(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1193:
Địch Nhân Kiệt lấy ra một phong thư:
- Tiên sinh xem, đây là tin tức vị hôn thê của đệ tử gửi tới, hôm qua mới nhận được. Đệ tử thấy ngài và vũ cơ Ba Tư đang tình tứ nên không dám quấy rầy...
Hứa Kính Tông đọc xong lá thư, sắc mặt tái mét, người lảo đảo:
- Lão phu gặp phải sư đồ các ngươi đúng là giảm thọ! Đạo sĩ Vạn Thọ cung đã tính cho ta sống thọ tám mươi tuổi, giờ sống được năm mươi tuổi cũng coi như ông trời thương tình rồi.
Địch Nhân Kiệt đỡ lấy ông ta an ủi:
- Tiên sinh xem, sư phụ đệ tử sắp làm Đại đô hộ Bắc Đình rồi, vậy chức Trưởng sử sẽ thuộc về tiên sinh. Từ chính tứ phẩm thăng lên tòng tam phẩm, đúng một cấp. Đệ tử nghe nói đừng thấy tứ phẩm lên tam phẩm chỉ là một cấp, nhưng đó là một ranh giới lớn, thực sự đáng chúc mừng.
Hứa Kính Tông tức giận gõ đầu Địch Nhân Kiệt:
- Nói thừa! Chẳng lẽ lão phu lại không biết mà cần ngươi lắm lời sao? Đầu óc ngươi bị lừa đá rồi sao? Quan tứ phẩm ở kinh đô không làm lại chạy tới Bắc Đình làm quan tam phẩm, suốt ngày tiếp xúc với đám quân nhân thô lỗ thì có gì hay ho? Chẳng trách ngươi không sốt ruột, ngay cả Tiểu Vũ cũng không nhớ. Này tiểu tử, vị hôn thê của ngươi là người vạn người chọn một đó, ngươi ở lại Bắc Đình không sợ xảy ra chuyện gì sao?
Địch Nhân Kiệt lần nữa cười rạng rỡ:
- Sư phụ đệ tử nói, muốn đệ tử sớm hoàn tất công việc để trở về thành hôn, người đã kiếm cho đệ tử một chức vị tốt ở Đại Lý Tự, nghe nói là quan lục phẩm.
Hứa Kính Tông trầm ngâm:
- Vô số người phấn đấu cả đời mới đạt tới lục phẩm, khi lão phu làm biên tu Quốc Tử Giám là lục phẩm, khi ấy đã ba mươi tuổi, còn được coi là vận may hiếm có. Năm nay ngươi mới mười bảy tuổi đã làm quan lục phẩm, ài...
Với người có dã tâm như ông ta, chỉ cần là quan tam phẩm, dù tới chân trời cũng chẳng sao. Trong lòng reo hò nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra không vui.
Kim Trúc tiên sinh đào được rất nhiều hài cốt trong khu mộ cổ Lâu Lan, trong đó có một xác nữ dung mạo như người sống, mặc áo lông cao quý, nằm trong quan tài gỗ hồ dương với khuôn mặt an lành.
Ông lấy chổi quét lớp bụi trên mặt xác nữ, quan sát một lúc rồi nói với Địch Nhân Kiệt:
- Thi thể này đã chôn ít nhất hai năm mà vẫn còn nguyên vẹn đến thế, đúng là hiếm có. Đây là người dân của tiền nhân, không thể không kính trọng. Người đâu, hãy đóng quan tài lại, chôn cất cho kỹ.
Hai đệ tử của ông ta đi tới nhìn cái xác trong quan tài hỏi:
- Tiên sinh, chúng ta đào được ở đây hơn mười thi thể, sao chỉ có cái này bảo tồn hoàn chỉnh đến thế?
Kim Trúc chắp tay cung kính một cái rồi mới trả lời:
- Chuyện này cần rất nhiều điều kiện, nhưng lão phu cho rằng quan trọng nhất là phúc ấm. Trên đời có người thông minh, người dũng cảm, người lương thiện, thì tất nhiên cũng có kẻ độc ác.
