạn châu chấu năm nay lại ập đến, Vân Diệp không dám tưởng tượng thảm cảnh sẽ kinh hoàng đến mức nào.

Hắn đã quá thực dụng rồi, Vân Diệp hơi hối hận. Lẽ ra phải ra tay từ đầu năm, giờ thì có phần gấp gáp. Lý Nhị chẳng làm gì cả khiến lửa giận trong lòng hắn bùng lên vạn trượng. Được thôi, ông không quan tâm đến con dân của ông, nhưng ta thì quan tâm đến trang hộ của ta.

Vân Diệp nhìn trời lẩm bẩm:

- Các ngươi xem nạn châu chấu là chuyện gì? Ta đã đưa ra biện pháp rồi mà các ngươi lại chẳng thèm để ý. Khi châu chấu còn chưa biết bay chính là thời điểm tốt nhất để tiêu diệt chúng. Lý Nhị ơi Lý Nhị, ông nghĩ cứ tích trữ lương thực ở Trường An là giải quyết được vấn đề sao? Ông căn bản không biết đàn châu chấu đáng sợ đến mức nào. Nạn châu chấu ở Châu Phi mà ta từng thấy trên TV đã khiến tay chân ta lạnh cóng, quốc lực Đại Đường của ông có thể hơn được Kenya 1400 năm sau sao? Đến cả máy bay phun thuốc còn đành chịu chết, ông hi vọng chỉ dựa vào hai bàn tay mà làm nổi sao? Ta muốn xem ông bán được cho ta bao nhiêu châu chấu. Lão tử đây dù có phá sản cũng mua, không dùng làm thuốc được thì lão tử dùng nuôi lợn, nuôi gà.

Chỉ tiếc rằng, tất cả hoa màu trên ruộng này rồi sẽ thành thức ăn cho lũ châu chấu mà thôi.

Hoa màu đã không còn hy vọng gì nữa. Chỉ có cách phát triển nghề phụ mà thôi, đó là biện pháp chẳng đặng đừng của V��n Diệp. Hắn muốn chạy thoát khỏi cái "hung thủ" đang đẩy mình vào hiểm cảnh, nhưng lại phát hiện căn bản không có chỗ nào để trốn. Quán tính lịch sử cường đại đã trói chặt hắn vào cỗ chiến xa đang ầm ầm lao về phía trước.

Lão Tiền đã mua về từ chợ Trường An rất nhiều trứng gà, cùng không ít ngỗng và lợn con, chất đầy mười mấy xe. Đó gần như là toàn bộ trứng gà và lợn con có thể mua được ở chợ Trường An vào thời điểm đó.

Lệnh được ban xuống: Mỗi nhà, mỗi người dân sẽ được phát năm con gà, hai con vịt, một con ngỗng. Riêng mỗi hộ gia đình sẽ được thêm hai con lợn. Lão Tiền dặn dò nông hộ rằng hầu gia thích ăn trứng, đủ mọi loại trứng, và cả thịt lợn nữa, bởi vậy toàn bộ trang phải nuôi. Ai không nuôi sẽ bị đánh gãy chân!

Phải "dã man" đến vậy đó, vì Vân Diệp không thể trực tiếp nói về nạn châu chấu nên đành phải chơi trò ngang ngược.

Cả trang ai nấy đều khóc lóc thê thảm. Mấy ông già còn tìm đến cổng Vân gia, dập đầu đến chảy máu, mong hầu gia thu hồi mệnh lệnh.

Nông dân nào mà chẳng mong trong nhà có thật nhiều gia súc, đến nằm mơ cũng muốn có được. Thế nhưng đây đâu phải lúc. Lấy đâu ra lương thực mà nuôi đám gia súc này? Đến cám trong nhà còn phải để cho người ăn, căn bản chẳng có gì mà nuôi chúng cả.

Vân Diệp đứng trước cổng, nắm chặt tay và nói:

- Các ngươi nghe cho rõ đây! Số gia cầm và lợn này chính là tiền tô năm nay của các ngươi. Chỉ cần các ngươi nuôi cho tốt, qua một tháng nữa là sẽ có thức ăn để nuôi chúng. Hiện giờ, còn một tháng nữa mới đến kỳ thu hoạch hoa màu. Vậy nên, không cần phải tốn nhiều sức lao động ở ruộng nữa. Hãy lên núi đào giun, tìm cỏ đi! Cùng lắm thì cứ nuôi gà như dê ấy, cho người già và trẻ nhỏ đi thả gà, thả vịt, thả lợn. Như thế sẽ không cần nhiều lương thực để nuôi chúng.

Một tháng sau đảm bảo có lương thực nuôi bọn chúng.

Lời hứa ở Đại Đường này không thể tùy tiện nói ra. Một khi đã hứa thì phải liều mạng mà làm, nếu không... làm người đã khó yên, huống chi là làm lợn?

Nông hộ mặt mày ủ dột rời đi. Nếu trang chủ đã hứa và còn chỉ ra cách làm, thì đành phải nghĩ mọi cách mà làm thôi. Dù sao thì gia chủ trong chuyện này cũng chẳng kiếm được gì, số bạc trắng kia đều dùng để mua gia súc rồi tặng cho họ. Có tổn thất thì cũng là nhà hắn chịu chứ ai.

