(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1134:
Vân Diệp nào hay Lý Trì đang ôm ấp những ý đồ đen tối. Y ngồi trong phòng Binh bộ, thong thả bóc hạt sen chuẩn bị nấu cháo, nào ngờ đứa thiếu niên kia vì chút lợi lộc mà chẳng ngần ngại phản bội cả cha mình.
Để nấu được nồi cháo thơm ngon, cần phải khuấy đều tay không ngừng nghỉ. Vân Diệp đang dồn hết tâm trí vào việc nấu nồi cháo quý giá năm vạn đảm lương thì một tiểu lại bước vào bẩm báo: đặc sứ Cao Ly Vinh Hoa cầu kiến.
Vân Diệp tiếp tục khuấy cháo: – Đặc sứ Cao Ly đã tới Binh bộ chưa?
Ý y là nếu nàng ta chỉ đợi mình đến Binh bộ mới chịu đến để tìm kiếm lợi lộc, thì y sẽ không tiếp.
– Bẩm đại tướng quân, đặc sứ Cao Ly thường đến Binh bộ viếng thăm mỗi tháng một lần, dường như đã thành lệ thường. Lần trước là do Lô tướng quân tiếp đón.
Tiểu lại liền lục tìm những ghi chép về cuộc nói chuyện lần trước để trình cho Vân Diệp.
– Trông cháo cho ta, ta đi rồi về.
Vân Diệp đặt thìa xuống, đi đến công đường. Vinh Hoa đã ngồi chờ sẵn, trang phục vô cùng chỉnh tề, không phải y phục nữ mà là y phục nam. Nàng đội chiếc mũ cao, vành mũ quấn một dải lụa đen, quai mũ thắt gọn dưới cằm – có lẽ đây là điểm khác biệt trong cách đội mũ giữa nam và nữ.
– Cao Ly đặc sứ Vinh Hoa bái kiến Vân binh bộ.
Lễ nghi chu đáo, ngữ âm trang trọng, khác quá xa Vinh Hoa trong ấn tượng của Vân Diệp.
– Đặc sứ ghé thăm Binh bộ là niềm hân hạnh của ta, mời ngồi.
Thấy đối phương giữ lễ chu đáo, Vân Diệp cũng đưa tay mời khách, rồi sai tiểu lại dâng trà cho nàng.
– Không biết đặc sứ lần này tới Binh bộ có chuyện gì?
Vinh Hoa ngồi thẳng, mắt nhìn Vân Diệp, nói rành rọt: – Lần này Vinh Hoa đến là để tiếp tục cuộc đàm phán còn dang dở lần trước. Chẳng hay Vân binh bộ có cùng nhận thức chung đã đạt được giữa Vinh Hoa và Lô binh bộ hay không?
– À? Vân mỗ mới nhậm chức, đang trong quá trình làm quen với công việc của Binh bộ, thật sự không rõ lần trước đặc sứ và Lô đại tướng quân đã đạt thành hiệp nghị gì. Vân mỗ xin rửa tai lắng nghe.
Ánh mắt Vinh Hoa trở nên căng thẳng. Nàng rất hiểu Vân Diệp, biết rõ y không hề có chút thiện cảm nào với Cao Ly, chỉ muốn sát nhập Cao Ly vào lãnh thổ Đại Đường. Với một người như vậy, cầu xin e rằng sẽ chẳng có chút hy vọng nào.
– Đại Đường là thượng quốc, được các tiểu quốc tôn trọng là lẽ đương nhiên. Cao Ly từ nam chí bắc chỉ rộng hai nghìn dặm, việc giữ lễ thần tử đối với Đại Đường là điều nên làm.
