(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1190:
Được thôi, đã hẹn như thế, nhưng năm mươi người kia có nghe lời ngươi không thì ta không thể đảm bảo.
Đoàn Hòa cắn răng đồng ý:
– Ta không định ép buộc họ, chỉ cần họ nhập hộ tịch Vân Gia trang là được.
Vân Diệp rất tự tin, Vân Gia trang là nơi khởi nguồn của mọi điều xấu xa, là cái vạc nhuộm lớn, bất kể ai bước vào, dù tự phụ, kiêu ngạo hay thanh bạch đến đâu, cũng sẽ nhanh chóng bị nhuộm thành một giuộc.
– Ngươi định tìm họ ở đâu? Ta sẽ sắp xếp cho ngươi.
Đoàn Hòa vô cùng hoài nghi:
– Đơn giản vậy sao?
Vân Diệp rút từ trong ngực ra ấn tín của Hoài Hóa đại tướng quân rồi đưa sang.
Sắc mặt Đoàn Hòa trở nên vô cùng khó tả, muôn vàn cảm xúc hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Vân Diệp chăm chú quan sát, y đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi, không bỏ qua bất kỳ biến hóa nào.
Lưu Tiến Bảo vô cùng lo lắng, hắn sợ Đoàn Hòa nổi giận làm Hầu gia bị thương. Cuối cùng, mặt Đoàn Hòa trắng bệch, thốt lên một tiếng "cao lỗi", rồi nhảy vọt tới, dường như dùng hết sức lực toàn thân đấm vào đầu ngựa. Con ngựa trúng cú đấm mạnh, ngã vật xuống đất, bốn vó đạp loạn xạ mấy cái rồi bất động. Cú đấm ấy đã làm vỡ sọ con ngựa.
Vượng Tài giật mình lùi lại. Vân Diệp xoa đầu an ủi, nó mới bình tĩnh trở lại. Con ngựa kia chỉ vì phì mũi mà gặp tai họa.
– Nhảy cao quá, đẹp mắt nhưng vô dụng. Trên chiến trường mà nhảy cao như thế sớm đã bị người ta bắn hạ rồi, dùng lực quá mạnh sẽ tự làm mình bị thương. Lão Đoàn, tội gì phải làm vậy? Việc chưa được ra chiến trường không phải lỗi của huynh, mà là do Bệ hạ luôn giữ huynh ở hậu phương trấn thủ. Lần sau đừng như vậy nữa, chỉ cần rèn luyện thêm chút nữa sẽ thành tướng tài.
– Sau này ấn tín cất giữ kỹ càng, đừng tùy tiện để độc hành đại đạo trộm mất. Ta đã phải đại chiến ba trăm hiệp với tên đạo tặc độc hành đó mới may mắn đoạt lại được ấn tín. Huynh nên học ta, xem này, ta buộc dây đeo ấn tín trong ngực, như thế an toàn hơn nhiều.
Việc chưa được lên chiến trường là nỗi tiếc nuối lớn nhất của Đoàn Hòa. Mặc dù chỉ cần có chiến sự là hắn sẽ xin xuất chinh đầu tiên, đáng tiếc Lý Nhị không dùng Huyền Giáp quân ra chiến trường, chỉ sử dụng một bộ phận nhỏ làm thân quân. Thời đại Lý Nhị đích thân xung phong hãm trận đã qua, nên Đoàn Hòa đến giờ vẫn chỉ là một lính mới trên chiến trường.
Hắn vốn không tin Vân Diệp nói. Cái gì mà "đại chiến ba trăm hiệp" chứ? Hắn không tin lấy một lời. Nhưng có một điều hắn tin: ấn tín của mình là do Vân Diệp kiếm về, y chắc chắn quen biết kẻ trộm ấn, nói không chừng còn rất thân thiết. Hôm nay mình thua thiệt là cái chắc rồi, bị người ta giáo huấn cũng chỉ đành cắn răng mà chịu. Bởi vì có đánh chết hắn cũng không tin Vân Diệp lại sai người trộm ấn tín của mình, tuyệt đối không đời nào!
