Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1168:

– Bệ hạ, để Vân Diệp xuất chinh như vậy chẳng phải quá đùa cợt sao?

Lý Nhị vừa về tới hậu cung, Trường Tôn thị đã vội vã đến, bà vẫn có thể hỏi chuyện về Vân Diệp được.

Lý Nhị đắc ý nói:

– Đùa cợt thì sao? Việc Vân Diệp cam tâm tình nguyện làm, vì sao trẫm lại không ủng hộ? Năm nay y mới tròn hai mươi bảy, dù là văn trị hay võ trí, tài năng của y đều mới chớm bộc lộ. Điều đáng mừng nhất là y không có dã tâm, một thần tử như vậy thật hiếm có.

– Y không thoát khỏi lòng bàn tay trẫm, tương lai cũng không qua được cửa ải tình cảm của Thừa Càn. Y cơ trí mà không cổ hủ, lại có đủ sức uy hiếp các quan viên hệ thư viện, quả là một nhân tuyển tể tướng. Đợi y về, trẫm sẽ điều y đến địa phương rèn luyện vài năm. Nàng thấy Bắc Đình Đô hộ phủ thế nào?

– Có y như vậy giám sát Đột Quyết, Thổ Cốc Hồn, Tiết Duyên Đà, trẫm sẽ yên tâm. Các danh tướng mãnh tướng đều đã già, không còn chí tiến thủ, hơn nữa lại sợ đầu sợ đuôi. Vân Diệp thì khác, y biết mình phải làm gì và làm như thế nào.

– Thời gian qua, trẫm không ngừng chèn ép Vân Diệp là muốn y bộc phát. Quan Âm tỷ, nàng nghĩ trẫm không biết chuyện của Lô Thừa Khánh sao?

– Ngũ lễ tư mã đã sớm nhận mệnh lệnh của trẫm, giám sát Lô Thừa Khánh. Chỉ cần nữ nhân kia dám đột kích Thủy sư Lĩnh Nam, chẳng cần Lô Thừa Khánh hạ lệnh, bọn họ cũng sẽ phản kích.

– Trẫm rất xúc động. Tên tiểu tử này hôm nay nói lời tận đáy lòng, lại chân tình tha thiết, y đang chuẩn bị cho tương lai của Đại Đường, chừng đó đã đủ để trẫm tín nhiệm y rồi. Tên tiểu tử này có tầm nhìn xa, chỉ thiếu dũng khí nhận trọng trách, trẫm sẽ dần dần rèn giũa cho y.

Trường Tôn thị nhíu mày:

– Bệ hạ dày vò y đến vậy vì muốn y đi Bắc Đình ư?

– Đúng vậy. Nếu bình thường điều y tới Bắc Đình, thì tên tiểu tử này sẽ trơn như chạch. Chỉ cần trẫm biểu thị sự bất an với tình hình Bắc Đình, y sẽ trốn thật xa. Lần này trẫm vô nguyên tắc đồng ý cho y đi Nam Hải, vậy lần sau y cũng phải vô điều kiện đồng ý đi Bắc Đình, ha ha ha.

Chỉ cần tính kế được Vân Diệp là Lý Nhị lại vui vẻ rất lâu. Trường Tôn thị nhìn Lý Nhị nổi tính trẻ con mà không biết nói gì nữa. Lý Nhị lại cười:

– Quan Âm tỷ, nàng đừng lo, Vân Diệp và Từ Huệ sẽ không gây ra chuyện xấu gì đâu, ha ha ha. Y chỉ muốn đánh Từ Huệ một gậy cho ngốc luôn, không có ý đồ gì khác.

Nói tới chuyện này, Trường Tôn thị cũng phì cười. Đoàn Hồng khấp khởi vào báo:

– Khởi bẩm bệ hạ, Lưu Ho��ng Cơ, Trường Tôn Thuận Đức cầu kiến, đang đợi ngoài điện Lưỡng Nghi.

