(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1194:
Hứa Kính Tông cười ha hả, chỉ vào Địch Nhân Kiệt: – Tiểu tử, giờ thì gây họa rồi. Tìm được người Lâu Lan, đây không phải là kết quả mà bệ hạ mong muốn. Mục đích của bệ hạ là Hắc Thạch Sơn, định xây dựng thành một nơi trú quân, bởi cửa núi này là yếu đạo duy nhất để Thổ Phồn có thể tiến vào Bắc Đình. Chúng ta đều biết bệ hạ là người luôn muốn bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước, nên việc trú quân ở Hắc Thạch Sơn là để đề phòng người Thổ Phồn cắt đứt liên hệ giữa triều đình và Bắc Đình. Lộc Đông Tán từng tuyên bố rằng Thổ Phồn có thể hiến châu báu, mỹ nữ, bò dê cho Đại Đường, nhưng đất đai thì không. Hắn còn nói đất đai là do xương cốt tổ tiên họ hóa thành, vì thế tuyệt đối không cắt nhường Hắc Thạch Sơn cho Đại Đường.
– Có điều, đây đúng là phiền toái của sư đồ các ngươi. Kim Trúc tiên sinh là người chất phác, còn biên quân thì đã chịu đủ khuất nhục, cho nên tình hình hiện tại rất phiền phức. Dù ngươi có thả ba người Lâu Lan này đi và coi như chưa có chuyện gì xảy ra thì cũng không xong đâu. Người trẻ tuổi làm việc lỗ mãng, không biết chừng mực. Nghĩ cách đi, Thổ Phồn khác với các quốc gia khác; chúng ta không thể đánh vào lãnh thổ của họ. Muốn làm vậy, phải trả giá rất đắt, hắc hắc.
Hứa Kính Tông cười rồi bước vào lều. Lão hồ ly này quyết không xen vào nữa, ông ta cho rằng Địch Nhân Kiệt ắt hẳn sẽ có cách.
Địch Nhân Kiệt gãi đầu, chuyện này đúng là vô cùng phiền phức. Hắc Thạch Sơn là yếu đạo mà người Thổ Phồn thường dùng để cướp bóc các quốc gia nhỏ, sao có thể hai tay dâng lên, để mặc quân đội Đại Đường phong tỏa cửa ngõ của mình chứ…
Dù sao cũng phải tìm cách, không thể làm phiền sư phụ, vì thời gian sư phụ ở nhà không còn lâu nữa.
Thế nhưng, lại có người lúc nào cũng muốn làm phiền Vân Diệp, đến bữa tiệc vớ vẩn cũng gọi y vào cung tham dự.
Hoàng đế trong mắt bá tánh và hoàng đế trong mắt triều thần hoàn toàn khác nhau.
Với bá tánh, hoàng đế bệ hạ là vị đế vương nhân từ, thiện lương, biết cảm thông với nỗi vất vả của nông dân, chẳng những liên tục giảm thuế mà đôi khi còn trợ cấp cho nông dân. Một vị đế vương như thế, quả là thiên cổ hiếm có.
Trong mắt những hương lão và trưởng giả kết đội tới Trường An bái kiến hoàng đế thì vị hoàng đế hiện lên thật tiết kiệm, hiền hòa, luôn vô cùng hoan nghênh họ tới. Được ngồi ở điện Vạn Dân dùng cơm với họ là một vinh diệu tối cao. Họ chẳng nhớ mình đã ăn gì, chỉ nhớ nam tử uy nghiêm kia không ngừng mời rượu, chỉ nhớ mẫu nghi thiên hạ đã an bài cho họ ca vũ tuyệt luân nhất.
Họ cũng chẳng biết mình đã ra khỏi cung như thế nào, chân mềm nhũn, toàn thân ướt sũng ngự tửu, tỏa hương thơm ngào ngạt. Một đời như vậy, thế là đáng rồi, nhất là khi vị tể tướng tóc trắng bạc phơ, trông giống hệt họ, đứng ngoài đại điện chắp tay tiễn biệt, nước mắt như mưa ướt đẫm áo bào.