Vân Diệp l���y được ấn tín xong mới bắt chẹt hắn, đó là cái quyền của người ta. Nếu đổi lại là mình, e rằng còn làm quá đáng hơn. Nghĩ đến việc sau này không thể diễu võ giương oai trước mặt Vân Diệp nữa, lòng hắn rầu rĩ vô cùng.
– Không biết khi Vân huynh kịch chiến với đạo tặc độc cước có thấy một chiếc ban chỉ không? Đó là di vật của thân phụ ta, tuyệt đối không thể bị mất.
Hắn cố nhịn để chắp tay thi lễ cảm tạ, ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc ban chỉ ở ngón cái của Vân Diệp, chính là chiếc hắn đã đánh mất.
Vân Diệp nhảy xuống ngựa, bắt chẹt cũng phải có giới hạn, nếu không sẽ biến thành kẻ thù. Y tháo ban chỉ ra, hai tay cung kính trả lại cho Đoàn Hòa, áy náy nói:
– Tiểu đệ không biết thứ này là di vật của Đoàn bá phụ, mong Đoàn huynh thứ lỗi.
Đoàn Hòa nhận lấy chiếc ban chỉ, một lần nữa cảm tạ, rồi nói với các bộ hạ vài câu. Rất nhanh, các quân sĩ trên đường biến mất sạch sẽ. Vân Diệp vui vẻ nhận lời mời của Đoàn Hòa đến phủ hắn chơi.
Đoàn phủ trong quân doanh không quá lớn. Vân Diệp nhìn cách bố trí mà nhíu mày, làm sao Tiểu Miêu có thể lẻn vào đây được chứ? Trong mắt y, đến một con ruồi cũng chẳng thể bay lọt vào mới phải.
Sau khi phân chủ khách ngồi xuống, Đoàn Hòa rót trà cho Vân Diệp rồi rầu rĩ nói:
– Thì ra là vậy, chiến lực của Huyền Giáp quân thì không cần phải hoài nghi. Nếu là nội gián, ta đã không đến nỗi đau lòng như vậy. Nay nghe Vân huynh nói kẻ ra tay là đạo tặc, khiến ta vô cùng đau khổ. Chuyện này liên quan tới vinh dự của Huyền Giáp quân, mong Vân huynh nói thật, mất bò mới lo làm chuồng cũng chưa muộn.
– Lão Đoàn, nói thật, ấn tín đúng là đã bị người ta lấy trộm từ phủ của huynh. Huyền Giáp quân phòng vệ có sơ hở. Kẻ đó vốn định dạy huynh một bài học, nhưng không thành công, nên mới trộm ấn để trừng phạt. Còn việc hắn vào được bằng cách nào thì ta thực sự không rõ, sau này biết rõ ta sẽ nói với huynh.
Hai người đang nói chuyện thì một người đàn ông gầy gò bước vào, rất vô lễ khi bảo Đoàn Hòa lấy ấn tín cho hắn kiểm tra. Đoàn Hòa chẳng hề tỏ ra không vui, đưa ấn tín cho người kia kiểm nghiệm.
– Ấn tín là thật.
Người đàn ông kia kiểm tra rất lâu mới xác nhận, đồng thời cáo lỗi với Đoàn Hòa.
Vân Diệp cho rằng tên này sẽ rời đi, không ngờ hắn lại quay đầu nhìn về phía mình:
– Ti chức nghe nói ấn tín do Vân Hầu tìm về, nhưng đạo tặc hiện đang ở đâu?
Mẹ kiếp, xưng "ti chức" mà khẩu khí như đại nguyên soái! Với loại người này, Vân Diệp chưa bao giờ có thiện cảm, lập tức mở miệng nói:
– Ta ở Mai Lĩnh đại chiến với đại đạo tặc ba vạn hiệp, phí hết tâm lực mới lấy về được.