- Lão phu vốn hoài nghi về trời đất, nên mới muốn đào sâu tìm kiếm chân tướng từ những chồng cổ thư như núi, cốt là để trả lại bộ mặt thật cho trời đất. Đột nhiên lão phu phát hiện trong cõi u minh dường như có đôi bàn tay đang thúc đẩy vạn vật trên đời, từ mặt trăng, mặt trời, từ xuân hạ tới thu đông, dường như đều có số mệnh, chúng ta không thể thoát ra khỏi vòng tròn đó.
- Trí tuệ càng cao càng có thể nắm được vận mệnh của bản thân, như con lợn, ngay từ khi sinh ra chúng ta đã có thể dự liệu được kết cục của nó. Nhưng lại không thể phán định vận mệnh một con người, con của nông phu chưa chắc đã thành nông phu. Cho nên khi nghiên cứu học vấn, các ngươi phải tu dưỡng phẩm đức, tích góp phúc lành. Nhiều khi, một biến hóa vô tình có thể khiến các ngươi hưởng lợi cả đời, hoặc hối hận cả đời, hãy suy nghĩ kỹ càng rồi mới hành động.
Lão tiên sinh giảng bài, không những học trò lắng nghe mà cả đám quân sĩ cũng dừng tay. Tuy họ không hiểu lão tiên sinh nói gì, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến sự tôn kính của họ đối với học vấn. Đối với họ, những câu từ khó hiểu đó chỉ có người có đại trí tuệ mới nói ra được, đó là lời lẽ cao thâm. Phàm những lời nghe không hiểu đều là biểu hiện của học vấn uyên thâm.
Ở bên kia sườn núi cũng có một đại đội kỵ binh đang bận rộn. Đó là những người có sức phá hoại lớn nhất trên đời này, phá gỗ trên mộ với họ mà nói không hề khó.
Chiến mã kéo thừng, móc sắt móc vào gỗ, thô bạo kéo gỗ khỏi mộ. Họ làm vô cùng thuần thục, liên tục không ngừng nghỉ, đây chính là thủ pháp phá hủy công sự của địch trong quân đội.
Những người móc sắt vào phần mộ đều bị bịt mõm lợn. Địch Nhân Kiệt nghiêm cấm bọn họ tháo mõm lợn ra, chỉ cần rời khỏi công trường là sẽ được cho vào chum rượu mạnh để lau rửa cơ thể.
Không ngờ rằng khu mộ thái dương lại lớn đến thế. Nó chiếm trọn cả triền dốc, gỗ hồ dương tháo ra chất cao như núi mà mới chỉ bóc được hai tầng. Theo lời Hoàng Thử, phải ít nhất năm tầng nữa mới tới được mộ chủ.
Địch Nhân Kiệt nhíu mày. Cây hồ dương, hồng liễu có thể coi là thần bảo hộ của Lâu Lan, nhưng vì làm mộ mà chặt nhiều cây đến thế, nay Lâu Lan đã trở thành chốn tàn tạ, nói không chừng có liên quan đến việc họ chặt cây một cách tùy tiện.
Nay triều đình đã hạ nghiêm lệnh cấm chặt cây ở Quan Trung. Nơi nào có thể dùng than thì dùng than, có thể dùng củi thì dùng củi. Việc chặt một cây phải trồng lại một cây đã trở thành nhận thức chung của người Quan Trung.
Người Lâu Lan làm càn như vậy, không sợ trời phạt sao?
Người Lâu Lan chặt rừng cây để ngăn cát xâm thực đất đai của họ, nhưng điều đó lại đang tự chuốc lấy diệt vong. Dù không có sự kiện mất tích này, bọn họ cũng sẽ bị cát chôn vùi mà thôi.
