(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1151:
Đầu xuân, người dân cần một lượng lớn tiền đồng để mua vật liệu sản xuất, khiến đồng tiền trở nên khan hiếm và đắt đỏ. Những người bị thiệt thòi nhất chính là các hộ sản xuất, kinh doanh. Lý Thừa Càn không muốn chứng kiến cảnh tượng này, dốc toàn lực để tìm cách hóa giải hiểm họa.
– Đến tiền trang giúp ta đi, ta sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.
– Không, Bổn quan chấp chưởng Binh bộ, võ vệ khắp thiên hạ đều nằm trong tay ta. Lệnh ta ban ra, quỷ thần phải kinh hãi; lệnh ta thu về, sơn hà đổi sắc. Ai hơi đâu mà đi quản mấy đồng tiền lẻ ấy chứ.
– Vớ vẩn! Có giỏi thì ngươi ban lệnh khiến quỷ thần chấn kinh cho ta xem nào. Ta đảm bảo ngày mai đầu ngươi sẽ treo trên cột cờ.
Vân Diệp ném cái lõi lê đi, nói khẽ: – Chuẩn bị sẵn sàng, đoán chừng sáng mai một lượng tiền đồng khổng lồ sẽ đổ về Trường An. Ung Châu, Ích Châu, Quảng Châu, Lạc Dương cũng sẽ không thiếu. Ngươi nghĩ thủy sư Lĩnh Nam của bọn ta không ra biển diệt hải tặc thì đang nấp trong sông làm cái gì?
Lý Thừa Càn bị tin tức quá đỗi bất ngờ ấy làm cho kinh ngạc tột độ: – Đâu ra mà nhiều tiền đồng đến thế? Vì sao ta không biết? Lý Đạo Tông đang giằng co ở Nam Châu, Tùng Châu đánh nhau tưng bừng, quặng đồng còn không khai thác kịp nữa là.
– Có bốn tên khốn kiếp tốt nghiệp thư viện giúp bệ hạ vạch ra kế hoạch "ăn cướp" này, hiện giờ đã đến giai đoạn thu hoạch. Bệ hạ đã hạ lệnh ta giữ bí mật, thế nên ta không thể hé răng. Khoảng thời gian qua không đi gặp ngươi là vì sợ ngươi nóng lòng, không kìm được mà nói ra sẽ bị cha ngươi chặt đầu. Giờ thì mọi việc đã xong xuôi, đám tài chủ tham lam kia có muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa, cuối cùng ta cũng có thể kể cho ngươi hay rồi.
Lý Thái cười chen vào: – Đại ca, Mông Xá Long lần trước dựa vào voi lớn mà thắng được một trận nhỏ. Nay Lý Đạo Tông đã có chuẩn bị, voi lớn trở thành vô dụng, nên đệ chưa bao giờ để tâm đến chiến sự. Trang bị cả một đống thuốc nổ như thế, nếu Lý Đạo Tông không thắng thì thà tự sát cho rồi. Hiện giờ, đại ca quá tin tưởng và dựa dẫm vào công văn, thế nào cũng có lúc đưa ra sai lệnh thôi.
Lý Thừa Càn buông lỏng toàn thân, gối đầu lên tay ngửa mặt nhìn trời: – Hai người các ngươi đều đã bay bổng cả rồi, ta cũng muốn bay lên theo.
Không rảnh để ý đến hắn nữa, thuyền lớn của Trường Tôn thị đã tới, nhưng xem chừng không có ý dừng lại. Phụ nữ tiền mãn kinh không thể nói lý lẽ được, cứ tránh đi là hơn.
Vân Thọ có thể lực rất tốt, đ��p chân vịt cực nhanh, chạy vọt lên trước. Lý Thừa Càn và Lý Thái cậy thuyền nhỏ dễ quay đầu, đi vòng quanh thuyền lớn, kết quả bị nước từ thuyền lớn bắn lên làm ướt sũng. Chết tiệt, đây không phải phong cách của Trường Tôn thị. Trên thuyền có trẻ nhỏ, bà ấy tuyệt đối sẽ không làm vậy.