Vân Diệp cũng vào cung tham gia tửu yến. Có điều, đám phò mã như y chẳng được ưa chuộng gì. Thiên điện hiu quạnh, mọi người tựa hồ đều có tâm sự, ai nấy cúi đầu uống cạn chén rượu của mình, rất ít lời qua tiếng lại.
Vân Diệp cầm bầu rượu nhìn những hương lão được đưa đi, lòng không khỏi cảm khái. Trường Tôn Xung ghé sát phía sau, hỏi nhỏ: – Thế nào?
– Con Sâu, ngươi có tin rằng nếu bây giờ lôi đám người này đi lót đường, họ cũng sẽ cam tâm tình nguyện không? Thậm chí có khi họ còn dặn dò con cháu mình, nếu có chết rồi thì con cháu vẫn phải tiếp tục lót đường nữa cơ.
Vân Diệp uống ngụm rượu lớn đáp: – Tuyệt vời làm sao, chỉ một câu "cung Vạn Dân là điện của vạn dân thiên hạ" đã thu phục hoàn toàn lòng dân bá tánh. Từ nay không cần lo bá tánh nổi dậy nữa. Ngươi cứ đợi mà xem, sau này thế nào cũng luôn có đám thân thích nghèo của bệ hạ kéo đến, mang theo túi lương thực, vài con gà, để kiếm được bữa cơm linh đình. Còn bọn ta, dù mang lễ vật quý trọng tới cũng chỉ có thể ngồi ở thiên điện mà uống gió.
Trường Tôn Xung nói với giọng bực bội vô cùng:
Vân Diệp vỗ vai hắn: – Lấy một ví dụ đơn giản nhé, Con Sâu. Có ai cho con gà béo múp ăn thêm nữa không?
– Ngươi còn được trọng dụng, sau này Bắc Đình sẽ nằm gọn trong tay ngươi, phồn vinh là cái chắc chắn. Còn bọn ta ở Trường An thì chỉ ngồi ăn chờ chết mà thôi.
– Ngươi là Quang lộc đại phu lại đi hâm mộ một kẻ đi ăn cát như ta ư? Nơi đó tình thế biến đổi vô chừng, tới đó khác nào dí mông lên miệng núi lửa. Vậy mà ngươi còn hâm mộ?
Trường Tôn Xung lắc đầu: – Bắc Đình là nơi duy nhất của Đại Đường có khả năng bùng phát đại chiến, cũng là nơi để lập công dựng nghiệp. Ngươi chỉ cần đứng vững ở đó, trong vòng trăm năm, Vân gia có thể nhờ vào công lao này mà ngồi ăn chờ chết.
Vân Diệp lườm hắn: – Vậy hiện ngươi đang làm gì?
– Ngồi ăn chờ chết.
Vân Diệp tóm lấy cổ áo hắn, thấp giọng nghiến răng rít lên: – Tên khốn kiếp nhà ngươi! Lão tử phải đi Bắc Đình khốn khổ mấy năm, còn phải huyết chiến với vô số kẻ địch chưa rõ mặt. Chừng đó việc làm còn nhiều hơn cả lừa, thế mà ngươi lại nghĩ ta đã tới cảnh giới tối cao "ngồi ăn chờ chết" như ngươi bây giờ ư? Vậy mà ngươi còn hâm mộ ta? Đầu ngươi bị lừa đá rồi sao?
Trường Tôn Xung nhất thời không cãi lại được. Bề ngoài thì đúng là thế, nhưng trong lòng cứ thấy có chỗ nào đó không ổn.
Không có thời gian để nghĩ, hoàng hậu tới. Bà ta vừa chiêu đãi xong đám công chúa, giờ mới nhớ còn đám phò mã cần an ủi, nên đã dẫn theo đám "nanh vuốt" của mình tới.
Cao Dương bế đứa bé trong lòng, căn bản không thèm nhìn mặt đất, mắt cứ mọc trên đỉnh đầu, giống hệt con gà mái vừa mới đẻ trứng vậy. Vợ của Trường Tôn Xung là Lý Lệ, thì ủ rũ đi cuối cùng. Rất nhiều công chúa khác cũng giống như thế, bao gồm cả Lan Lăng, vì nàng cũng chưa có con.
