Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 115:

Hai quả cầu sắt chạm đất, Lý Thái chỉ kịp nghe tiếng "thịch" một cái, chẳng thấy cảnh tượng quả cầu to chạm đất trước như mình hình dung. Thay vào đó, cả hai quả cùng lúc rơi xuống. Lý Thái cúi xuống kiểm tra, quả trên mặt đất đúng là một quả năm cân, một quả một cân. Mọi người đều xôn xao.

Hắn hoang mang nhìn Vân Diệp, điều này đã đảo lộn mọi kiến thức c��a hắn, hắn cần Vân Diệp giải thích.

Vân Diệp vừa gặm dưa chuột vừa kéo Lý Thái tới, đoạn vẫy vẫy quả dưa về phía ngọn núi. Ngay lập tức, trên đỉnh núi, Lưu Hiến lại ném hai quả cầu sắt nữa. Chỉ trong chớp mắt, chúng rơi xuống mặt đất. Khác biệt là một quả cầu được buộc thêm một chiếc ô, vì thế mới từ từ rơi xuống, rồi bị gió thổi bay đi thật xa.

Lý Thái trợn tròn mắt, muốn hiểu rõ cái chuyện khó tin này, ngay cả mấy vị tiên sinh trong thư viện cũng ngơ ngác không thôi.

– Tốc độ rơi của quả cầu sắt liên quan đến lực cản không khí, chứ không liên quan đến trọng lượng của chúng.

– Lực cản không khí là gì? Sao ta không nhìn thấy?

– Ngươi thấy rồi còn gì. Quả cầu sắt kia chẳng phải đang bị lực cản không khí mang đi đó sao?

– Chẳng lẽ chỉ cần ô đủ to, đủ chắc, dù ta mang ô nhảy xuống núi cũng không ngã chết?

Lý Thái chợt phấn khích:

– Đạo lý là như thế. Ngươi đừng tự mình thử nghiệm đấy nhé! Ngàn vạn lần đừng làm thế, nếu không cha ngươi sẽ ném ta xuống núi như quả cầu sắt kia đấy.

Vân Di���p đã từng nói, chỉ cần ngộ được vật lý, sẽ bước vào cảnh giới của thần, có thể bay lượn trên không, lặn sâu xuống biển, thậm chí có thể trở tay hủy diệt thế giới.

Đúng vậy, đó là sức mạnh của thần. Ta phải nắm giữ, phải làm chủ được sức mạnh này!

Nghĩ tới đó, người Lý Thái bất giác run lên.

***

Khi canh phu gõ mõ báo canh tư, Vân Diệp bị Lý Thái đánh thức khỏi giấc nồng. Cực kỳ miễn cưỡng khoác áo lên, hắn rón rén đi ra bức tường bao quanh thư viện.

Lý Cương cùng đám lão phu tử đã ngồi sẵn, mắt dán chặt vào bức tường bao. Bên ngoài, một vòng tròn trắng được vẽ bằng vôi hiện rõ. Những khuôn mặt thường ngày nghiêm khắc giờ đây lại hiện lên vẻ tò mò như những đứa trẻ.

Triệu Duyên Lăng đang nhỏ giọng trao đổi với Lý Khác, không biết nói gì mà trông cả hai phấn chấn lạ thường.

Tất cả học trò trong thư viện cũng có mặt ở đây, ai nấy đều tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào khoảng đất đó, cứ như sắp có thỏi bạc từ lòng đất nhảy ra vậy.

Một biểu ngữ giăng trên tường, viết: "Hội giao lưu toán học Lý Thái thư viện Ngọc Sơn."

Nhìn Lý Thái với vẻ mặt thản nhiên đứng cạnh mình, Vân Diệp hỏi:

– Chủ ý ngông nghênh này là của ai? Dám đánh cắp ý tưởng của ta là có ý gì?

– Chẳng qua là các vị học hữu coi trọng thôi, Lý Thái hổ thẹn quá.

Nói xong, hắn chắp tay vái chào xung quanh, khiến mọi người xì xào bàn tán nho nhỏ.

Lý Cương bực mình phất tay, ra hiệu mọi người giữ im lặng.

Vầng trăng lưỡi liềm chiếu ánh sáng bạc nhạt nhòa, thấp thoáng thấy đỉnh núi đen xì đằng xa. Trên núi thỉnh thoảng vọng lại tiếng cú mèo, xen lẫn tiếng sói tru thê lương. Người của thư viện đều nấp dưới bóng râm của tường. Chỉ có mười mấy hộ vệ do Lưu Hiến suất lĩnh, giương cung, tuốt đao ra khỏi vỏ, cẩn thận cảnh giác, khiến không khí vốn đã quỷ dị càng thêm vài phần căng thẳng.

Vân Diệp đẩy Lý Thái:

– Chắc chắn được mấy phần?

– Hừ, chỉ là một tên trộm mộ mà thôi. Ta nắm chắc chín phần hắn sẽ bỏ chạy vào giờ này. Ta đã hỏi Lưu Hiến rồi, phàm là kẻ trộm có chút kiến thức đều cho rằng canh tư là thời điểm bỏ trốn tốt nhất. Hôm qua, lúc trời sắp sáng, hắn đã đào cách mặt đất còn một xích thì không đào nữa, quay về phòng giam nghỉ ngơi dưỡng sức, còn lén lút giấu một ít thức ăn, cho rằng người gác không phát hiện ra. Đúng là tự mình chuốc lấy họa.

"Muốn thoát khỏi lòng bàn tay bổn vương à? Nằm mơ!"

