(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 119:
Thấy chủ tớ Tân Nguyệt đã đi, Vân Diệp trải thảm lên bãi cỏ nằm xuống. Tiểu Nha cũng thả Hàm Hàm ra, rồi gối đầu lên bụng Vân Diệp.
– Ca ca, Tân Nguyệt tỷ tỷ thật xinh đẹp, ca ca nói sau này muội có xinh đẹp như thế không?
Xinh đẹp ư? Vân Diệp không nghĩ vậy. Ở đời sau, trên TV, trên phim ảnh, hắn đã thấy đủ mọi loại mỹ nữ rồi, Tân Nguyệt vẫn còn kém xa một bậc. Hắn chỉ cảm thấy đây là một nữ tử rất cởi mở, tiếp xúc chắc chắn sẽ rất vui vẻ.
– Tiểu Nha sau này đương nhiên sẽ thành nữ tử đẹp nhất, ca ca đảm bảo. Nếu ai nói Tiểu Nha không đẹp, ca ca đánh gãy chân.
– Nhưng tóc muội cứ vàng hoe, chẳng đẹp như Tân Nguyệt tỷ tỷ. Nha hoàn kia còn nói muội là con nhóc ranh.
Tiểu Nha nói ủy khuất với ca ca:
– Không sao, sau này chỉ cần Tiểu Nha ăn nhiều cơm, bớt ăn vặt, tóc sẽ đen trở lại, còn đẹp hơn cả Tân Nguyệt tỷ tỷ. Còn nha hoàn kia, lần sau gặp, ca ca sẽ đánh gãy chân nó.
– Đừng, như thế Tiểu Thu sẽ bị què, Tân Nguyệt tỷ tỷ đau lòng. Chúng ta đừng đánh Tiểu Thu.
Trong lúc hai huynh muội đang trò chuyện, ở trên sườn đồi cách đó không xa, bà lão nhìn xuống. Các thím, các cô thì líu ríu bàn tán không ngừng, rằng ở xa quá không nhìn rõ, không biết liệu cô gái đó có dễ sinh nở không. Bà lão liền mắng cho họ im miệng:
– Hôm nay mới là lần đầu tiên Diệp Nhi gặp tiểu thư nhà họ Tân, các ngươi nói nhiều cái gì thế! Nếu vì các ngươi nói bậy nói bạ mà làm hỏng hôn sự này, thì xem ta sẽ xử lý các ngươi thế nào!
Bà lão miệng thì nói nghiêm nghị, nhưng trong lòng lại tính toán làm sao để đến nhà Ngọc Sơn tiên sinh bái phỏng lão phu nhân họ Tân, thuận tiện ngắm thật kỹ tiểu thư nhà họ Tân. Bà không hoàn toàn tin vào lời lão Lý.
Tình hình trong nhà rất kỳ lạ. Bà lão cứ nhìn Vân Diệp một cái lại cúi xuống cười tủm tỉm. Các cô, các thím thì cứ ướm quần áo lên người hắn, tính toán làm sao cho hắn trông hấp dẫn hơn một chút.
Hắn mỗi ngày đều đi chăn lợn. Trên mặt cỏ bắt đầu xuất hiện những đốm đen nhỏ li ti nhảy qua nhảy lại, rồi dần chuyển sang màu vàng, thậm chí có vài con đã có thể bay được. Tâm trạng Vân Diệp mỗi lúc một tồi tệ.
Đã lâu lắm rồi hắn không nhận được quân báo của Tả Vũ vệ, cũng không biết đám Trình Xử Mặc có ổn không, có phải đối mặt với chiến đấu không? Có bị thương không? Vân Diệp chẳng hay biết gì cả.
Lý Tịnh rốt cuộc đã dùng ba nghìn người đánh lén Hiệt Lợi ra sao? Hiện giờ đã tháng năm rồi, ông ta có đang đợi mùa đông tới không? Vân Diệp cũng không biết.
