Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1133:

Vẫn là giọng nói quen thuộc Vân Diệp từng nghe vọng đến:

– Mạt Lỵ tỷ tỷ, muội sẽ giữ quy củ, nhưng muội thấy hình như hầu gia có ý với tỷ và Hàm Tiếu tỷ tỷ. Hôm đó, khi muội sưởi tay cho hầu gia, muội còn thấy tay người chạm vào ngực tỷ đấy.

– Nói bậy bạ! Đó là do hầu gia lạnh đến mất tri giác, tay run lẩy bẩy, tím tái cả rồi thì còn biết cảm giác gì nữa. Đừng có nói lung tung! Mà này, ta thấy Hầu phủ này sạch sẽ lạ. Ta còn thấy Na Mộ Nhật di nương lén lấy trâm của phu nhân, cứ ngỡ nàng ta sẽ đổ tội lên đầu chúng ta, sợ chết khiếp đi được.

Không rõ là Hàm Tiếu hay Mạt Lỵ đang mắng át cô gái kia.

– Ai ngờ nàng ta lại đường hoàng đổ vấy cho người khác. Chạy đến hỏi phu nhân xem chiếc trâm có đẹp không, vậy mà phu nhân chẳng những không trách tội, còn nhíu mày bảo phải đeo trân châu chứ trâm vàng không đẹp. Sau đó, Na Mộ Nhật di nương ung dung quay về phòng phu nhân để đổi, cứ như lấy đồ của chính mình vậy.

– Trưa nay, ta và hai nha hoàn hầu hạ trong phòng hầu gia cùng phu nhân dùng bữa. Các ngươi không ngờ đâu, hai nha hoàn kia vừa bê thức ăn lên đã kéo ta đi, ta còn lo bị phạt. Ai dè, hầu gia và phu nhân cứ như không nhìn thấy, tự mình gắp thức ăn. Tiểu nương tử nhỏ nhất được Linh Đang di nương tự tay đút cho ăn.

– Hầu gia không ngừng gắp thức ăn cho Lão Nãi Nãi, Tiểu Nha và Tiểu Mộ. Phu nhân chăm sóc hầu gia, còn Na Mộ Nhật di nương thì lo cho hai vị tiểu thiếu gia. Cả nhà lớn bé quây quần bên bàn tròn, nói chuyện vui vẻ rộn ràng. Khác hẳn với hoàng gia, nơi mà lúc dùng bữa không ai được phép lên tiếng. Tiểu Nha nương tử lỡ lời còn bị phu nhân đánh yêu hai cái.

– Đây mới đúng là cuộc sống gia đình, ta nằm mơ cũng muốn được như vậy. Chỉ e, cái bàn đó chẳng còn chỗ cho người khác nữa rồi.

– Hàm Tiếu, bớt mơ mộng đi! Đừng bảo tỷ tỷ không cảnh cáo muội, nhớ kỹ: đây là Hầu phủ truyền quốc, là một trong số ít những nhà huân quý danh giá. Vân hầu được xưng tụng là người thông minh nhất Đại Đường, dùng chút thủ đoạn nhỏ để lung lạc người trong nhà đâu phải chuyện khó. Hầu gia muốn sống thoải mái trong nhà, chúng ta phải hầu hạ chủ nhân cho thật chu đáo, có như vậy mới mong có được cuộc sống tốt đẹp.

Mạt Lỵ có vẻ là người đứng đầu.

– Mau xào rau đi, cho nhiều ớt một chút, phu nhân bảo tiểu thiếu gia thích món này. Đừng nói lung tung nữa, làm việc mới là chính. Nương nương đang ở Hầu phủ đấy!

Vân Diệp gãi tai, thấy chẳng còn gì để nghe ngóng nữa bèn không bước vào mà chắp tay về thư phòng. Lòng vui sướng khôn tả, té ra cái cách ăn uống có phần "thiếu giáo dưỡng" của nhà mình lại khiến người khác hâm mộ. Chuyện tốt! Hiện giờ có gò bó một chút, nhưng chẳng mấy chốc sẽ ổn thôi. Trong nhà có bốn mỹ nhân, có thể giúp nâng cao "chất lượng" đám tùy tùng ở Vân phủ. Vân Cửu và Vân Nhị Thập Nhất đều là những thiếu niên tài tuấn, cần phải lung lạc bọn chúng. Đợi đến khai xuân chúng nó về nhà, thấy mỹ nhân tuyệt sắc như thế này, nhất định sẽ đánh nhau vỡ đầu tranh giành, như vậy sẽ giúp Vân gia thêm vài năm nữa.

