(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1182:
Ngựa trạm hỏa tốc tám trăm dặm phi thẳng vào hoàng cung, Phùng Áng và Vân Diệp dâng tấu chương lên. Lần này, Lý Nhị không hề nổi giận. Ông phê duyệt một công báo do Bắc Đình đô hộ phủ gửi tới, sau đó liếc qua tấu báo từ Tuyền Châu và lẩm bẩm:
“Tuyền Châu bị đánh tan, Thủy sư Lĩnh Nam bị đánh tan, quân dân chết không dưới năm nghìn? Thuyền bị hủy quá nửa? Ừm, đúng là nghiêm trọng. Có điều, hải tặc bị diệt là tốt. Thủy sư Lĩnh Nam mấy năm qua thanh thế quá lớn, gặp chút thua thiệt cũng nên. Có Đại Đế trấn thủ ở đó, hẳn không ai dám có dị tâm.”
Nói xong, ông ném tấu chương sang một bên, mắt nhìn về hai vùng An Tây, Bắc Đình:
“Tuyền Châu chẳng qua là vấn đề nhỏ nhặt. Hai nơi này mới là những mối bận tâm mà đế quốc cần phải lo lắng. Tư cách của Tô Định Phương chưa đủ sức trấn áp những kiêu binh mãnh tướng. Chuyện ở Lâu Lan có vấn đề, trẫm không tin một thành bang lại vô duyên vô cớ biến mất. Nếu do quân đội gây ra, trẫm muốn biết rốt cuộc là chuyện gì?”
Phòng Huyền Linh bước vào đại điện. Đoàn Hồng đưa tấu chương ở Tuyền Châu cho ông xem. Xem kỹ một lượt, Phòng Huyền Linh thở dài.
“Thấy chưa? Vân Diệp đến giờ vẫn còn nói giúp Lô Thừa Khánh, rõ ràng là hắn đầu hàng địch, bị nổ chết trên biển. Vậy mà xem Vân Diệp nói gì? ‘Chiến tử trong quân doanh’! Chẳng phải là trợn mắt nói dối sao?”
“Bệ hạ, Lô Thừa Khánh bị giáng tước từ Phạm Dương quận công xuống thành Phạm Dương hầu theo lệ. Một kẻ hầu tước đầu hàng địch, ông ta không cần thể diện, bất chấp sinh tử của người nhà, nhưng Đại Đường lại cần thể diện. Vân Diệp làm thế là vì đại cục, thần cho rằng nên ngậm bồ hòn làm ngọt là thượng sách.”
Phòng Huyền Linh không còn khí thế năm xưa, thay vào đó là sự ôn hòa. Người ta nói ông là tể tướng hòa giải, ông chỉ cười mà không giải thích.
“Làm như thế tuy dễ nghe hơn một chút, nhưng lại làm rối loạn kỷ cương. Vì sao giờ đây triều đường không còn lòng tiến thủ như xưa nữa?”
Phòng Huyền Linh khom người đáp:
“Bệ hạ, nay vạn dặm phồn thịnh, Trường An đã ba lần di dân mà dân số vẫn hơn một triệu. Trong thành mỗi ngày thu dọn rác rưởi cần vận chuyển suốt ngày mới hết, phân người, phân ngựa cũng chất đống không kể xiết. Có câu: ‘Trường An an cư không dễ’, hiện nay càng khó khăn hơn. Quan phủ muốn thu xếp chỗ ở cho quan viên cũng tốn rất nhiều công sức. Bệ hạ còn chưa biết, ngay cả vùng xa xôi ở Khúc Giang cũng đã chật kín người rồi.”
“Dân số Ích Châu, Dương Châu, Lạc Dương cũng đang tăng mạnh. Thuế má nộp lên từ những nơi này đã vượt quá tổng thuế toàn quốc của năm Trinh Quán thứ ba.”
“Năm Vũ Đức, dân chúng nghe tin mở kho phát lương là ùn ùn kéo đến. Giờ đây, ở kho Thường Bình chỉ toàn là thương nhân trục lợi, bọn họ muốn mua lương thực sắp mốc với giá rẻ để nấu rượu hoặc nuôi gia súc.”