– Quốc quân nước ta đăng cơ đã hai mươi năm. Khi Đại Đường mới thành lập, đã triệu Tân La, Bách Tề, Mạt Hạt cùng phục tùng quý qu���c. Năm Vũ Đức thứ hai, Cao Duyên Thọ, với tư cách sứ tiết Cao Ly, đã đến quý quốc khi chiến tranh tại quý quốc còn chưa dứt, mang theo tơ tằm, đồ sứ, ngọc thạch cùng quốc thư. Tiên đế quý quốc đã khen ngợi Cao Ly cung thuận, còn tiếp nạp phi tử Cao Ly, giao thương hai nước diễn ra tấp nập, quân sĩ biên quan gặp nhau đều thi lễ. Có thể nói, mối quan hệ giữa hai nước vô cùng hữu hảo.
– Năm Vũ Đức thứ sáu, nhân dịp đại thọ tiên đế quý quốc, sứ tiết Cao Ly đã biểu diễn ca múa. Tiên đế khen ngợi, chủ khách vui vẻ, khi đó quan hệ hai nước thân thiết như huynh đệ vậy.
– Năm Trinh Quán thứ hai, bệ hạ đăng cơ, Cao Duyên Thọ lại đi sứ. Lần này, y còn mang theo quốc thư mới do Cao Ly tấu trình, trong đó bệ hạ nước ta đã dùng huyết thệ để bày tỏ sự cung thuận với Đại Đường, nhờ vậy mà được phong làm Thượng Trụ Quốc, Liêu Đông quận vương, Cao Ly vương. Khi ấy, trên dưới Cao Ly ai nấy đều hân hoan cổ vũ, biên giới chúng ta không hề có chiến hỏa.
– Trước khi Vân binh bộ ngàn dặm đột kích Cao Ly, gây ra thảm cảnh kinh hoàng, Đại Đường và Cao Ly vốn không hề có chiến sự. Nếu chỉ là muốn thu lại di hài tướng sĩ Tiền Tùy, chỉ cần bệ hạ viết một phong thư, phái một viên tiểu lại tới, Cao Ly ắt sẽ cung kính đưa di hài về Đại Đường. Cần gì Vân binh bộ phải mạo hiểm ngàn dặm, để rồi mười vạn sinh linh thành Ti Sa bị thiêu rụi, thủy quân Tam Sơn Phổ biến mất, bách tính kêu khổ triền miên? Rốt cuộc vì sao phải làm như vậy?
Nói đến đây, Vinh Hoa bật khóc không thành tiếng. Tiểu lại đứng cạnh cũng nhìn Vân Diệp bằng ánh mắt kỳ lạ. Trước đây họ chỉ thấy những chiến tích ấy trên bảng công trạng, giờ nghe Vinh Hoa miêu tả lại càng thêm chân thực.
– Dù vậy, Cao Ly vẫn không dám làm trái huyết thệ xưa, hàng năm đều triều cống, năm sau còn nhiều hơn năm trước, dốc cạn quốc lực để cung phụng thượng quốc. Bệ hạ Đại Đường cũng từng vỗ về sứ tiết Cao Ly, còn tuyên bố rõ ràng rằng Cao Ly là nước mà Đại Đường không chinh phạt.
– Lời còn văng vẳng bên tai, mực còn chưa ráo, vậy mà bệ hạ quý quốc đã dẫn mười sáu vạn quân hổ lang xâm nhập Cao Ly! Trời ơi, Cao Ly bốn bề khói lửa, dân chúng khóc than dậy đất, sĩ tử chạy trốn vào núi, nữ nhi phải sống chung chuồng với lừa ngựa, nam nhi tranh ăn với dã thú. Đại Đường ngựa chở phụ nữ, treo đầu người chiến thắng trở về, để lại phía sau một đống đổ nát... Vì lẽ gì?
– Cổ nhân có câu: tiểu quốc phụng dưỡng đại quốc, đại quốc lấy đức đối đãi. Nếu Cao Ly đã hết lòng cung thuận mà Đại Đường không lấy đức đối xử, chúng ta chỉ còn cách liều mình. Giờ đây Cao Ly đã không còn đường sống, cho nên chúng ta sẽ đem chút huyết mạch cuối cùng, quyết một trận tử chiến với Đại Đường ở Liêu Đông. Hiện tại, chúng ta chỉ còn chờ đợi Đại Đường hạ lệnh tiến công mà thôi.
