Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 118:

Tiểu Nha là cô bé siêng năng nhất, trời vừa mới sáng đã hăm hở kéo ca ca ra ngoài chăn lợn. Nãi nãi vốn thương cháu nên cũng chẳng nỡ ngăn. Vân Diệp đành chịu, dắt bốn chú lợn rời khỏi cổng lớn Vân phủ.

Con lợn Hàm Hàm của Tiểu Nha được trang điểm xinh xắn, trên cổ đeo một chiếc vòng có gắn chuông đồng, chỉ cần khẽ cựa quậy là tiếng leng keng lại vang lên. Thân thể nó được tắm rửa sạch sẽ, lớp lông khoang trắng đen trông hệt như đồ hình thái cực. Chú lợn này vốn rất đáng yêu, hèn chi Tiểu Nha cưng chiều nó đến thế.

Vừa ra cửa thì gặp Vượng Tài. Nó tỏ vẻ bất mãn vì Vân Diệp dắt lợn đi chơi mà quên mất mình, thi thoảng lại thò đầu ra trước mặt Vân Diệp, lắc lư để nhắc nhở sự hiện diện của mình.

Thôi thì, đã chăn một con cũng là chăn, chăn cả bầy cũng vậy, cứ cho đi theo hết.

Muốn chăn thả gia súc thì phải đợi sương tan hết mới được, nếu không, chúng ăn cỏ dính sương sẽ bị đau bụng. Bởi vậy, hai huynh muội cứ men theo con đường đến thư viện mà đi.

Móng sắt mới thay của Vượng Tài gõ vang vang trên đường đất, nghe rất có tiết tấu, hòa lẫn tiếng chim hót líu lo bên đường, nghe thật vui tai.

Vân Diệp hái một bông hoa dại bên đường, đặt lên mũi hít hà. Chẳng có hương nồng mà chỉ thoang thoảng mùi cỏ tươi.

Y ngắt vài cánh hoa cho vào miệng nhấm nháp, vị đắng tràn ngập khoang miệng. Y cố nhịn không phun ra, thậm chí còn cho thêm vài lá nữa vào để tăng thêm vị đắng. Quả nhiên, sau cái đắng chát, đầu lưỡi lại cảm nhận được một vị ngọt dịu. Từ vị đắng chuyển sang ngọt ấy, y chợt nghĩ đến đời người: khổ tận cam lai.

Tiểu Nha tung tăng chạy về phía trước, chiếc nơ bướm màu hồng trên đầu khẽ bay trong gió, như thể một cánh bướm thật đang đậu trên mái tóc hoe vàng của cô bé. Hàm Hàm thở phì phò, lạch bạch đuổi theo sau. Chớp mắt cái đã không thấy người với lợn đâu cả.

Vượng Tài đắc ý khoe mẽ đôi chân dài miên man của mình, vươn cổ lên, dùng hai chân sau đứng thẳng, hai chân trước vờn vờn trong không trung, hí vang một tiếng rồi cũng cất vó chạy theo. Tiếng vó ngựa xa dần, con đường vắng lặng chỉ còn lại Vân Diệp thong thả dắt bốn chú lợn dạo bước.

Trên con đường dẫn tới thư viện có một bãi cỏ rộng mênh mông. Đó chính là đích đến của Vân Diệp và Tiểu Nha. Chỉ cần thả đàn lợn ra, để chúng tự do chạy nhảy và tìm thức ăn trên bãi cỏ là đủ. Khi chúng ăn no sẽ tự động túm tụm lại một chỗ râm mát mà ngủ, người ta chỉ cần cầm dây thừng mà dắt chúng về nhà là xong.

Hôm nay trên bãi cỏ có người.

Một thiếu nữ vận áo lam, tay khoác chiếc giỏ trúc, tay cầm xẻng nhỏ, đang cặm cụi đào rau dại trên mặt đất. Bên cạnh nàng là một tiểu cô nương có dáng dấp nha hoàn, cũng khoác giỏ lam, ngồi phụ đào rau.

