Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1188:

Lưu Tiến Bảo sùng bái nhìn Hầu gia. Đây mới là vẻ mặt thật sự của chủ nhân mình, không biết tiểu cô nương này liệu có bị lừa không. Hắn biết bản lĩnh của Tiểu Miêu, bởi vì Cẩu Tử lúc nào cũng mặt mày bầm dập tìm hắn uống rượu, rồi say xỉn chửi rủa Tiểu Miêu.

Bóng người lóe lên, một tiểu nha đầu mặt mày lấm lem xuất hiện trước mặt Vân Diệp. Đầu tóc nàng rối bù, váy bẩn thỉu, tay cầm một miếng thịt, mếu máo như sắp khóc.

– Ngoan, đừng khóc. Về nhà chúng ta sẽ tìm lão già kia tính sổ! Trong núi lạnh lắm, đắp chăn vào đi. Chậc chậc, tiểu cô nương xinh đẹp thế này mà lại lấm lem bùn đất. Lưu Tiến Bảo, mau đun nồi nước nóng để Tiểu Miêu tắm. Đúng là nghiệt ngã mà, một đứa bé ngoan như vậy mà cũng bị lão già đuổi đi. Con đã ăn cơm chưa? Mau đem đồ hộp ra đây, cả bánh Nghênh Xuân nữa.

Vân Diệp lấy khăn tay lau mặt cho Tiểu Miêu, nhưng càng lau Tiểu Miêu càng khóc lớn hơn. Nha đầu này chỉ biết luyện võ, vẫn giữ nguyên tâm tính của một tiểu cô nương. Một mình ra ngoài cả năm, võ công cao cường, không đến nỗi phải chịu khổ, nhưng nàng ở Vân gia được mọi người yêu thương. Bởi vì Vô Thiệt đối xử với Tiểu Miêu như cục đá, lão nãi nãi đã từng dẫn các cô cô, thẩm thẩm đến mắng Vô Thiệt bất nhân.

Nay nàng thấy người Vân gia ở Mai Lĩnh Cổ đạo, lòng dâng lên cảm giác thân thiết. Lại sợ Vân Diệp không để ý đến mình, nên mới nấp trên xà nhà nhìn trộm. Giờ nghe Vân Diệp những lời quan tâm dặn dò không ngừng, sao còn nhịn được, nước mắt chảy thành sông.

Vũ khí đáng sợ nhất của Vân gia không phải là nỏ tám trâu, mà là không khí cả nhà đoàn kết đồng lòng. Bất kể là Vô Thiệt hay Hi Đồng, ngay cả một kẻ biến thái như Hàn Triệt khi tới Vân gia cũng thấy thoải mái.

Dù là chủ nhân hay người hầu cũng đều rất phóng khoáng, nội trạch Vân gia thường có nam khách ra vào. Với một nhà quan lại quyền quý mà nói thì đó là chuyện không tưởng, nhưng ở Vân gia, dù người nhìn thấy cũng không hề nảy sinh ý nghĩ xấu xa.

Ổ ôn nhu là mồ chôn anh hùng. Thế nên Vô Thiệt đuổi Tiểu Miêu đi là để nàng giữ được trái tim kiên định của một võ giả, như thế mới có thể đi xa trên con đường võ đạo.

Ông ta đã quên món ăn Vân gia có sức hút kinh khủng đến mức nào. Dưa muối, bánh bao, cháo loãng, toàn thứ bình thường, nhưng ra ngoài mới phát hiện sự khác biệt lớn lao. Tiểu Miêu sống ở Vân gia mấy năm đã kén ăn vô cùng. Đặc biệt là những tháng ngày thơ ấu khốn khó khiến nàng càng thêm xúc động khi lần đầu được thưởng thức cơm nhà Vân gia.

Từ cần kiệm sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa thành cần kiệm mới khó. Thế nên từ ngày Tiểu Miêu rời nhà, lúc nào cũng bị chuyện ăn uống dày vò. Thêm vào đó, từ nhỏ nàng đã lẻ loi một mình, luôn mơ ước có một mái nhà, Vân gia hiển nhiên là lựa chọn tốt nhất của nàng. Từ khi bị sư phụ đuổi đi, Tiểu Miêu nhìn thấy chó hoang cũng khóc, cảm thấy mình chẳng khác gì những chú chó hoang kia.