Quả nhiên, một khuôn mặt nhỏ nhắn thò ra ở mạn thuyền. Thì ra là Hủy Tử, sao tiểu cô nương ngoan ngoãn nhất này lại nghịch ngợm đến thế? Có điều, khi Lý Trì cũng thò đầu ra thì đám Vân Diệp biết ngay phải tìm ai để tính sổ rồi.
Khác với Lý Trì nhát gan, nhu nhược trong sử sách, vì có cha, mẹ, ca ca, tỷ tỷ bảo vệ, hắn đã biến thành một tên ác ôn. Thêm vào đó lại có mấy tên quân sư đầu chó nổi danh trong lịch sử giúp đỡ, hiện hắn cực kỳ đắc thế, hệt như ngựa hoang thoát cương.
Thuyền lớn dừng lại, Lý Thừa Càn toàn thân ướt sũng, đưa con trai và con gái lên thuyền, lệnh cung nhân thay y phục cho chúng, rồi đá vào mông Lý Trì, cười nịnh bợ sấn tới. Lý Thái vừa rồi ôm con trong lòng, nên y phục đứa bé vẫn khô ráo, nhưng lúc này lửa gi��n trong lòng đã cao vạn trượng. Lý Trì vừa bò dậy đã bị hắn đá ngã. Vân Diệp vội giữ Lý Thái đang lên cơn giận lại, bởi hôm nay không thích hợp để trừng phạt Lý Trì.
Lý Trì kêu la như heo bị chọc tiết, ra sức nhấc chân Vân Diệp lên. Tay trái hắn đang bị Vân Diệp dẫm lên. Vân Diệp đợi Lý Thái nguôi giận mới nhấc chân lên, rồi cùng những người khác đi thỉnh an Hoàng hậu.
Trường Tôn thị hôm nay mặc lễ phục trang trọng. Trước kia, những buổi tụ hội thế này đều được tổ chức ở Trung Cực điện, nhưng năm nay lại tổ chức trên lâu thuyền, càng trở nên phong nhã hơn. Có điều mọi năm chỉ mời các mệnh phụ, năm nay lại mời cả các phò mã và công chúa, không biết có ý đồ gì.
Khúc Giang cách hoàng cung khá xa, nên Vân Diệp không thể nhìn thấy cảnh trăm quan hùng hổ đang tụ họp ở cung Vạn Dân, nơi Lý Nhị cũng đang mở tiệc khai xuân. Đường đường là Binh bộ tả thị lang Vân Diệp, một vị quan lớn nhất trong số các phò mã, một trọng thần như y phải có mặt ở cung Vạn Dân chứ không phải đến Khúc Giang đạp thuyền như thế này. Thế nhưng Lý Nhị lại ném cả Thái tử và Ngụy vương cho Hoàng hậu trông coi, khỏi nói cũng biết đám huân quý hiện giờ thê thảm vô cùng.
Lý Nhị không muốn đám Vân Diệp thấy bộ mặt vô sỉ của mình, nên mới điều ba người bọn họ đi. Chuyện cải cách tiền tệ mà không tuyên bố trên yến hội mới là chuyện lạ.
Vân Diệp vùi đầu vào ăn uống. Lý Thừa Càn nốc rượu như điên dại. Lý Thái tự tay đút canh cho con trai. Trường Tôn Xung thì như bị trói buộc, đứng ngồi không yên, cứ muốn sấn tới bên Vân Diệp để nói chuyện, nhưng đều bị Vân Diệp giơ chén rượu lên mời. Hắn vừa uống cạn xong thì Vân Diệp đã bỏ đi, không cho hắn cơ hội nào. Chuyện này nếu lộ cho Lý Thừa Càn biết thì không sao, nhưng nếu lộ cho Trường Tôn Xung thì sẽ là một sự cố lớn.