Tiểu Nha tò mò cất tiếng hỏi lớn: – Các tỷ tỷ đang làm gì thế?

Thiếu nữ kia ngẩng đầu lên, thấy một tiểu cô nương mặc y phục hồng phấn, trông có vẻ là tiểu thư con nhà quyền quý. Chỉ có điều, tay lại dắt theo một chú lợn khoang trắng đen thì thật lạ lùng. Trên đầu chú lợn còn điểm xuyết những bông hoa tết bằng lụa, trông rất xinh.

Nàng nhìn quanh không thấy có người hầu đi theo Tiểu Nha, liền tiến tới trước mặt cô bé, hạ thấp người xuống hỏi: – Tiểu muội muội, sao muội ra ngoài một mình, không ai đi cùng muội à?

Giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh vừa cất tiếng hót, tiếc là Tiểu Nha chẳng hiểu.

Thấy vậy, thiếu nữ lại dùng tiếng Quan Trung hỏi lại một lần nữa. Lần này thì Tiểu Nha hiểu rồi.

– Muội và ca ca đi chăn lợn. Ca ca không chạy nhanh bằng muội nên giờ vẫn đang ở phía sau. Chị đang làm gì thế ạ?

Tiểu Nha nhìn mái tóc đen nhánh của thiếu nữ mà hâm mộ, nhìn lại mái tóc hoe vàng của mình: – Chị đang đào rau dại ạ? Nhà muội không ăn sao?

Thiếu nữ bật cười đáp lời, thấy Tiểu Nha thật đáng yêu. Tiểu nha hoàn bên cạnh cũng hiếu kỳ tiến đến ngắm Hàm Hàm.

– Trước đây thì có ăn, nhưng giờ thì không nữa. Rau dại không ngon bằng. Ca ca muội đã trồng rất nhiều rau trong nhà vào mùa đông, Tiểu Nha thích ăn lắm.

Nghe Tiểu Nha nói vậy, thiếu nữ chợt hiểu ra: – Muội có phải là tiểu thư của Vân gia không?

Họ Vân này nàng đã biết qua thư từ của gia gia, nghe kể về rất nhiều giai thoại liên quan đến y, nhưng đây là lần đầu tiên nàng được diện kiến người thật.

– Sao tỷ lại biết ạ? Ca ca không cho Tiểu Nha nói tên với người lạ.

Thiếu nữ khẽ nhoẻn miệng cười, khiến Tiểu Nha ngẩn người đôi chút, buột miệng nói: – Tỷ tỷ thật xinh đẹp.

Tiểu nha hoàn đắc ý nói: – Tiểu thư nhà ta đương nhiên là đẹp nhất, là đại mỹ nhân!

– Không đúng! Ca ca muội nói mỹ nhân đẹp nhất trên đời còn chưa xuất hiện. Tương lai Tiểu Nha cũng sẽ là mỹ nhân rất đẹp!

Nói rồi còn vội ôm đầu, không cho người khác nhìn thấy mái tóc lưa thưa hoe vàng của mình. Tiểu nha hoàn cười khành khạch, trêu chọc: – Đúng là con bé ngốc!

– Này! Đừng có nói bậy, sau này Tiểu Nha chắc chắn sẽ là đại mỹ nhân!

Thiếu nữ áo lam xoa xoa tay Tiểu Nha, dịu dàng nói. Dường như nàng toát ra một thứ sức mạnh khiến người ta phải tin tưởng. Tiểu Nha cố kìm lại những giọt nước mắt chực trào. Nàng cảm thấy vị tỷ tỷ áo lam này là người tốt thứ ba trên đời, chỉ sau nãi nãi và ca ca, đích thị là người tốt nhất thiên hạ rồi!

