Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1189:

Lưu Tiến Bảo ghé tới bên Vân Diệp, thấy hầu gia mân mê một chiếc ấn tín, bèn hỏi:

– Hầu gia, chiếc này không giống ấn tín của ngài, nó có thêm một đầu thú.

– Đương nhiên không phải của ta, của Đoàn Hòa đấy. Một vị Hoài Hóa đại tướng quân mà làm mất ấn tín thì đúng là chuyện hiếm có. Tiến Bảo, ngươi thấy ngày mai chúng ta vào thành nên đòi Đoàn Hòa thứ gì đây? Nghĩ kỹ nhé, thứ tầm thường hầu gia ta không thèm đâu.

Lưu Tiến Bảo bĩu môi nói:

– Đoàn gia nổi danh quỷ nghèo, nhà hắn làm gì có thứ gì hay ho. Đoàn lão gia đem bổng lộc cứu tế bộ hạ, bản thân ăn hẩm uống hiu, ở Trường An này có ai mà không biết.

– Có điều Hầu gia, lão binh nhà họ rất lợi hại. Lần trước diễn võ nhà ta bị họ đánh thê thảm, Lão Lại ở nhà phải tĩnh dưỡng đến nửa năm mới có thể gượng dậy được, thế mà còn nói là người ta đã nương tay đấy. Hay là nhà ta đòi mấy lão binh, hắn ta gánh nặng quá lớn, nhà ta vươn tay tiếp tế cũng là phải đạo.

Quả nhiên chủ nào tớ nấy, chuyện vô sỉ mà nói cứ như đúng rồi. Vân Diệp gật gù:

– Đúng thế, thấy dũng sĩ sống khó khăn, hầu gia ta cũng không đành lòng. Giúp được thì nên giúp, nghĩa đồng bào vẫn phải giữ vững.

Sáng sớm, Vân Diệp nhảy khỏi bàn, chẳng cần nhìn trời cũng biết hôm nay là một ngày đẹp trời. Với y mà nói, ngày đẹp trời không hề liên quan tới việc có mặt trời hay không.

Tiểu Miêu dậy từ lâu, tản bộ cùng phu nhân của Hầu Kiệt ở trước miếu, có cả thị thiếp của Hầu Quân Tập. Cả ba xem đầu bếp thi triển tài nghệ.

Đầu bếp Vân gia luôn kiêu ngạo, đó là tôn nghiêm của cao thủ. Dao thái thịt trong tay hắn múa lóa mắt, sau một hồi tiếng phầm phập, củ cải đã biến thành sợi trắng bóng.

Đầu bếp vừa đảo dầu vừa nói với Phượng nương:

– Thiếu phu nhân, củ cải ở Lĩnh Nam khô, ăn không ngon, khiến tài nghệ của tiểu nhân khó mà phát huy hết. Củ cải là món thanh tâm nhuận phế rất tốt cho người...

Phượng nương gật đầu liên hồi, Tiểu Miêu cũng gật theo. Đầu bếp khoe khoang một tay cầm chảo hất củ cải lên, dầu nóng rưới vào, hương thơm ngào ngạt, Tiểu Miêu cao hứng vỗ tay reo hò.

Vân Diệp rửa mặt xong đi tới, tự mình mở lồng hấp lấy hai cái bánh bao, múc bát cháo loãng ngồi trên tảng đá ăn. Các hộ vệ khác xếp hàng lấy thức ăn. Mọi người đang ăn thì một hồi vó ngựa dồn dập truyền tới, hộ vệ canh gác quát ngăn lại. Vó ngựa dừng, theo sau là tiếng bước chân từ xa vọng đến.

Đoàn Hòa râu xồm từ xa đã chắp tay cười lớn:

– Đoàn mỗ thất lễ, tối qua nghe thấy tin Vân huynh vào thành, nhưng quân kỷ nghiêm ngặt, Đoàn mỗ không dám phá vỡ, mong Vân huynh thông cảm.

Nghe mà lộn ruột, ngươi thì quân kỷ nghiêm ngặt, chẳng lẽ ta đây suốt ngày phá quân kỷ hay sao?