Vân Thọ vô cùng can đảm, hỏi thẳng Trường Tôn thị bao giờ thì có thể cưới Yên Dung về nhà, khiến khách khứa xôn xao cả lên. Trường Tôn thị cũng cười gập cả người. Dương phi nắm tay Vân Thọ, véo cái má mũm mĩm của nó, trêu chọc rằng nó còn nhỏ mà đã muốn cưới vợ, đúng là không biết xấu hổ. Bản thân bà cũng cười đến chảy cả nước mắt.
– Con trai ngươi thực sự muốn cưới con gái ta sao?
– Đừng có tưởng bở! Con ta không đành lòng nhìn Yên Dung phải chịu khổ trong Đông cung. Đứa bé này vì để ta đồng ý mà đã đưa ra cái giá là viết hai mươi trang giấy, đó là điều kiện cao nhất của nó rồi đấy.
– Đông cung của ngươi đã biến thành chiến trường rồi, cả đám nữ nhân liều mạng muốn làm Thái tử phi, sao ngươi có thể sống nổi chứ? Yên Dung nếu làm con dâu của ta, về đến nhà ta sẽ là bảo bối, còn ở Đông cung của ngươi thì chỉ là túi trút giận thôi. Cha mẹ ngươi còn không ngừng nhét nữ nhân vào Đông cung, ngươi không thấy phiền phức hay sao?
– Lão bà của ngươi lại cần ta ra tay cứu giúp sao? Có phải Tân Nguyệt bị giam đâu mà bảo ta ra tay? Ngươi tự xử lý đi. Gần đây Bệ hạ ngứa mắt với ta, toàn kiếm cơ hội để đánh ta, thời gian trước còn muốn ta luyện võ cùng nữa cơ. Chẳng qua nhà ta đổi nhiều bạc một chút cũng là để chuẩn bị làm ít đồ trang sức cát tường cho bọn nhỏ, có cần phải phun đống nước bọt vào mặt ta như thế không?
– Hắc, ba mươi vạn ngân tệ thì đúng là không nhiều thật. Có biết trước khi Phụ hoàng thao túng tiền đồng, đã bị hành động này của ngươi làm cho cảm động chảy nước mắt không? Ngươi còn không chút do dự lôi kéo bốn năm nhà huân quý khác đổi tiền đồng thành bạc. Với Phụ hoàng mà nói, đó là tình nghĩa sâu nặng biết bao nhiêu. Giờ mới hay ngươi chỉ toàn kiếm tiền thôi, ba mươi vạn ngân tệ đủ chôn sống ngươi trăm lần rồi, ngươi định lấy bạc xây nhà cho bọn nhỏ hay sao?
Hai người đang trò chuyện, Trường Tôn Xung lại sấn tới. Hắn rất muốn biết Vân Diệp và Thái tử đang nói chuyện gì. Gần đây tình hình bất thường, bất kể nhà hắn đổi bao nhiêu tiền đồng thì tiền đồng lưu thông vẫn không hề giảm bớt. Hắn còn tưởng là Thái tử đã vay ở tiền trang, nên mới mua vào một lượng lớn tiền đồng với giá cao, là để đợi triều đình cải cách tỷ giá, tung ra kiếm một khoản lớn.
Qua nghe ngóng nhiều chiều, hắn mới biết tiền trang đã hết tiền đồng rồi, không ai biết tiền đồng từ đâu ra cả, có lẽ Thái tử đã thuyết phục được một số đại hộ tung tiền dự trữ ra.
Thấy Vân Diệp và Thái tử không nói gì thêm nữa, Trường Tôn Xung vội giục: – Đừng dừng, nói tiếp đi. Cứ coi như ta không có mặt ở đây, các ngươi cứ nói chuyện của các ngươi, ta chỉ nghe thôi. Nếu có thể nói ra được ít bí mật mà ta không biết thì tốt quá.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free và mọi quyền sở hữu đều được bảo lưu.