(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1179:
Thành Cửu hoảng hốt cầm lấy tấm vải, liếc nhanh một cái rồi báo cáo:
– Công chúa, hắn ta chỉ cho một chiếc thuyền, hơn vạn huynh đệ chúng ta biết tính sao? Còn sáu nghìn người già yếu đang bị chúng giam trong quân doanh, công chúa, chúng ta tuyệt đối không thể quay về!
– Tên Lô Thừa Khánh khốn nạn đã hại chúng ta, đây là một cái bẫy! Bọn huân quý tranh đấu, lấy chúng ta làm vật hy sinh. Lô Thừa Khánh không đấu lại Vân Diệp, bị hắn ta tính kế. Độc thật! Tên khốn đó mới chính là hải tặc, vì phú quý, vì đấu đá mà hơn vạn người đã phải bỏ mạng. Công chúa, chúng ta đi thôi, rời xa bọn chúng, đến Thiên Trúc, đến Đại Thực, vĩnh viễn không quay về nữa.
Cao Sơn Dương Tử nhíu mày:
– Hãy ném đầu tên chủ bạ Tuyền Châu xuống, nói rằng nếu trước khi trời tối hắn ta không cấp năm mươi chiếc thuyền và phá hủy chiếc Đại Đế, chúng ta sẽ ngừng đàm phán. Hắn ta cứ việc chờ mà đi nhặt xác tất cả mọi người đi. Tú Mỹ, lần này ngươi hãy đi thể hiện thành ý của ta.
Khi Tú Mỹ đến gặp Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo đã lục soát toàn thân nàng. Hắn ta "cẩn thận" kiểm tra kỹ ba lượt mới miễn cưỡng cho Tú Mỹ vào.
– Công chúa nói, trước khi trời tối hãy cấp cho chúng ta năm mươi chiếc thuyền, hủy chiếc Đại Đế, sau đó ai đi đường nấy, không làm hại lẫn nhau. Ngoài ra, công chúa muốn trừng phạt sự vô lý của ngươi, nên ra lệnh ta mang đầu tên chủ bạ Tuyền Châu tới.
Tú Mỹ mở hộp ra, đặt lên bàn của Vân Diệp:
Vân Diệp liếc nhìn đầu người trong hộp, tiếp tục ăn hết cơm, đoạn dùng trà súc miệng rồi nói:
– Lô Thừa Khánh rơi vào tay các ngươi rồi ư? Chẳng lẽ ông ta không nói với các ngươi rằng ta không có nghĩa vụ gì với quân dân Tuyền Châu sao? Ta chỉ muốn đòi lại công bằng, còn việc cứu bách tính Tuyền Châu hay không cũng không quan trọng. Ngươi nói với Cao Sơn Dương Tử, ta sẽ cho ả mười chiếc thuyền. Mang được bao nhiêu người là bản lĩnh của ả, còn số người còn lại, ta sẽ dùng chúng để tế cờ. Đó là giới hạn cuối cùng của ta rồi. Đi đi! Thời hạn của ta cũng là trước khi trời tối.
– Khi trời tối đại quân của Phùng Áng sẽ tới, ông ta mới là người quyết định chính. Các ngươi hãy đi mà đàm phán với ông ta.
Tú Mỹ rời lều chỉ huy của Vân Diệp, đi thẳng đến tòa tiểu lâu kia. Phùng Áng mang bát cơm từ lều phía sau đến, ngồi xuống tiếp tục dùng bữa, thấy Vân Diệp mặt mày rầu rĩ, liền khuyên:
– Đó đâu phải chuyện to tát gì. Tên chủ bạ kia giờ chưa chết, về sau này lão phu vẫn sẽ chặt đầu hắn thôi. Ngươi định đột kích hải tặc từ con lạch à? Tên học sinh của ngươi đã dùng con lạch để đưa hơn trăm đứa trẻ ra ngoài rồi, đợi thêm một chút có tốt hơn không? Mụ hải tặc đó rưới dầu hỏa lên người bách tính, chỉ cần một ngọn đuốc là tất cả sẽ hóa thành tro, làm thế quá mạo hiểm.