Giọng nói Lý Thái tràn đầy tự tin mạnh mẽ, vừa nói vừa siết chặt tay, đầy khí thế.

Vân Diệp bất giác phát hiện ra Lý Thái đang có một sự thay đổi mới mẻ, đó là sự cực kỳ tự tin.

Phát hiện này khiến y chợt chùng xuống, chỉ mong rằng đây không phải là chướng ngại lớn nhất trên con đường Lý Thừa Càn tranh giành ngôi vị Thái tử.

Định hỏi mấy câu nhưng Lưu Hiến đã ngăn lại, ngón tay chỉ vào vòng trắng.

Chỉ thấy đất trong vòng trắng đùn lên, một bàn tay đen xì xuyên qua lớp đất xuất hiện, xòe ra rồi lại nắm chặt trên mặt đất, giống như bàn tay oan hồn đòi mạng. Biến cố bất ngờ này khiến mọi người nín thở. Nếu không phải có đông đảo đồng bạn bên cạnh, đoán chừng không ít người sẽ quay lưng bỏ chạy.

Lưu Hi��n cười hăng hắc, ngăn mọi người náo loạn, giương cây cung cứng trong tay lên, mọi người lập tức yên tĩnh.

Tiễn pháp của gã này mà nói là bách bộ xuyên dương thì e rằng còn chưa đủ tầm. Buổi tối cứ rảnh rỗi là giương cung bắn vào đầu que hương, theo lời gã nói, thành tích tốt nhất là một mũi tên diệt ba đầu hương. Có gã ở đây, dù có ma thật gã cũng bắn cho ma thủng lỗ chỗ.

Bàn tay lại rụt về, thi thoảng có đất từ trong hang bị ném lên. Miệng hang ban đầu chỉ bằng cổ tay, giờ đã rộng bằng chậu rửa mặt. Bất thình lình, một cái đầu buộc vải nhô lên, một tiếng thở hổn hển truyền tới, như người sắp chết đuối thò được đầu lên khỏi mặt nước.

Còn chưa kịp thở đều, tiếng cười khùng khục từ cái miệng đầy đất cát phát ra, tiếp đó là tiếng thở nặng nề đứt quãng.

Ác quỷ vui mừng bò ra khỏi địa ngục kia chính là Hoàng Thử. Chỉ là hắn đã gặp phải tên yêu nghiệt hoàng gia Lý Thái, bất kỳ hành động nào cũng trở nên vô nghĩa. Ngay cả Lý Cương ghét ác như thù cũng tỏ vẻ thương hại.

Cười xong, Hoàng Thử lại bật khóc ngẹn giọng. Với hắn mà nói, thư viện chính là địa ngục trần gian thực sự. Hắn không sợ chặt đầu, từ cái ngày đầu tiên làm nghề này hắn đã biết sớm muộn gì cũng sẽ bị chặt đầu. Hắn không sợ khốc hình, bao năm tiếp xúc với quan phủ đâu phải chưa từng bị tra tấn. Nhưng trải nghiệm ở thư viện làm hắn sợ hãi từ tận xương tủy, máu từ từ chảy ra, người từ từ lạnh đi, cái chết lan dần từ bàn chân khắp toàn thân. Hắn muốn hét mà không phát ra tiếng, muốn khóc mà không rơi được nước mắt. Đáng sợ nhất là không ai nhìn hắn chết. Lúc đó trong phòng chỉ có mình hắn, chỉ có tiếng máu nhỏ tí tách vào chậu.

Thì ra chết một mình là chuyện đáng sợ nhất trên đời. Phải mau chóng lấy người phụ nữ bán rượu nếp về, như thế khi chết có người ở bên giường, không đến mức làm cô hồn dã quỷ vật vờ ở minh giới. Hy vọng đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn, khiến động tác càng thêm gấp gáp, chẳng màng đến hai bàn tay đã rách nát tứa máu.

Hoàng Thử trần như nhộng chui ra khỏi mặt đất, ở cổ chân hắn buộc một cái bọc nhỏ. Khi hắn quay người muốn cởi cái bọc thì sững lại, tim hắn không ngừng chìm xuống. Hắn nhìn thấy gần trăm đôi mắt đang hứng thú nhìn mình.

Khí lực chớp mắt thất thoát khỏi cơ thể, hắn nhũn người ngã ra đất, mặc kệ bản thân không có một mảnh vải che người, nhắm mắt nghe số trời.

Đèn lồng được thắp sáng, màn đêm chớp mắt bị xé toạc.

Không ai để ý tới Hoàng Thử. Lý Thái đi tới một tấm bảng đen treo ngoài tường, vẽ sơ đồ bỏ trốn của Hoàng Thử:

– Chúng ta từ sơ đồ này có thể nhìn ra được sự nhạy bén và độ chính xác trong việc xác định phương hướng của Hoàng Thử. Hắn đã đào chính xác đến đích với góc nghiêng 35 độ. Đây là điều khiến người ta kinh ngạc. Phải biết rằng hắn chưa từng được học kiến thức toán học, không biết gì về hình học, chỉ dựa vào mắt mình đã định vị được ba điểm, hơn nữa độ chính xác kinh người.

Cái vòng tròn màu trắng mà mọi người nhìn thấy là do ta tính toán kỹ càng mới tìm ra được vị trí ước chừng. Còn Hoàng Thử chui ra từ vòng tròn này gần như không sai lệch chút nào. Đi��u này liên quan tới tính toán tam giác, vận dụng vật lý sơ cấp, khái niệm mật độ...

Bạn đang đọc một tác phẩm được bảo vệ bản quyền, đến từ đội ngũ biên tập viên của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free