Mặt trời chói chang nhưng lại lạnh lẽo lạ thường. Đống tuyết trắng chết tiệt chẳng giữ được chút nhiệt nào, còn phản chiếu toàn bộ ánh nắng lên trời. Thêm nữa, tuyết tan là quá trình hút nhiệt, nên lúc tuyết tan thậm chí còn lạnh hơn lúc tuyết rơi mấy phần.

Trong dãy Tần Lĩnh, thi thoảng lại vọng ra tiếng tuyết lở. Tuyết ở Ưng Chủy Nhai sáng nay đã sạt lở một khối lớn, vùi lấp cả con đường. Chẳng biết những tín sứ kia liệu có thể xuôi theo dòng sông để truyền tin ra ngoài rồi mang tin tức từ bên ngoài về không. Thế nhưng, Vân Diệp nghĩ đến việc Hoàng Hà vẫn đang đóng băng cứng ngắc thì thấy điều đó không khả thi lắm. Tám con sông quanh Trường An thế nào cũng sẽ biến thành tám con sông nhấn chìm Trường An. Khi đó, Hoàng Hà còn chưa tan băng thì đúng là tha hồ mà náo nhiệt. Nhiều tuyết như thế tan thành nước chảy vào ruộng đồng, vụ xuân e rằng phải đợi đến vụ hạ mới có thể gieo cấy.

Ngồi ở Binh Bộ, Vân Diệp chẳng cần phải lo chuyện của Công Bộ và Tư Nông Tự. Đến cả các vị đại thần Hộ Bộ cũng không thể ngồi yên. Đám quan lớn suốt ngày quần áo dày cộp như gấu, vò đầu bứt tai tìm cách giải quyết đống tuyết. Toàn bộ tuyết trong hoàng cung đều được đổ về ao Thái Dịch, chắc năm nay ao này chẳng cần dẫn nước vào nữa rồi.

Nhân lúc nghỉ trưa, Vân Diệp định đến ao sen hoàng cung hái ít đài sen về. Buổi chiều không có công vụ, vừa khéo hầm chút sen để bồi bổ. Tối qua, Trình Xử Mặc bị vây trong tuyết lớn, rên rỉ như sói hoang động tình. Vân Diệp đã cùng hắn uống rượu cả đêm, nghe hắn lải nhải rằng nếu không có tuyết thì giờ này hắn đã rời Ngọc Môn quan rồi. Hắn cứ tưởng đám Kim Trúc tiên sinh là kỵ binh dưới quyền mình, có thể đi ba trăm dặm một ngày chắc? Nếu hành quân theo kỷ luật quân đội, đám học sĩ trong thư viện đó e rằng chẳng còn ai trở về, không phải bị giết mà là bị hắn thúc giục đến kiệt sức mà chết.

Thượng Thư Tỉnh ở hoàng cung, ao sen ở hậu cung. Dù Vân Diệp có lệnh bài vào hậu cung nhưng đơn độc đi vào rất kỵ húy. Vừa hay, Lý Trì từ hậu cung bước ra. Chẳng kịp khách sáo, Vân Diệp liền kéo đầu hắn quay ngược về phía hậu cung. Tên tiểu vương bát đản này gần đây đã bòn rút của Vân Diệp không ít tiền. Khi cứu tế nạn dân Trường An, hắn khóc lóc kể lể rằng Tấn Dương cũng bị tuyết phủ trắng xóa, nơi đó vốn đã nghèo lắm rồi, nay lại gặp thiên tai mấy trăm năm chưa từng có. Mùa xuân có khi sẽ xuất hiện thảm cảnh cha ăn thịt con, hy vọng tỷ phu giúp đỡ. Hắn khóc đến là ầm ĩ. Tấn Dương cũng có kho lương, hắn ta cớ gì lại muốn Vân Diệp cứu tế? Chủ yếu là vì hắn khóc lóc quá ầm ĩ trong hoàng cung, để bịt miệng hắn, Vân Diệp đành cho năm vạn thạch lương thô. Ngay tối hôm đó, hắn ta liền lấy đi, đem đặt ở chỗ Cao Dương, người có quan hệ thân thiết nhất với hắn. Gặp Lý Thừa Càn và Lý Thái, Vân Diệp mới hay hắn đã khóc lóc trước mặt hai vị ca ca đó đến hai lần rồi, với cùng một bài diễn văn và cử chỉ y hệt nhau. Tên khốn này còn chìa tay xin tiền hai tiểu phú bà Cao Dương và Lan Lăng, nghe nói cũng kiếm chác được không ít.