– Vừa rồi các hương lão rời đi, sao các ngươi lại không tiễn? Các ngươi không có chút tự giác nào của vãn bối hay sao? Phòng khanh, Đỗ khanh đều đi tiễn, vậy mà chỉ có đám các ngươi là không đi. Lễ nghi đâu hết cả rồi?
Trường Tôn thị vừa tới đã mắng mỏ không ngớt. Vân Diệp nghĩ bụng, chẳng thèm so đo với bà ta làm gì, chẳng thể nói lý với một nữ nhân nhập vai quá sâu. Đây là hoàng cung, làm gì cũng phải có lễ chế, chứ đâu phải nhà hàng xóm sang chơi mà muốn làm gì thì làm. Lại nhìn mặt bà đỏ rực, liền biết là đã uống không ít rượu rồi.
– Di Ái, chàng xem Tiểu Phòng Nhi kìa, nó vừa mới phun bọt.
Cao Dương nũng nịu gọi trượng phu, định khoe khoang cho bằng được, hoàn toàn không để ý tới gương mặt khó chịu của đám Trường Lạc.
Phòng Di Ái xấu hổ chắp tay với các huynh đệ, rồi vội vàng đi tới xem nhi tử phun bọt ra sao.
Trường Tôn thị nhìn Cao Dương nhưng không hề trách mắng, sự thiên v��� lộ rõ trắng trợn. Có điều Vân Diệp chẳng bận tâm, vì y đã có ba đứa nhi tử có thể kê cao gối mà ngủ. Nhân cơ hội này, nhìn khuôn mặt đen xì của đám Trường Tôn Xung cũng không tệ chút nào.
Trường Tôn thị căn bản không phải tới vỗ về đám phò mã, mà là để chất vấn vì sao lại có ít ngoại tôn đến thế. Một trong những chức trách quan trọng nhất của mẫu nghi thiên hạ là điều hòa âm dương, chuyện sinh con đẻ cái là do bà ta quản lý, nên đám phò mã nào chưa có nhi tử chỉ biết cúi đầu nghe giáo huấn.
Bị mắng mỏ suốt một ngày, đám phò mã thiếu chút nữa phải viết thư đảm bảo năm sau nhất định sẽ sinh con thì Trường Tôn thị mới chịu tha cho đám người đáng thương này. Khi xuất cung, Vân Diệp thấy Trường Tôn Xung và Lý Lệ mặt mày rầu rĩ, bèn hỏi: – Người khác rầu rĩ thì còn hiểu được, chứ hai người rầu rĩ cái gì mà rầu rĩ?
Lý Lệ tức thì bật khóc, nàng vốn là nữ nhi được sủng ái nhất, bất kể tính khí hay tướng mạo đều thuộc hàng đầu. Nay ở chuyện con cái lại bị dày vò đủ điều, uống bao nhiêu thuốc cũng chẳng có động tĩnh gì.
Trường Tôn Xung tức tối nói: – Ông trời không cho, bọn ta có cách gì?
– Ôi trời ạ, các ngươi là biểu huynh muội đấy, có hiểu không hả? Trường Tôn bá bá và hoàng hậu nương nương là con ruột cùng một mẹ, Lý Lệ lại là con của hoàng hậu nương nương, thế thì các ngươi còn sinh con cái chó gì nữa? Các ngươi có biết Hàn Triệt không? Huyết mạch của các ngươi mà gần thêm một bước nữa là y hệt hắn rồi đấy! Còn nói gì đến chuyện con cái nữa. Rảnh rỗi thì tới thư viện xem sách, làm rõ huyết mạch tông tộc rồi hẵng nói chuyện khác.
Vân Diệp lắc đầu. Hoàng gia gả khuê nữ, đầu tiên là xét tới đối tượng có đáng để lôi kéo không, sau đó mới xét tới huyết mạch. Chuyện gả cháu gái ruột cho cữu cữu cũng có là gì.
Toàn bộ bản biên tập này là công sức của truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ của độc giả.