Đã là người mình yêu quý thì có gì tốt cũng phải chia sẻ thôi. Món ngon thì ở nhà cả rồi, không mang theo được, giờ chỉ có Hàm Hàm thôi. Thế là, Tiểu Nha bế Hàm Hàm lên, đưa đến trước mặt thiếu nữ áo lam, ý muốn nàng cũng bế thử.

Tiểu nha hoàn rú lên một tiếng rồi bỏ chạy mất dép. Thiếu nữ áo lam lại chẳng lấy làm lạ chút nào, thấy cái mõm của Hàm Hàm nhô lên nhấp xuống trông thật thích mắt. Nàng liền lấy chút rau dại trong giỏ trúc đút cho Hàm Hàm. Thấy chú lợn con chẳng chút khách sáo mà ăn ngấu nghiến, Tiểu Nha cũng lấy thêm rau trong giỏ, đặt vào lòng bàn tay mình. Hàm Hàm liền dúi mõm vào tay Tiểu Nha, hơi ấm cùng sự ngưa ngứa khiến cô bé bật cười khanh khách.

Vân Diệp thả bốn chú lợn ra để chúng tự tìm thức ăn. Nghe tiếng cười khúc khích của Tiểu Nha, y liền lần theo tiếng cười mà đến.

Chỉ thấy ba người con gái lớn nhỏ đang túm tụm quanh Hàm Hàm trêu đùa, thi thoảng lại rộn ràng tiếng cười. Y không nỡ quấy rầy, chỉ lặng lẽ đứng một bên mỉm cười ngắm nhìn.

Thiếu nữ áo lam cảm giác như có người đang đứng cạnh, liền quay phắt lại, thấy một thiếu niên vận trường bào màu xanh da trời, đang chăm chú nhìn mình. Nàng bất giác thẹn thùng, đôi gò má trắng trẻo thoáng chốc đã ửng hồng. Nhưng không hề tỏ ra bối rối, nàng đưa tay vén vài lọn tóc mai xõa xuống trán, đứng thẳng người, tự nhiên thi lễ: – Thục trung Tân Nguyệt ra mắt Vân thế huynh.

Nàng dùng đúng nghi lễ và bối phận, cách xưng hô ấy thường được con cháu quan lại sử dụng, không hề kiểu cách, không câu nệ, toát lên vẻ phóng khoáng tự nhiên, chẳng có chút e dè nào. Vân Diệp thầm khen ngợi, tay cũng không chậm trễ mà đáp lễ: – Vân Diệp thất lễ rồi. Vừa rồi thấy tiểu thư cùng xá muội rất hợp ý, chuyện trò vui vẻ, cho nên không quấy rầy, mong thế muội đừng trách.

– Tân Nguyệt ở đất Thục vùng hoang dã đã lâu, nên không am tường lễ số, mong thế huynh đừng chê cười.

Vân Diệp gãi đầu. Y vốn ngán nhất là những lễ nghi nghiêm ngặt. Diễn vài lần thì không sao, chứ diễn mãi thì thật sự y cũng chẳng biết phải nói gì. – Ngọc Sơn tiên sinh là tiền bối mà tại hạ khâm phục nhất, tiên sinh cũng coi ta như một vãn bối hợp ý. Thế muội lại khách sáo như vậy, khiến ta thật không biết nên ứng xử thế nào.

Vân Diệp dù ở vị trí cao quý, lại suốt ngày bầu bạn cùng các bậc học giả uyên bác, nên toát lên chút vẻ thư sinh, cộng thêm khí chất kiêu ngạo cố hữu của mình, khiến toàn thân y tỏa ra khí chất siêu phàm thoát tục.

Tân Nguyệt khẽ cười, cáo từ rồi cùng nha hoàn rời đi. Tiểu Nha quyến luyến vẫy tay, lớn tiếng gọi theo: – Tỷ Tân Nguyệt ơi, mai muội sẽ dắt Hàm Hàm đến thăm tỷ nha! Nhà muội có rất nhiều món ngon đó!

Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về trang truyện miễn phí truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free