Lý Nhị chớp mắt thu lại nụ cười, chỉ tay ra ngoài nói:

– Nàng xem, nhanh chưa? Trẫm chỉ mới phái Vân Diệp Nam hạ là bọn họ đã tới thỉnh tội rồi. Vân Diệp nói không sai, bọn họ hiện ngoài vơ vét tiền, nuôi nữ nhân ra thì còn làm được cái gì nữa?

Trường Tôn thị thở dài:

– Bệ hạ làm sao vậy? Toàn là lão thần công huân hiển hách, tuy thích tiền, nhưng chuyện phản bội bệ hạ không dám làm. Vị tộc thúc này của thiếp có lẽ thiếp cần cảnh cáo một phen.

– Nếu không phải trẫm niệm tình xưa thì riêng tội tiết lộ quân cơ đã đủ cho bọn họ chết không có đất chôn rồi. Đoàn Hồng, tuyên bọn họ vào, xem họ nói gì...

Vân Diệp dẫn hai trăm thân vệ hỏa tốc về Vân Gia Trang. Y chỉ có một tối để xử lý việc nhà, sáng mai phải lập tức vào Tần Lĩnh, tới Hán Trung, sau đó thuận dòng Hán Thủy tới bên Trường Giang, hội quân với chiến thuyền Đại Đế, rồi ra biển.

Lão Tiền tự mình leo lên nóc nhà, cầm một cây trường kích màu đỏ lên. Tức thì tiếng trống tùng tùng vang lên, chớp mắt đã truyền khắp Vân Gia Trang. Lúc này, ráng hồng đang rực trời.

Toàn trang lập tức sục sôi. Những hán tử vác cuốc về nhà nghe thấy tiếng trống lập tức vứt cuốc đi, co chân chạy vào nhà.

Chưởng quầy đang mặc cả ở chợ, nghe thấy tiếng trống liền đẩy khách sang một bên, vội vã vào hậu viện. Chẳng bao lâu sau, một phủ binh toàn thân võ trang, oai phong lẫm liệt đã xuất hiện trong hiệu.

Hán tử đang bị lão bà véo tai, nghe thấy tiếng trống liền vung tay hất lão bà sang một bên, kéo rương từ dưới gầm giường ra, quát vợ mặc giáp cho mình.

Hán tử đang đàn đúm uống rượu tán gẫu, tức thì đuổi đám bằng hữu về, bảo nhi tử lấy giáp cho mình. Lão binh ở phường rượu nghe thấy tiếng trống, mạch máu căng lên. Đây là trống điểm tướng, không thể chậm trễ! Khi khải giáp mặc được một nửa mới nhớ mình đã thoái ngũ, liền quát tháo gọi đại nhi tử tới, mặc giáp lên người nhi tử...

Lão hán râu trắng nhìn cây kích lớn trên nóc đại sảnh Vân gia, ánh mắt mơ hồ. Đã bao lâu rồi không nghe thấy tiếng trống? Gia chủ lại s��p xuất chinh, chẳng biết là đi Mạc Bắc hay Nam Hải?

Ngoài Vân phủ, tiếng vó ngựa không ngớt, tiếng tù và kéo dài cũng vang lên. Tù và dừng lại, người phụ trợ không tới sẽ bị đánh hai mươi trượng, người xuất chinh không tới sẽ bị chặt đầu.

Huyện lệnh huyện Lam Điền trong huyện nha nghe thấy tiếng trống như lừa già bị giật mình, quát tháo phó dịch chuẩn bị thăng đường. Tới khi đến công đường, Huyện thừa, Chủ bạ đã có mặt đông đủ, cùng nghe tiếng trống và tiếng tù và. Đúng là không nghe nhầm, đại quân sắp xuất chinh rồi!

– Lương thảo, giáp trụ, xe lớn, ngựa thồ, dân phu phải chuẩn bị đầy đủ trong đêm. Huyện ta chỉ có Vân Hầu mới có khả năng được bổ nhiệm làm Đại Tổng quản. Giờ bản quan đi nghe lệnh đây, các ngươi chuẩn bị, trước khi trời sáng, nhất định phải thỏa đáng.