Nàng đi ngang Nhạc Châu, đã từng lẻn vào nhà Vân gia để ăn vụng. Cứ đi ngang qua cửa hiệu nào của Vân gia là nàng lại ghé vào một lần. Lần này tới Lĩnh Nam là muốn đến Ung Châu, kết quả phát hiện ra Vân Diệp liền bám theo.

– Ăn chậm thôi, bánh ngọt dễ nghẹn, uống ngụm nước vào. Bánh bao nhân thịt phải hơ lửa nóng hẵng ăn, để nguội sẽ đau bụng.

Lưu Tiến Bảo rất nhanh hiểu ý, trải một tấm vải dầu rất lớn trước mặt Tiểu Miêu, đặt từng món ăn Lý An Lan chuẩn bị lên đó, chẳng mấy chốc đã chật kín cả một mâm. Những gia tướng quen Tiểu Miêu còn đem dâng những món ăn mà mình chuyên cất giữ. Đầu bếp lấy bánh bao thịt từ trên xe ngựa ra, liên tục xin lỗi, nói rằng vì đường đi quá vội vàng nên bánh bao làm không được ngon, mong Tiểu Miêu ăn tạm, đợi khi kiếm được nguyên liệu thích hợp sẽ hấp cho nàng một lồng khác.

Người giúp Tiểu Miêu mở đồ hộp, người bóc trứng, người nướng bánh bao, người không ngừng an ủi Tiểu Miêu. Lưu Tiến Bảo chổng mông dùng ống trúc thổi lửa, để lửa cháy mạnh hơn, mong có nước tắm thật nhanh. Tiểu Miêu mắt đỏ hoe nhìn xung quanh, miệng nhét đầy thức ăn, vừa ăn vừa khóc.

Thân hình nhỏ bé vậy mà lại ăn nhiều đến thế, nhưng không ai cười, còn nói Tiểu Miêu không ăn nhiều như ở nhà. Vân Diệp cầm nửa chiếc bánh kê mình tính bỏ đi, vừa cười vừa gặm. Đến khi nhận ra thì hắn đã ăn hết cái bánh khó nuốt đó rồi.

Tiểu Miêu ăn no cười ngượng nghịu với Vân Diệp, nhảy lên xà nhà, lấy một cái bọc đặt trước mặt Vân Diệp.

Lúc này Lưu Tiến Bảo đã đun nước tắm xong, đổ vào chậu gỗ lớn, mang sang gian nhà bên, lớn tiếng gọi Tiểu Miêu đi tắm, hắn sẽ canh chừng giúp.

Tiểu Miêu cầm quần áo nhảy nhót tung tăng sang gian nhà bên tắm rửa. Vân Diệp nghi hoặc mở cái bọc Tiểu Miêu đưa mình, muốn xem nàng rốt cuộc thu thập được loại bảo bối gì.

Một viên ngọc vỡ, thậm chí còn chẳng đẹp bằng trang sức trên búp bê vải của Vân Lộ. Vật này, để cho Tiểu Miêu. Bảy đồng ngân tệ, có gì đâu mà xem. Cũng để cho Tiểu Miêu. Đoạn mía gặm dở? Để lại nốt. Một cái trâm vàng ư? À, hóa ra là hàng giả bằng đồng. Con búp bê xấu xí kia, nhìn là biết sản phẩm của Tiểu Nha, chẳng có giá trị gì. Một chiếc ban chỉ ngọc cổ kính, phía trên còn hằn vết dây cung, vậy những chữ khắc kia có ý nghĩa gì đây? Và rồi, một cái ấn "Hoài Hóa Đại tướng quân"! Hả? Một cái ấn ư?

Vân Diệp vội vàng lấy từ trong ngực áo ra cái ấn của mình, so sánh hai cái. Hắn phát hiện cái của mình thiếu mất một đầu thú so với cái của người ta. Lật ấn lên xem, hắn liền mừng rỡ, vì trên đó viết "Hoài Hóa Đại tướng quân Đoàn!"

Mình mới là Hoài Hóa tướng quân, người ta là Hoài Hóa Đại tướng quân, cao hơn hắn một bậc. Ngoại trừ của Đoàn Hòa ra thì còn có thể là của ai được nữa? Thảo nào hôm nay Đại Dư quan đóng cửa, té ra vị đại tướng quân kia đã mất ấn rồi.