Vân Diệp đặt bát xuống, cười lớn:

– Đoàn huynh nói gì thế, chúng ta đều ăn cơm quân ngũ, quân kỷ phải đặt hàng đầu. Tiểu đệ r��t khâm phục thủ đoạn của Đoàn huynh.

Cười thật to trước khi nói chuyện là thói xấu trong quân. Quan càng lớn thì cười càng dài, cho nên Đại Đường không có chức đại nguyên soái, vì sợ chưa kịp đánh trận đã cười đứt hơi mà chết rồi.

– Đoàn huynh tới đúng lúc quá. Binh mã của ta tuy có phần kém cỏi, nhưng đầu bếp rất khá, trong quân mà nói là đệ nhị thì khiến không ai dám nhận là đệ nhất.

Đoàn Hòa không khách khí, sờ bụng nói:

– Không giấu hiền đệ, ca ca bận rộn cả đêm, tới giờ vẫn chưa có hạt gạo nào vào bụng. Đã đến chỗ hiền đệ, không ăn một bữa thì có lỗi với bản thân. Lấy nhiều chút!

Đầu bếp vội mang tới một đĩa bánh bao thịt, múc một tô cháo lớn. Đoàn Hòa cười rất vui sướng, ăn như gió cuốn mây tàn. Đang định mời Vân Diệp vào thành thì phát hiện có nữ quyến, nhíu mày nói:

– Hiện giờ Bắc Đình đang rất loạn, cần Vân huynh dùng bàn tay sắt để đàn áp. Sao không dùng khoái mã nhập kinh nhận lệnh, việc mang theo phụ nhân thì là vì lý do gì?

– Nói vậy, Đoàn huynh đã thấy công báo rồi sao? Nhanh thật đấy.

– Đám man tộc sắp tiến về phía Tây để chinh phạt, đang cướp bóc dân chúng và tài vật ở Bắc Đình để chuẩn bị cho cuộc viễn chinh sắp tới. Vi huynh đã hai lần xin xuất chinh dẹp loạn đều bị bệ hạ từ chối, ngược lại còn rút phủ binh dành cho ngươi. Nay đại quân đang tập kết, chỉ đợi ngươi vào kinh diện thánh rồi xuất quân, nên ta mới nói lời vừa rồi.

Vân Diệp gật đầu:

– Thế trận tuy lớn, nhưng chưa đến mức phải vội. Huynh cầm quân bên ngoài, không thể hiểu rõ chuyện kinh thành. Ta không đi đàn áp man tộc, vì dị tộc càng ít, Bắc Đình càng yên ổn. Thậm chí ta còn mong tới đó chẳng còn ai nữa ấy chứ.

– Không có người thì chúng ta cần Bắc Đình làm gì? Mỗi năm hao tổn vật tư tiếp tế cho quân đội, được chẳng bù mất.

– Huynh xem, đó là nguyên nhân vì sao bệ hạ phái ta đi Bắc Đình chứ không phải huynh. Vì ta biết kinh doanh. Chỉ cần Bắc Đình có thể tự cấp tự túc, coi như đã mở rộng biên giới thêm năm nghìn dặm về phía tây rồi...

Vân Diệp giảng giải quân lược cho Đoàn Hòa, đó là chức trách của Binh Bộ tả thị lang. Còn vì sao mình mang nữ quyến thì liên quan chó gì tới hắn? Tưởng Hoài Hóa đại tướng quân thì ghê gớm lắm chắc?

Vân Diệp và Đoàn Hòa sóng vai vào thành. Vân Diệp phát hiện người trong thành vô cùng khẩn trương, lính tráng xuất hiện khắp các phố, y gãi đầu nói:

– Tiểu đệ ở Trường An cũng có chút danh tiếng là công tử bột, cũng đâu đến mức khiến Đoàn huynh như gặp phải đại địch thế này? Huynh phòng bị Lĩnh Nam thì còn hiểu được. Phòng bị tiểu đệ làm gì? Giờ ta sắp đi Bắc Đình, chẳng lẽ Huyền Giáp quân cũng định đến đó sao?