Tiếng trống truyền vào trong núi, đám học sinh đang tranh giành lấy cơm lập tức ngừng lại, nghiêng tai lắng nghe rồi vứt khay cơm, ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, chuẩn bị đến Vân gia xung phong, xem có cơ hội ra chiến trường không. Giờ không đi, sau này chiến tranh sẽ thành truyền thuyết mất.

Lại Truyền Phong từ Minh Châu về, cười đến méo miệng, đấm ngực tru lên như sói: “Đại tướng quân sắp xuất chinh rồi! Chuyến này lão tử về nhà không còn gì để oán trách nữa! Lô Thừa Khánh chó má không cần lão tử thì lão tử theo Đại tướng quân!”

Vân Diệp ngồi ở đại sảnh nhắm mắt dưỡng thần. Trên bàn thắp một nén hương lớn. Lão nãi nãi, Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, Linh Đang mặc trang phục cáo mệnh đứng ở cửa. Mấy đứa bé tò mò thò đầu vào nhìn phụ thân ngồi trên ghế không nói một lời. Mắt Vân Thọ rực sáng.

Lại Truyền Phong là người tới đầu tiên, dùng đại lễ tham bái xong, đứng sang một bên, nháy mắt với Lưu Tiến Bảo. Huyện lệnh bẩm báo với Vân Diệp tình hình chuẩn bị vật tư. Chiết Xung Đô úy Trường An vội vàng phóng ngựa tới kiểm tra hổ phù và công văn, cùng với ý chỉ của Hoàng đế, sau đó bẩm báo binh lực của Chiết Xung phủ.

– Các ngươi không cần đi. Lần này xuất chinh là tác chiến trên biển, ta sẽ dùng thủy sư ở Động Đình Hồ. Phủ binh của Vân Gia Trang là đủ, ngươi lui đi.

Tiếng trống dừng, tù và dứt. Nén hương trên bàn cũng đã cháy hết. Vân Diệp ra ngoài cửa phủ, đã có giáo úy lớn tiếng báo cáo nhân số.

Vân Diệp không xử phạt người đến muộn hoặc không đến, dù sao y hạ lệnh quá gấp, không thể trách họ được. Nhìn năm trăm người trước cửa phủ, y lớn tiếng nói:

– Bệ hạ có lệnh, xuất chinh Nam Hải.

Vô Thiệt đang uống trà trong hoa viên, hỏi Lưu Phương:

– Lần này ông có đi không?

Lưu Phương nghe tiếng hò hét ầm ĩ bên ngoài, phiền muộn, búng tai:

– Già rồi, không lênh đênh trên biển được nữa. Vân Diệp không thông báo cho hai lão già chúng ta, chứng tỏ y không cần chúng ta ra tay, ở nhà hưởng phúc tốt hơn.

Vô Thiệt gật đầu, thu cờ trên bàn vào hộp, chuẩn bị khai chiến tiếp.

An bài xong chuyện xuất chinh, Vân Diệp cởi bỏ khải giáp. Vân Thọ nắm chặt tay cha, nó rất muốn ra chiến trường xem thử, bị Tân Nguyệt đánh một trận bằng chổi lông gà đuổi đi, nghẹn ngào nói:

– Chàng sắp xuất chinh rồi, thiếp mong chàng đại thắng trở về.

– Muốn khóc thì cứ khóc to vào, nghẹn ngào thế là sao, diễn còn chẳng ra trò.

– Chẳng phải thiếp đang làm theo quy củ sao? Phu quân, lần này chàng định giết Cao Sơn Dương Tử?

Vân Diệp lấy làm lạ:

– Ta biết nàng định nói gì. Chặt đứt tài lộ chẳng khác gì giết cha mẹ, đám người kia cứ việc ghi hận. Hạm đội Lĩnh Nam tổn hại mới là phiền toái thực sự.

__________________ Nội dung này được biên tập và xuất bản dưới bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free