Ha ha ha, thú vị, thú vị! Thảo nào không nhìn thấy cờ của Đoàn Hòa, thì ra hắn mất ấn. Ha ha, Tiểu Miêu đúng là bé ngoan, biết Vân thúc và Lão Đoàn không ưa gì nhau, nên mới lấy được ấn của hắn. Phải khen thưởng một trận mới được! Thôi khỏi nói, búp bê Lĩnh Nam không cho Tiểu Vũ nữa, cho Tiểu Miêu. Ài, phải lấy búp bê của Tiểu Nha làm vật quý, đúng là đáng thương.

Tiểu Miêu vốn gầy nhỏ. Tắm rửa xong, mái tóc ướt sũng phủ xuống vai, khuôn mặt nhỏ bé gần như biến mất. Thân người khoác chăn, căn bản không nhìn ra đây là đại cô nương mười sáu tuổi.

Thiên Ma cơ nói, luyện võ là kẻ thù lớn nhất của nữ nhân. Thịt trên ngực thì dồn xuống cánh tay, thịt ở mông thì dồn xuống đùi, chẳng còn chút nữ tính nào. Cho nên nàng dạy dỗ nữ nhân Vân gia đều coi việc giữ gìn vóc dáng là ưu tiên số một.

– Ra sưởi lửa, đợi Lưu Tiến Bảo dọn xe ngựa xong thì lên đó ngủ. Mai chúng ta vào thành. Cái ấn và cái ban chỉ này làm sao mà có được?

Tiểu Miêu cười ngượng ngùng:

– Ba ngày trước Tiểu Miêu vào thành Đại Dư, xem kịch ở phường Cẩm Tú thì gặp một kẻ rất ngang ngược. Hắn đuổi tất cả mọi người đi để xem một mình, còn đòi các nữ nhân đeo mặt nạ phải cởi truồng múa cho hắn xem. Cháu tức giận lắm, buổi tối liền lẻn vào nhà hắn, định đánh hắn một trận. Nhưng nhà hắn có rất nhiều người lợi hại, không thể đến gần được, cháu liền lấy cái ban chỉ và chiếc ấn tín này. Nếu thúc thích thì cháu tặng thúc.

Thói xấu này của Đoàn Hòa thì khỏi phải nói làm gì, vì Vân Diệp cũng từng làm thế. Chỉ có điều là ở Yến Lai Lâu, hắn cũng không phóng túng như thế, hơn nữa người biểu diễn vũ đạo cũng là nam nhân. Nếu là nữ nhân, Vân Diệp có thể mường tượng ra phường Cẩm Tú là nơi như thế nào rồi, không khác gì phường Bình Khang ở Trường An, và những nữ nhân múa loại đó chỉ là cách mưu sinh của họ.

– Con là cô bé ngoan. Sau này không cho đi tới những chỗ như thế. Ở nhà trồng hoa, chăm cỏ. Nếu buồn chán thì đến phường Hưng Hóa nghe ca kịch. Đợi Vân thúc tìm được chàng trai tốt rồi gả con đi, sống một cuộc đời tốt đẹp.

Tiểu Miêu xấu hổ vê góc áo, chẳng biết phải nói gì.

– Xấu hổ gì chứ. Tới lúc đó thúc dẫn con đi xem mặt, nếu con ưng ý thì chúng ta mới quyết định.

Tiểu Miêu mặt càng đỏ, vội vàng chạy lên xe ngựa.

Xe ngựa được Lưu Tiến Bảo dọn dẹp rất sạch sẽ, trải hai cái chăn rất lớn, nằm lên êm ái vô cùng. Tiểu Miêu kéo một cái chăn khác trùm kín mặt. Vân thúc sao có thể nói chuyện đó trước mặt bao nhiêu người chứ, xấu hổ chết đi được.

Rất lâu Tiểu Miêu mới thò đầu ra, nhìn thấy con búp bê gấu cực lớn treo trên trần xe. Mắt và mũi đều được làm bằng bảo thạch sáng long lanh. Tiểu Miêu đưa tay kéo nó vào lòng, thích thú vô cùng, con gấu này còn đẹp hơn búp bê của Tiểu Vũ.

Cũng không biết ôm gấu trò chuyện đến bao giờ Tiểu Miêu mới ngủ thiếp đi. Trước khi ngủ nàng nói với con gấu, lần này về nhà, dù sư phụ có đuổi đi nữa cũng tuyệt đối không đi đâu cả.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free