“Những chuyện này chẳng những vi thần sống bấy nhiêu năm chưa từng nghe thấy, lật khắp sử sách cũng không hề có một dòng nào ghi lại. Chí hướng mà lão thần theo đuổi sáu mươi năm đã hoàn thành từ sáu năm trước. Hiện giờ lão thần sống thêm ngày nào là lãi ngày đó, nên không còn nghiêm khắc như Bệ hạ nữa.”
Lý Nhị cười phá lên:
“Chẳng trách giờ đây khanh cứ bỏ qua được thì bỏ qua. Cuộc sống tốt đẹp ai chẳng muốn, không muốn làm tới nơi tới chốn, nói không chừng lại xảy ra thảm cảnh như Tuyền Châu. Hãy nhẫn nại thêm vài năm nữa, trẫm biết khanh muốn cáo lão. Đợi đám trẻ tuổi trưởng thành, khanh có thể về nhà an hưởng tuổi già, ngậm kẹo trêu cháu chắt rồi.”
“Sức khỏe Cao Dương hiện giờ ra sao? Sắp đến kỳ lâm bồn rồi phải không?”
Phòng Huyền Linh vuốt râu nói:
“Hôm trước lão thần đặc biệt tới Ngọc Sơn mời Tôn đạo trưởng bắt mạch cho Cao Dương. Tôn đạo trưởng nói công chúa thân thể khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông, hơn nữa có tám phần là nam hài.”
Lý Nhị cũng rất vui. Phòng Huyền Linh thấy sắc trời đã tối, cầm tấu chương của Vân Diệp định đi, cẩn thận hỏi về cách xử lý vụ án Lô Thừa Khánh.
“Cách chức, bãi tước cả bảy gia tộc.”
Phòng Huyền Linh gật đầu. Lý Nhị đã ban ân huệ ngoài pháp luật rồi. Đám Trường Tôn Thuận Đức, Lưu Hoằng Cơ lần này khó thoát được kiếp nạn. Cần thông báo sớm cho họ biết. Bảy gia tộc này từ khi biết Thủy sư Lĩnh Nam bị đánh bại đã cả ngày nấp trong nhà đợi quan binh tới khám xét.
Với tính cách của Lưu Hoằng Cơ, e rằng lúc này ông ta đã bắt đầu giết sủng thiếp của mình rồi.
Phòng Huyền Linh vừa ra khỏi cửa cung, một đám huân quý liền vây lấy hỏi xem chuyện xử trí ra sao.
Phòng Huyền Linh nói với người con trai cả của Lưu Hoằng Cơ:
“Ngươi kết giao bạn bè không tồi. Vân Diệp nói Lô Thừa Khánh chiến tử, không nói ông ta đầu hàng hải tặc. Cho nên Bệ hạ chỉ tước bỏ tước vị, bãi miễn chức quan của mấy gia tộc các ngươi, thế này đã là kết quả không thể tốt hơn nữa. Còn người thì còn tất cả, nhưng lần này dân chúng Tuyền Châu gặp nạn đều là do các ngươi lạm dụng quyền lực mà ra. Việc an ủi, xoa dịu dân Tuyền Châu là do các ngươi gánh vác. Vân Diệp tuy không đành lòng nhìn các ngươi máu chảy thành sông, nhưng lửa giận của hắn lớn đến mức nào thì các ngươi hẳn phải tự biết.”
Lưu Chính Vũ quỳ sụp xuống đất, lau nước mắt nói:
“Lưu gia thật hổ thẹn với vị huynh đệ này rồi. Ngày mai, cháu trai sẽ đích thân đến tạ tội với dân chúng Tuyền Châu, cũng như cảm tạ ơn đức của Vân huynh đệ đã không ra tay giết hại.”
Trường Tôn Vô Kỵ thở dài, chắp tay sau lưng, bước lên xe ngựa của mình và nói với Trường Tôn Thuận Đức:
“Nghe thấy chưa? Tất cả đều do các ngươi tự gây nghiệp, không có bản lĩnh bắt giao long mà dám cả gan sờ vào vảy nó. Việc của Vân Diệp trên biển đến ta còn không dám nhúng tay vào, vì sao ư? Vì ta không am hiểu. Mấy năm qua các ngươi kiếm được chút tiền liền bị tiền tài làm cho mờ mắt rồi. Tộc thúc, ta không hiểu, vì sao các người còn dám nhúng tay vào chuyện ở Lĩnh Nam? Hoàng hậu, Thái tử, Ngụy vương đều có sản nghiệp ở nơi đó, lại thêm Vân Diệp, các người đúng là đang giành miếng ăn từ miệng hổ!”