Đoàn Hòa há miệng, ngập ngừng nói:

– Không liên quan tới ngươi. Hôm qua ngu huynh không cẩn thận làm mất ấn tín của mình, hiện đang tìm, đã lật tung cả thành mà vẫn không thấy.

Vân Diệp rất đồng cảm:

– Đúng là phiền phức lớn. Trước kia ấn tín thủy sư Lĩnh Nam của ta bị thằng nhóc con lấy đi đóng dấu lên lợn. Kết quả bị rơi xuống ao tìm không thấy, ta bị nương nương mắng cho một trận tơi bời, đứng dưới mặt trời suốt hai canh giờ.

Đoàn Hòa thất kinh:

– Ngươi lấy ấn tín cho con trai chơi ư?

– Đúng thế. Nương nương làm lại cho ta một cái. Đoán chừng huynh cũng thế thôi, cùng lắm về kinh thì bị bệ hạ mắng cho một trận, đánh vài roi. Cái ấn thôi mà, mất thì mất, có gì to tát đâu.

Đoàn Hòa cười khổ:

– Thủy sư Lĩnh Nam do đích thân ngươi lập nên, uy quyền trong quân của ngươi tất nhiên khác hẳn người khác. Huyền Giáp quân do bệ hạ lập nên, khẩu hiệu Huyền Giáp Vô Địch vang khắp thiên hạ. Ấn tín là thứ ta dựa vào để chỉ huy đội quân này. Ngũ Lễ Tư Mã chỉ cho ta hai ngày để tìm, đến ngày thứ ba phải báo cáo. Tuy bệ hạ không tới mức chặt đầu ta, nhưng mặt mũi Đoàn gia xem như mất sạch rồi, ta chỉ muốn tự sát.

– Cứ về tìm đi, tìm kỹ trong chậu trong chum, biết đâu lại thấy. Nếu huynh không tìm thấy thì giao cho ta tìm. Chuyện nhỏ mọn ấy mà, có đáng để phải sống chết như vậy không.

Vân Diệp hào sảng nhận việc vào mình:

Đoàn Hòa mắt sáng lên, chắp tay nói:

– Ta hết cách rồi, mong huynh đệ giúp một tay. Sau này có chỗ nào cần cứ lên tiếng, Lão Đoàn nợ ngươi một ân tình.

– Chuyện nhỏ, đâu cần trịnh trọng thế? Nếu huynh tặng ta năm mươi lão binh mạnh mẽ của huynh, đảm bảo mọi chuyện sẽ xong xuôi.

Đoàn Hòa ghìm cương ngựa, hung dữ nói:

– Chẳng lẽ chuyện kia do ngươi làm?

– Đừng nghi oan người khác. Hôm qua ta còn ở Mai Lĩnh cổ đạo ngắm cảnh. Năm mươi lão binh theo huynh thì đúng là quá thiệt thòi. Thân thủ tốt như vậy mà cứ sống khổ sở mãi, e rằng lâu dần sẽ chẳng còn ai nguyện ra sức cho huynh nữa đâu.

Mặt Đoàn Hòa biến sắc liên hồi. Nhiệm vụ của hắn là theo dõi nhất cử nhất động của Vân Diệp ở Lĩnh Nam, hôm qua Vân Diệp đúng là mới tới Mai Lĩnh cổ đạo. Không cần hoài nghi, nhưng sao y dám đảm bảo tìm được ấn tín? Phủ của hắn được bảo vệ nghiêm ngặt bởi Huyền Giáp quân, nằm ngay trong quân doanh. Hắn không tin trên đời có ai có thể thoải mái ra vào quân doanh mà không ai hay biết. Lâu ngày sinh ra kiêu ngạo, hắn tuyệt đối không tin rằng việc này do người ngoài làm, mà cho rằng có nội gián. Vì vậy, nha hoàn, phó dịch đang bị Ngũ Lễ Tư Mã tra hỏi, đến cả các thê thiếp của hắn cũng không ngoại lệ.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, giữ nguyên giá trị cốt lõi của tác phẩm gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free