– Kẻ mạnh có tất cả, kẻ yếu chẳng có gì. May mắn thay, Cao Ly vẫn còn chút dũng khí. Trước khi diệt vong, chúng ta cũng phải cắn Đại Đường một miếng thịt, để các bang quốc thần phục trong thiên hạ nhìn rõ, kết cục của việc cung phụng thượng quốc là gì!
Vinh Hoa nói xong thì khom người lui ra, thậm chí không muốn nghe Vân Diệp nói thêm lời nào. Nàng lùi ba bước rồi xoay người rời khỏi nha môn Binh bộ.
Vân Diệp một tay chống cằm, một tay gõ bàn. Nữ nhân này quả thực đã trưởng thành đến mức độ này rồi. Lời lẽ của nàng có lễ có tiết, có tình có lý, trong nhu có cương, nghe cứ như một bản cáo trạng gửi Đại Đường. Rốt cuộc nàng muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn kích động các nước nhỏ khác chống lại Đại Đường sao?
Đám tiểu lại bên cạnh gần như nín thở, sợ làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của thượng quan. Vân Diệp thực sự không thể đoán ra Vinh Hoa rốt cuộc muốn làm gì. Y trầm tư một hồi lâu, rồi chợt nhớ đến nồi cháo, bèn lên tiếng hỏi: – Cháo của ta nấu xong chưa?
Đám tiểu lại nhìn nhau. Vân Diệp đi đến thiên điện, thấy tiểu lại kia vẫn đang cẩn thận khuấy cháo. Hạt gạo trong nồi đã nhừ nát, cháo sôi ùng ục, vừa vặn chín tới.
Vân Diệp bưng nồi cháo về chính đường. Chẳng hiểu sao Phòng Huyền Linh lại đang đọc ghi chép cuộc đàm thoại vừa rồi. Lão Phòng vừa vuốt râu vừa tấm tắc khen ngợi: – Một bản hịch văn tuyệt vời! Cao Ly có một nữ tử như vậy, quả không đáng bị diệt vong.
Vân Diệp đặt nồi cháo xuống, lạ lùng nhìn Lão Phòng: – Chẳng lẽ một bài hịch văn như thế lại có thể cứu vãn Cao Ly sao? Nếu Cao Ly muốn đem số quân lính đói khát đó tập trung ở Liêu Đông, thì kỵ binh của chúng ta tràn tới, đạp nát như bùn, thiên hạ sẽ thái bình, cửu châu vẹn toàn.
Phòng Huyền Linh lấy một cái bát, múc cháo cho mình, ngửi mùi cháo ngào ngạt: – Lời nàng ta nói có một câu không sai. Rõ ràng là chuyện một phong thư có thể giải quyết, vì sao lại phải dùng đến danh tướng như Vân hầu? Hiện nay, Đại Đường có không dưới hàng trăm kỳ mi châu. Một khi tất cả đều ôm tâm tư quyết tử, sẽ giống như lời nữ nhân đó nói, khắp nơi bốc lửa. Chúng ta sẽ không ngừng phải đi dập lửa, một hai lần thì không sao, nhưng nếu mười, hai mươi lần, liệu Vân hầu vẫn cho rằng không sao ư?
– Lòng người không thuộc về chúng ta, có lấy được đất đai về cũng vô ích. Bởi vậy bệ hạ cho rằng, chúng ta chỉ cần thu lại bốn quận Hán triều là đủ, lấy Áp Lục thủy làm ranh giới, không đông tiến nữa. Vũ khí của Cao Ly phải giao nộp, còn việc bảo hộ sẽ do binh mã Đại Đường cung cấp. Khi dân cư nước ta đông đúc, sẽ dần dần di dân sang Cao Ly, rồi chuyển người Cao Ly sang phía tây. Vân hầu hiểu ý ta chứ?
Nói tới đó, lão bắt đầu húp cháo, tấm tắc khen không ngớt.
Bản biên tập này, được thực hiện bởi truyen.free, là thành quả của sự đầu tư công phu và tận tâm.