– Bàng Ngọc Hải là người giỏi tổ chức đám đông nhất trong số các học sinh của thư viện. Ta đoán rằng lúc này hắn đã tổ chức được một nhóm người nhất định rồi. Kết thúc sớm vẫn tốt hơn, cứ trì hoãn nữa đám hải tặc sẽ phát cuồng, khi đó thương vong sẽ càng lớn. Đây không phải chỉ vài người mà là cả vạn người, muốn rút lui không thể xong trong chốc lát. Nếu xảy ra hỗn loạn, số người bị dẫm đạp chết còn nhiều hơn số người bị hải tặc giết.
Sự xuất hiện của Phùng Áng đã làm đảo lộn cán cân lực lượng. Lúc này, nhất định phải tập trung lực lượng mạnh nhất để đánh tan hải tặc, cứu được càng nhiều người càng tốt. Phùng Áng chuẩn bị lẻn vào từ con lạch, tìm cơ hội giết chết Cao Sơn Dương Tử. Khi đó, đám hải tặc mất đi đầu lĩnh sẽ như rắn mất đầu, nhất định sẽ bại trận.
Cùng lúc đó, đám thuẫn binh vẫn chậm rãi áp sát tiểu lâu. Mục đích của bọn họ là khoảng đất trống phía sau tiểu lâu. Để bảo vệ bách tính chạy ra ngoài, họ cần dùng thân thể mình làm bức tường sắt, và phải kiên trì đứng vững trong một canh giờ. Đây là nhiệm vụ mà con người khó lòng hoàn thành, bởi không ai có thể mặc bộ thiết giáp bốn mươi cân, cầm thuẫn hai mươi cân mà đứng vững liên tục trong một canh giờ.
Cao Sơn Dương Tử sau khi nghe Tú Mỹ báo cáo xong liền rơi vào trầm tư. Dụng ý của Vân Diệp thật sự quá ác độc. Mười chiếc thuyền chỉ có thể chở tối đa tám nghìn người, số còn lại chắc chắn sẽ chết. Nếu tin tức này truyền ra, nội bộ nhất định sẽ có nội chiến.
Ả muốn phong tỏa tin tức này, nhưng Vân Diệp thì không. Quân sĩ giọng khỏe hô hào liên hồi, nội dung là: "Mười chiếc thuyền, thả một nhóm người, nợ nần sẽ tính toán sau!"
Lời hô hào này tức thì khiến toàn bộ hải tặc hoảng loạn. Một số kẻ thông minh lợi dụng lúc đường lui chưa bị chặn, liền chui vào bụi cỏ trốn đi. Bọn chúng cho rằng chỉ cần rời khỏi vòng xoáy này là sẽ có thể sống sót, mà không hề biết rằng phủ binh bốn phương tám hướng đang đổ về Tuyền Châu, không xới tung nơi này lên tám lượt thì sẽ không thôi.
Cao Sơn Dương Tử thở dài, gật đầu ra hiệu cho Quỷ Trùng. Hắn lập tức ra tay, cứa cổ ba tên đầu mục hải tặc đang hò hét dữ tợn nhất, bởi nguy hiểm phải được khống chế trong phạm vi mà bản thân có thể kiểm soát.
Những cái đầu người chết làm đám hải tặc đang sắp phát cuồng bỗng chốc bình tĩnh lại. Nhưng lúc này, một mũi tên quỷ dị xuyên qua khe cửa bay thẳng vào, đâm thẳng vào ngực Cao Sơn Dương Tử. Mũi tên được bắn đi trong im lặng, khi Cao Sơn Dương Tử phát hiện ra chút hàn quang lạnh lẽo, miễn cưỡng né tránh chỗ yếu hại thì cánh tay đã bị bắn xuyên qua.
Tiếng la hét vang lên, vô số thuẫn binh xông vào, Bàng Ngọc Hải hô lớn:
– Cao Sơn Dương Tử chết rồi!
Ngay lập tức, đám hải tặc sững sờ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, bách tính đang ở quảng trường vội vàng cởi y phục, dốc sức chạy về phía thuẫn binh.