Trường Tôn Thuận Đức đã bị vãn bối này trách mắng không biết bao nhiêu lần rồi, lần này đột nhiên cất lời:
“Sao lão phu cứ cảm thấy chuyện này do Vân Diệp sắp đặt. Nói không chừng, nữ hải tặc kia chính là người của hắn, lần này hắn mượn lực lượng của ả để đánh bại cả bảy gia tộc chúng ta. Thủ đoạn thật cao minh!”
Trường Tôn Vô Kỵ cười nhạo:
“Nếu Vân Diệp có bản lĩnh này thì ta phục sát đất. Sao, tộc thúc còn chưa phục? Muốn tìm hắn đòi nợ à? Bất kể nữ hải tặc đó có phải là người của Vân Diệp hay không. Ta chỉ muốn hỏi, lần này các người có phải được người ta tha cho một mạng hay không? Hắn không dồn các người vào chỗ chết đã là ơn đức lớn lao, đáng để bái tạ rồi. Tộc thúc, cứ thế đi, sau này đừng tới nhà ta nữa, có loại thân quyến như thế này, ta ngủ cũng không được yên.”
Lý Nhị ở tẩm cung nhìn thẻ bài huân quý chi chít trên tường, bảo hoạn quan gỡ bỏ thẻ bài của bảy gia tộc xuống. Nhìn thấy khoảng trống trên tường, Lý Nhị thấy vừa mắt hơn nhiều, ngắm nghía một chút rồi về tiền điện.
Thấy Trường Tôn thị và Âm phi đang đánh cờ, ông liền đứng bên xem. Không ngờ Trường Tôn thị quấy loạn bàn cờ nói:
“Ta biết muội có chuyện muốn nói với Bệ hạ, đánh cờ cũng không yên tâm được. Vậy ta không làm phiền nữa.”
Âm phi nắm tay Trường Tôn thị nói:
“Chuyện này cũng cần sự đồng ý của tỷ tỷ. Thiếp thân muốn nói với Bệ hạ và tỷ tỷ về chuyện hôn sự của Hữu Nhi. Nó đã giữ đạo hiếu hơn một năm rồi, chẳng lẽ phải giữ đúng ba năm sao?”
Lý Nhị cười:
“Tất nhiên rồi, Hữu Nhi đã thề thì phải thực hiện. Trẫm biết nàng lo lắng cho hôn sự của nó và Vân Nha, nhưng không sao cả, chúng ta có thể đợi. Vả lại, mấy năm nay e rằng Vân Diệp sẽ không có thời gian. Đợi hắn từ Lĩnh Nam trở về còn phải đến Bắc Đình, đây là chuyện đã được an bài từ trước rồi. Nếu Hữu Nhi muốn có một hôn lễ long trọng thì đành phải đợi thôi.”
Âm Phi thấy Lý Nhị đã quyết định liền cáo lui, để lại đại điện cho Đế hậu.
“Bệ hạ thực sự chỉ muốn tước đoạt chức vị của toàn bộ bảy gia tộc sao? Lưu Hoằng Cơ, Trường Tôn Thuận Đức, Đường Tĩnh An tuy đều là người có công, nhưng sai lầm lần này quá lớn. Vân Diệp lại che giấu sự thật. Thiếp thân có nên gửi thư trách mắng không?”
“Không cần, giết người chưa bao giờ là lựa chọn duy nhất của Hoàng đế. Hiện giờ, không chỉ đám Lưu Hoằng Cơ đã bị tụt hậu, mà cả những lão thần như Đỗ Như Hối cũng không theo kịp trẫm nữa. Vài năm nữa, đợi đám trẻ tuổi được rèn luyện thành tài, những lão thần ấy có thể an hưởng tuổi già rồi. Trẫm rất mong muốn họ có một kết cục tốt đẹp, để tình cảm quân thần trở thành tấm gương lưu truyền ngàn đời.”
HẾT
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác mà không có sự cho phép.