– Vân Hầu, ti chức đang hỏi, đạo tặc hiện ở đâu?
– Ta ở Mai Lĩnh đại chiến với đại đạo tặc ba vạn hiệp, phí hết tâm lực mới lấy về được.
Bất kể tên kia hỏi gì, Vân Diệp đều dùng câu này để đối phó. Nực cười, một tên Ngũ Lễ tư mã nhỏ nhoi cũng dám lên mặt với y! Nói năng lịch sự thì may ra lão tử còn trả lời, tất nhiên là trả lời kiểu đối phó như đã với Đoàn Hòa, y tất nhiên không thể tiết lộ chuyện của Tiểu Miêu. Thế nên, y vừa lặp đi lặp lại câu kia, vừa trò chuyện vui vẻ với Đoàn Hòa. Trông có vẻ Đoàn Hòa cũng chẳng ưa gì tên kia. Hắn ta thấy Vân Diệp không thèm để ý tới mình, nghiến răng nghiến lợi rồi bỏ ra ngoài, xem chừng vẫn chưa từ bỏ ý định.
Vân Diệp và Đoàn Hòa mặc dù đối lập về mặt quân vụ, nhưng lại là đồng sự trong quân doanh, cùng uống chén rượu cũng không hề gì. Khi Vân Diệp say khướt từ phủ Đoàn Hòa bước ra thì đã là buổi chiều. Hôm nay không thể đi tiếp được nữa, đành phải ở lại phòng khách, chuẩn bị sáng sớm mai lên đường. Sờ văn thư trong ngực, y liền cao hứng, trong nhà sắp có thêm năm mươi dũng sĩ nữa. Y sai Lưu Tiến Bảo dùng khoái mã của quân đội đưa văn thư về kinh.
Hôm sau, trời vừa sáng, đội ngũ của Vân Diệp liền xuất phát. Đi đường bộ rõ ràng nhanh hơn nhiều so với đi đường thủy, ngược dòng thì làm sao nói được tới tốc độ, càng khỏi phải nói đến việc phải đi đường vòng.
Vượng Tài chạy rất hăng, luôn muốn chạy trước nhất. Vân Diệp chưa bao giờ hạn chế nó, làm gì cũng tùy nó thích. Kết quả, nó chạy một lèo tới Thương Châu, quần áo không ngừng tăng thêm, lúc này mọi người đều đã mặc áo lông dày. Hai nghìn dặm, đi mất hai tháng, từ tháng Mười Một tới tháng Một.
Tới dịch trạm Thương Châu, Vân Diệp quyết định không đi tiếp nữa, nghỉ lại nơi này ba ngày. Không chỉ vì mai là mùng Một Tết, mà còn vì mọi người đã mệt lắm rồi, nhất là trong đội ngũ có phụ nữ mang thai, càng không dám mạo hiểm.
Từ Thương Châu tới Trường An chỉ còn ba trăm dặm, nhưng ba trăm dặm này Vân Diệp cảm thấy như dài bằng vạn dặm.
Tết thì phải mừng tuổi. Vân Diệp thề dứt khoát phải thức đến khi trời sáng, ai ngờ hoạt động mừng tuổi mới bắt đầu thì y đã ngủ say tít thò lò. Một đám đàn ông ngủ quên trời đất, ba người phụ nữ thì cực kỳ hưng phấn, kể chuyện cũ suốt cả đêm. Tiểu Miêu thì chẳng cần, khi ở Vân Gia nàng sống sướng hơn cả những ngày Tết mà di nương từng kể.
Phượng nương ánh mắt mê li, nàng không sao hình dung ra cảnh hơn trăm nha hoàn, người hầu cùng chúc Tết chủ nhân, càng không thể hiểu thế nào là hoàng gia ban yến, rồi Thái tử phi về thăm thân... Nhưng tất cả đã theo một sai lầm của công gia mà hóa thành mây khói.
Toàn bộ quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.