– Tỷ phu, mẫu hậu đang ở Ngọc Sơn mà, còn phụ hoàng thì huynh không muốn gặp. Chẳng lẽ huynh muốn đi ngắm mỹ nữ? Huynh tha cho đệ đi, không được đâu! Để phụ hoàng phát hiện, cả hai chúng ta sẽ bị đánh gãy chân mất.

– Ai rảnh đi ngắm mỹ nữ chứ! Ta chỉ muốn đi hái sen, kiếm chút hạt sen tươi về nấu cháo. Tối qua uống nhiều rượu, đến giờ bụng vẫn trống rỗng đây.

Lý Trì bấy giờ mới yên lòng, luôn mồm nói ăn sen có lợi, nhưng lời trong lời ngoài vẫn ẩn ý hỏi sao không tới nhà bếp mà lại ra tận ao hái làm gì. Muốn ra ao hái sen không chỉ có mình Vân Diệp. Ở đó, một nữ tử áo lam đang đứng trên mặt băng, tay c���m dao nhỏ cắt đài sen. Lý Trì hồ nghi nhìn Vân Diệp, trong lòng khẳng định rằng Vân Diệp lén hẹn hò với nữ nhân của phụ hoàng mình, còn kéo hắn theo để làm bình phong che đậy. Vân Diệp thở dài, định đưa Lý Trì quay về, thì nữ tử kia lại lên tiếng:

– Quỷ độc cước đội khăn tiêu dao, Vân hầu tâm tư mẫn tiệp, thêu dệt người ta cũng thể hiện được văn tài, nay ta chặt đứt hết quỷ một chân, không biết Vân hầu có gì để nói không?

Chết tiệt, lại là Từ Huệ! Nữ nhân này không thể dây vào được. Vân Diệp chẳng nói một lời, quay người bỏ đi. Lý Trì mắt đảo tròn, bỗng nhiên chạy tới trước mặt Từ Huệ, giật lấy nắm đài sen trong giỏ của nàng rồi ba chân bốn cẳng chạy mất. Hắn còn kéo theo Vân Diệp, ra khỏi hậu cung mới ấm ức đưa mấy cái đài sen cho Vân Diệp:

– Từ Huệ đã thành Chiêu Nghi rồi đấy! Nếu huynh có bất kỳ tâm tư không nên nào thì dẹp bỏ hết đi. Huynh nợ ta ân tình, mà giúp huynh đi lấy đài sen cho nàng ấy đã là đại nghịch bất đạo rồi. Thế là đủ để trả khoản ân tình năm vạn thạch lương của huynh rồi ch���?

Nói xong, hắn chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, bước từng bước rời đi, làm ra vẻ một nghĩa sĩ bi tráng. Vân Diệp nhìn mấy cái đài sen khô héo trong tay, năm vạn thạch lương đổi lấy bốn đài sen? Đài sen này đắt thật đấy, hắn ta có gan nào mà nói được câu này chứ!

Lý Trì rẽ qua một cung điện, liền nấp vào góc tường nhìn trộm Vân Diệp. Thấy y không ngừng gãi đầu, bộ dạng lúng túng, hắn tức thì cười phá lên. Chiêu này về sau vẫn còn dùng tiếp được! Hắn chép miệng nói: "Tiếc là không phải thật. Nếu là thật, ta đã có thể đường hoàng xin y cứu tế rồi. Ả Từ Huệ chết tiệt, không biết nói ám muội thêm một chút nữa đi à?"

Bản dịch này thuộc về truyen.free, và mọi hành vi sao chép đều không được khuyến khích.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free