Cao Sơn Dương Tử vung đao chém đứt phần đuôi tên, vứt trường đao xuống, rút tên khỏi cánh tay, lấy dải lụa hồng quấn vết thương. Nàng nhặt đao lên, mặt mày đanh lại, nói với Quỷ Trùng:
– Châm lửa.
Lời nói này đã quá muộn rồi. Vô số ngọn đuốc đã bị ném xuống. Quỷ Trùng và Thành Cửu như hai tên ác ma, không những ném đuốc mà bản thân cũng nhảy xuống theo.
Phùng Áng cười khẩy, cây trường cung rung lên, mỗi lần bắn, một tên hải tặc lại bị xuyên thấu. Thành Cửu đang ở lưng chừng không trung, không hề kinh hoảng. Thấy Phùng Áng cười gằn về phía mình, hắn liền kéo Quỷ Trùng ra chắn trước mặt. Lúc này, mạng ai cũng không quan trọng bằng mạng của chính hắn.
Mũi tên của Phùng Áng lực mạnh, không những bắn xuyên qua Quỷ Trùng, mà còn ghim vào bụng Thành Cửu. Thành Cửu hét lớn, vận toàn lực đẩy Quỷ Trùng ra, rồi rơi xuống đất lăn vài vòng, đoạn lại xông thẳng vào tiểu lâu.
Trên mảnh đất trống này, đám người đã trở nên hỗn loạn như ruồi không đầu, không biết chạy đi đâu cả. Một tên tiểu lại đứng ra hô hoán cầu cứu, chớp mắt đã bị đám đông hoảng loạn xô ngã. Ban đầu hắn còn kêu gào, nhưng càng lúc càng nhiều bàn chân dẫm lên người, rồi dần dần im bặt.
Đám hải tặc tuyệt vọng lúc này chỉ còn muốn giết người. Đám đông gục ngã thành từng mảng, vì thế lại càng thêm kinh hoàng. Bàng Ngọc Hải bất lực, đành bỏ dở việc chỉ huy. Hiện tại, đám đông chỉ biết chạy theo bản năng, giống như bầy ngựa bị kinh hãi trên thảo nguyên, đã không còn biết suy nghĩ nữa.
Lúc này, Bàng Ngọc Hải mới thực sự hiểu lời tiên sinh nói về nhân tính khó lường là thế nào. Nếu bọn họ có thể trấn tĩnh mà chạy về phía thuẫn binh, nhất định sẽ không có quá nhiều người gặp nạn. Nhưng bọn họ không những dẫm chết cả quan lại dẫn đường, mà còn dẫm chết cả thuẫn binh đang cứu mình. Mặt mày họ vặn vẹo, hai mắt đỏ rực, rõ ràng phía trước là đống lửa nhưng họ vẫn lao qua mà không hề sợ hãi...
Một đám hải tặc khác cũng chạy tán loạn về phía Bàng Ngọc Hải. Bọn chúng không còn nơi nào để đi, chạy loạn cũng chẳng khác gì bách tính. Bàng Ngọc Hải vội tìm một cỗ thi thể, bôi máu tươi lên mặt, thè lưỡi nằm rạp vào một góc khuất để tránh bị loạn tiễn bắn trúng. Hắn còn kéo thêm một thi thể to béo che lên người. Thế này hẳn là an toàn rồi.
Đại quân không ngừng tràn vào, tiến đánh tới tiểu lâu nhưng không thấy bóng dáng Cao Sơn Dương Tử đâu. Ngay cả thị nữ cùng đám hải tặc thân cận của ả cũng không thấy tăm hơi.
Hơn ba trăm trẻ nhỏ và phụ nhân mà Bàng Ngọc Hải nhắc đến cũng biến mất, cùng với các quan lại trọng yếu của Tuyền Châu và Lô Thừa Khánh.
– Tìm! Nhất định phải tìm cho ra!
Vân Diệp bất chấp bộ hạ đang giao chiến ác liệt, lớn tiếng quát tháo. Thi thể ngổn ngang khắp nơi khiến hắn có một cảm giác thất bại chưa từng có.
***
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.