Khoai tây được trồng ở đâu? Do ai trồng? Lý Nhị muốn dùng nạn châu chấu để phản kích ai? Nói chính xác hơn, mục tiêu là ai? Vân Diệp chẳng hay biết.
Hắn đã bị gạt ra bên lề rồi, đó là câu trả lời chính xác nhất.
Một người không thể quá kiệt xuất, bởi khi quá kiệt xuất sẽ bị đẩy ra khỏi tập thể, mọi người sẽ bất giác giữ khoảng cách với họ. Ở đời sau có một câu danh ngôn: "Một người đi trước người khác nửa bước là thiên tài, đi trước người khác một bước là kẻ điên."
Vân Diệp cảm thấy giờ đây mình bị cách ly như kẻ điên rồi.
Lão Trình đã lâu lắm rồi không viết thư tới, lão Ngưu cũng vậy. Họ không còn gặp khó khăn cần tìm Vân Diệp nữa.
Vân Diệp có thể tưởng tượng được bàn tay của Lý Nhị đang khống chế tất cả. Chỉ từ vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Lý Thừa Càn, hắn đã biết mọi biến chuyển đều đến từ trung tâm quyền lực tối cao.
Mình là tên ngốc, đó là đánh giá Vân Diệp dành cho bản thân. Đám người trên triều đường hy vọng Vân Diệp là tên ngốc, đó là kết quả họ nỗ lực muốn đạt được. Vân Diệp phải là tên ngốc, đó cũng là quyết định trong lòng Lý Nhị.
Nếu đã là tên ngốc rồi thì phải làm một số việc của kẻ ngốc.
Cho nên, vì muốn ăn thịt lợn, Vân Diệp liền yêu cầu toàn bộ nông hộ trong trang nuôi lợn. Thích ăn trứng gà, hắn liền bảo tất cả nông hộ nuôi gà. Cực kỳ thích lợn, thậm chí hắn tự mình đi chăn lợn.
Thế là mọi người đều vui vẻ, không một ai đàn hặc hắn vì mất thể diện, cũng không ai đến khuyên can hành vi có vẻ trái khoáy này. Ai cũng cười ha hả, chờ đợi Vân Diệp gây ra những chuyện buồn cười nhất.
Đứng trên đỉnh Ngọc Sơn, Vân Diệp đón gió, phanh ngực áo ra, để gió núi lồng lộng táp vào ngực, dùng sức toàn thân hướng về phía Trường An rống lên:
– Các ngươi đều là một lũ ngu xuẩn! Muốn đợi xem trò cười ư? Đợi thêm một tháng nữa đi!
Mặc lại y phục xuống núi, hắn khôi phục vẻ hiền lành, cười cợt, không ngừng chào hỏi các trang hộ, hỏi han chuyện gia súc gia cầm trong nhà của họ.
Các trang hộ phát hiện ra cứ nuôi lợn như vậy cũng không sao cả, chỉ là hơi mệt một chút. Đám gà thì cứ đẻ trứng liên tục. Bọn trẻ hằng ngày đi chăn vịt, chăn ngỗng đều xách theo giỏ nhỏ, vì lũ vịt có cái thói xấu là đẻ trứng lung tung, nên phải chú ý. Đợi nhặt đầy giỏ rồi đem nộp tô cho Vân gia. Đến khi thu hoạch lúa mạch, riêng số trứng gà đã đủ thay tiền tô năm nay, họ có thể giữ lại lương thực trồng được cả năm. Đây là chuyện trước kia họ mơ cũng không dám nghĩ tới. Trong nhà còn thi thoảng có trứng gà, trứng vịt để ăn, bọn trẻ đã mong đợi ngày này bao năm rồi.
Nhìn các trang hộ ngày đêm vất vả trên đồng ruộng, Vân Diệp rất muốn nói với bọn họ: làm thế là vô ích. Đợi khi châu chấu từ trong lòng đất tanh tách nhảy ra, vụ thu hoạch các ngươi mong đợi, tất cả những điều các ngươi làm sẽ trở thành phí công.