Bại gia tử! Thiên hạ đệ nhất bại gia tử! Từ đó trở đi, ánh mắt nông hộ nhìn Vân Diệp trở nên vô cùng lạ lùng. Vân Diệp không chỉ một lần nghe thấy người ta bàn tán rằng đầu óc mình có bình thường hay không.

Để "bại gia" cho triệt để, hắn tiếp tục mua gia súc, gia cầm và tiếp tục phát cho dân.

Ngành chăn nuôi quy mô lớn tại Vân gia trang bắt đầu được vận hành.

Cả trang chẳng còn một ai nhàn rỗi. Sáng sớm tinh mơ, những đứa trẻ mũi dãi thò lò đã bị người nhà đuổi ra ngoài, vừa hò hét gà vịt, vừa kéo lợn, đi khắp nơi để kiếm thức ăn cho chúng. Đến ngay cả lão bà bà tám mươi tuổi cũng chống gậy, cầm thừng dắt lợn đi tìm cỏ ăn. Kết quả là không phải bà chăn lợn, mà là lợn chăn bà, bị kéo đi khắp núi, trông thê thảm vô cùng.

Sáu lò vôi của Vân phủ ngày đêm không ngừng đốt đá, chất thành đống vô số, không biết hầu gia muốn làm gì. Cái thứ này khó bảo quản, hễ hút hơi ẩm vào là thành vô dụng. Có một lần, một lò vôi bị cháy. Diêu công (công nhân đốt lò) Nhị Lăng Tử vì mải thả lợn nên quên không mở lò. Kết quả là lửa hừng hực đốt hết đá trong lò. Trong đó, có một khối đá chẳng ngờ không biến thành trắng mà lại hóa thành dạng lỏng, rồi khi lò nguội thì kết tinh thành tinh thể màu lục. Quản gia mang thứ đó cho Vân Diệp xem. Hắn chẳng nói gì cả, còn thưởng cho diêu công 500 đồng.

- Đây chính là lưu ly à?

Lão nãi nãi nhìn kỹ thứ màu xanh biếc đó:

- Đúng vậy. Diêu công đã bỏ một tảng đá không phù hợp vào lò, lại còn quên mở lò, nung quá nửa ngày nên mới tạo ra thứ này. Chỉ cần làm rõ vì sao đá lại nung thành ra như thế này, là có thể tạo ra lưu ly rồi. Nghe nói đây là quyền lợi riêng của hoàng gia, người bình thường mà dám làm thì sẽ bị chém đầu.

Lão nãi nãi tay run lên bần bật, suýt chút nữa làm rơi hòn đá xuống đất.

- Diệp Nhi nhà ta không cần thứ này đâu. Cháu hãy ngủ một giấc rồi quên nó đi, đừng tốn tâm tư vì nó nữa, cứ xem nó như một tảng đá bình thường thôi. Nãi nãi biết cháu thông minh, muốn tìm hiểu điều gì là nhất định sẽ làm cho rõ. Nhưng lần này, cháu cứ ngu ngốc một lần đi, nghe lời nãi nãi đi. Nhà ta không làm cái chuyện mua bán dễ bị chặt đầu này đâu.

Lão nãi nãi gần như van xin hắn. Bà thực sự sợ hãi tất cả mọi chuyện dính dáng đến hoàng gia.

- Tôn nhi hiện giờ nổi danh là bại gia tử trong phạm vi tám trăm dặm quanh đây, là kẻ thiếu đầu óc rồi, còn cần phải giả ngốc nữa sao ạ?

Hắn vẫn tự hỏi trong lòng: "Lão tử biến thành thằng ngốc từ khi nào chứ?" Hôm nay Lý Cương còn hỏi:

- Vân hầu có phong thái của Mạnh Thường Quân năm xưa, lão phu vô cùng bội phục. Chỉ là, làm giàu theo cách như thế này e rằng không ổn lắm. Lão phu nghe tin đồn gần đây hầu gia tâm trí thất thường, chẳng lẽ có chuyện này thật sao?

Vân Diệp chỉ muốn đánh cho ông ta một trận! Chuyện hắn và ông ta đánh cược đã bị ông ta truyền tới Trường An, nói là để truyền thanh danh cho Vân hầu, nuôi dưỡng nhân khí. Thế nhưng rõ ràng là có ý ngầm ép hắn không được bỏ cuộc, chỉ là không ngờ lại bị kẻ xấu truyền đi sai lệch. Ông già hiện giờ có chút áy náy, có thể thấy ông ta cho rằng việc Vân Diệp tung ra chiêu ngu xuẩn này là do dư luận ép buộc. Nhưng ông ta đâu biết rằng Vân Diệp có một "hệ thống phòng ngự" cực kỳ mạnh mẽ, đó chính là cái mặt dày hơn thớt của đời sau. Hắn quen thấy những nhân vật bị dư luận công kích, thậm chí thấy cả người bị người ta ném ra khỏi cửa còn chẳng hề bận lòng, mà đâu chỉ một hai người như thế. Giờ chỉ đồn Vân hầu ta tâm trí thất thường thì có là cái quái gì chứ?

Bản dịch này là tài sản tinh thần của truyen.free, mong quý độc giả đón đọc tại địa chỉ chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free