Đứng trên sườn núi nhìn ra xa, đằng xa có một mảnh rừng hồ dương đứng sừng sững trong sa mạc. Một số cây đã chết khô, những cành cây trơ trụi vươn lên trời như đang kêu oan. Nỗi oan uổng này e rằng còn phải kêu gào cả nghìn năm.
- Tiếp tục kéo ra, tháo dỡ toàn bộ số gỗ này! Ta muốn xem rốt cuộc bên trong chôn cất người cao quý đến mức nào, ta muốn biến hắn thành tro bụi!
Địch Nhân Kiệt trở nên phẫn nộ.
Đám quân sĩ không hiểu thiếu niên quan quý này lại nổi giận vì chuyện gì. Giáo úy phất tay một cái, lập tức có thêm một đội nhân mã tham gia vào việc dọn gỗ. Họ bận rộn tới tận tối mới bóc ra được bốn tầng.
Tối đó, mọi người phải quay lại thành Lâu Lan nghỉ ngơi. Công việc bận rộn suốt cả ngày làm mọi người vô cùng mệt mỏi, sau khi ăn cơm xong, ai nấy chui vào lều ngủ. Đến nửa đêm, cơn gió quen thuộc kia lại thổi tới. Cẩu Tử thình lình ngồi bật dậy, đánh thức Địch Nhân Kiệt đang ngủ say. Hai người giương tai nghe ngóng, trong tiếng gió đêm nay xen lẫn tiếng người. Đó là tiếng khóc cực kỳ bi thương, rất rõ ràng. Khi Địch Nhân Kiệt xông ra khỏi lều, thì hai đội kỵ binh đã tức tốc cầm đuốc chạy về phía phần mộ.
Địch Nhân Kiệt vội vàng lên ngựa, Hứa Kính Tông kéo dây cương nói nhỏ:
- Đợi có kết quả rồi hẵng đi. Nếu ngươi xảy ra chuyện, vị sư phụ lòng dạ hẹp hòi của ngươi kia sẽ hành hạ lão phu tới chết mất.
Nhớ tới sư phụ kỳ quặc đã giải thích câu "quân tử không đứng dưới tường đổ", Địch Nhân Kiệt liền nghe theo. Chàng không ngừng đi đi lại lại, đợi tin tức từ đội kỵ binh.
- Tiểu tử, như thế mới phải! Ta thích nhất thái độ biết lắng nghe lời khuyên phải lẽ của sư đồ ngươi. Chúng ta đều là người làm đại sự, sao có thể để hỏng vì việc nhỏ này? Tiểu tử, nhớ thật kỹ, giữ mạng sống mới là hàng đầu, sư phụ ngươi nhất định cũng căn dặn ngươi như thế phải không?
Hứa Kính Tông nói xong, nhìn bức tường thành đen xì, rồi lại hết sức tự nhiên đứng nép sau lưng Cẩu Tử. Ông ta lo rằng bên ngoài tường thành có mũi tên bắn vào, giết chết mình trong tòa hoang thành này.
Cẩu Tử ngán ngẩm nói:
- Tiên sinh nấp sau lưng tiểu đệ cũng được thôi, nhưng tiên sinh nên biết rằng với thân phận võ giả, tiểu đệ nhất định sẽ là đối tượng bị giết trước tiên. Đến khi nỏ bắn tới, tiểu đệ nhất định sẽ né tránh, người gặp tai ương sẽ là tiên sinh. Vậy nên, tiên sinh nên đứng lệch tiểu đệ một bước mới là an toàn.
Đang nói chuyện thì Tiểu Thiết cưỡi ngựa từ cổng thành xông vào báo với Hứa Kính Tông và Địch Nhân Kiệt:
- Bắt được ba người, đều là người già. Bọn họ đang khóc bái tổ tiên, thấy chúng ta tới thì định bỏ chạy, nhưng đã bị kỵ binh tóm gọn.
HẾT
Tác phẩm này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free, mong quý vị độc giả trân trọng thành quả lao động của chúng tôi.