Nghe nói trong phủ mấy vị vương gia đã mua rất nhiều lương thực, nhà Trường Tôn, nhà họ Đỗ, họ Phòng cũng mua không ít. Mọi năm vào thời điểm này, các thương gia thường bán ra rất nhiều lương thực tồn kho để chờ lương thực mới vào. Nhưng năm nay thật kỳ lạ, họ không bán lương thực cũ, trái lại còn nâng giá lên.
Trừ người dân, tất cả mọi người đều đang đợi nạn châu chấu tới để đạt được những mục đích khác nhau.
Vân gia đã chuẩn bị từ trước. Người dân phường Chiêu Quốc từ năm ngoái đã lục tục mua lương thực, người thì năm trăm cân, kẻ thì ba trăm cân từ kho lương, mà không khiến người khác chú ý. Do thời gian chuẩn bị dài, nên không khiến ai hoài nghi. Mọi người đều nói đám ma nghèo ở phường Chiêu Quốc có chút tiền liền mua lương thực vì sợ đói quá rồi. Trình gia, Ngưu gia cũng chuẩn bị sẵn sàng. Họ chỉ không bán lương thực năm ngoái đi mà thôi.
Đám hoàng đế và các quý tộc lão gia đã được thể rồi.
Một con ngựa cắm cờ đỏ trên lưng đã mang tới cho họ tin tức mong đợi từ lâu: Đồng Quan có châu chấu, che kín cả bầu trời, tới đâu cây cỏ đều không còn nữa.
Triều đình ra lệnh bắt châu chấu, mua số lượng lớn với giá một đồng ba cân. Đồng thời mở kho lương cứu tế người dân.
Trên triều đường không hề rối loạn. Ngụy Trưng lấy làm lạ vì hiệu suất cao của triều đình, nhất là mấy vị trọng thần không ngờ lại giống như thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt có chút vui mừng. Người không hiểu còn tưởng trên triều đều là cao nhân, thấy Thái Sơn đổ cũng không đổi sắc.
Ngựa trạm liên tục tới kinh thành. Trên bản đồ, từ Đồng Quan, Phù Phong, Hoa Huyền, Phượng Tường, Kinh Dương, Tam Nguyên cho tới Kỳ Sơn, Chu Chí rồi Trần Thương, toàn bộ Quan Trung đã chi chít những chấm đỏ biểu hiện thiên tai. Không còn ai cười nổi nữa, ngay cả Lý Nhị cũng không còn cười nổi nữa.
Thiên tai quá lớn, vượt xa phòng tuyến tâm lý của Lý Nhị. Việc không có phản ứng ngay từ đầu là sai lầm lớn nhất của ông ta. Vân Diệp đã nói đây là tai họa cực lớn, nhưng ông ta lại không để ý. Năm ngoái nạn châu chấu chỉ có ở hai châu, năm nay ông ta chỉ chuẩn bị cho năm châu gặp tai nạn.
Giờ đã có hai mươi bảy châu.
– Truyền Vân Diệp tiến kinh!
Lý Nhị đấm mạnh lên tay vịn long ỷ, máu tươi rỉ ra. Nội thị vừa định kêu lên thì bị ánh mắt như sói của Lý Nhị khiến nuốt ngược lời vào trong.
Lại bộ Thượng thư tiến lên bẩm báo:
– Khởi bẩm bệ hạ, Vân hầu đã xin nghỉ, nói là theo Tôn Tư Mạc vào sâu trong núi Tần Lĩnh hái thuốc, hiện giờ không rõ đang ở đâu.
Lý Nhị long nhan giận dữ:
– Tìm y! Dù có đào ba thước đất cũng phải tìm y về cho trẫm!
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép hay sử dụng dưới mọi hình thức khác.