Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1196:

Tiểu Vũ ngồi trong thư phòng cười sắp đứt hơi, thấy sư phụ mặt sa sầm mới cố gắng nhịn. Vừa mở miệng, nàng lại ngã lăn từ trên ghế xuống.

— Sư phụ, ở nhà mua chuộc lòng người làm gì chứ? Chẳng cần phải mua chuộc, tim gan phèo phổi người trong phủ đều là của Vân gia. Con dám đảm bảo, Lý gia cũng không mua chuộc được người nào trong nhà ta đâu. Sư phụ xem, Tiểu Miêu ��ó, dù đã bị Vô Thiệt lão công công đuổi đi, chẳng phải sư phụ chỉ cần gọi một tiếng là lại lon ton chạy về à? Hiện giờ, nó đang nấp trong nhà, đại môn bất xuất nhị môn bất mại, chuẩn bị chờ sư phụ gạt đi đó.

— Theo con thấy, thủ đoạn của sư phụ còn cao minh hơn của hoàng gia nhiều. Bọn họ coi thiên hạ là khách, còn sư phụ coi mọi người là người nhà. Khách có thể giúp đỡ chủ nhà, nhưng người nhà khi gặp đại nạn, ngoài đồng tâm hiệp lực mở một con đường máu thì không còn cách nào khác.

— Sư phụ cứ xem, Lý gia cứ trọng bên này khinh bên kia như thế, sớm muộn gì cũng có chuyện. Họ chỉ biết ngả về phía bách tính, lợi ích của huân quý bị xâm phạm. Hoàng gia cần phải tìm một điểm cân bằng giữa hai bên, để bọn họ kiềm chế lẫn nhau, để bọn họ tranh đấu mà không trở mặt mới là thượng sách.

— Hiện giờ hoàng gia một mực đàn áp huân quý, nâng cao địa vị của bách tính, sẽ có một giai tầng khác xuất hiện, tranh quyền đoạt lợi với họ. Hơn nữa, điều đó không thể dùng ý chí con người để thay đổi được.

— Trước kia sư phụ nói hình dạng ổn định nhất là hình tam giác đều, con càng nghĩ càng thấy có lý. Có lẽ hiện giờ đã tới lúc xuất hiện một giai tầng khác rồi. Sư phụ đang thăm dò cho cục diện tương lai sao? Sư phụ đã sớm dự liệu được có mầm mống mới sinh ra sao?

Tiểu Vũ sùng bái nhìn Vân Diệp.

Tiểu Vũ có thể nhìn ra nhiều thứ như thế từ những hành động điên điên khùng khùng của mình, không biết Vân Diệp còn kinh hãi hơn nàng. Khi vật chất xã hội trở nên cực kỳ phong phú, bách tính sẽ yêu cầu quyền lợi cao hơn, lịch sử thế giới đã chứng minh điều này. Những hương lão chất phác nghĩ rằng việc mình được tới cung Vạn Dân ăn cơm, xem ca vũ là do ân điển, không biết rằng đó chính là nhờ lực lượng của bản thân mình. Lý Nhị là người phát hiện ra lực lượng mới này sớm nhất, ông ta đang khẳng định tính hợp pháp của lực lượng này, đồng thời dung túng nó, mà hiện giờ Tiểu Vũ cũng đã phát hiện ra.

Vân Diệp xoa đầu Tiểu Vũ:

— Tiểu Vũ à, khuyết điểm duy nhất của con là quá thông minh. Nữ hài tử quá thông minh không phải là phúc phận. Từ xưa đã có câu hồng nhan bạc mệnh, quả thực có lý của nó. Con không may sinh ra trong cái thời thế này, nó không thể cho con một sân khấu để con thi triển tài hoa. Nghe lời sư phụ đi, thà giả ngốc còn hơn khoe tài.

— Giống như sư phụ đang làm sao?

— Đúng vậy, sư đồ chúng ta cứ đứng một bên, nhìn mặt trời mọc, mặt trời lặn, nhìn lầu cao dựng lên rồi lại đổ xuống. Người thích nó thì nâng nó một cái, người không thích thì cho tay vào ống tay áo xem. Tận tình hưởng thụ cuộc sống của mình.

— Sư phụ, đó chính là cách sống của Bạch Ngọc Kinh sao?

— Có lẽ thế.

Vân Diệp thuận miệng đáp, trải tờ giấy ra, vẽ một con rùa cực lớn.

Bất kỳ thứ gì mới xuất hiện đều non nớt, vụng về, chỉ có mài giũa trong hiện thực mới lộ ra ngọc bên trong.

Vân Diệp và Tiểu Vũ nhìn thấy mầm mống nhỏ bé ấy, quyết định không quấy nhiễu nó, chỉ đứng bên quan sát: dù nó trở thành đại thụ chọc trời hay bị mưa gió vô tình vùi dập, họ cũng sẽ không can thiệp. Trái ngọt do thực tế tự ươm mầm mới thực sự thuộc về mình; đốt cháy giai đoạn chỉ gây hại cho nó mà thôi.

Sắp phải đi xa, Vân Diệp liền ở lỳ trong nhà, thậm chí cả chuyện thư viện cũng chẳng mấy khi đoái hoài tới, muốn dành tất cả thời gian cho người nhà.

Một trận tuyết nhỏ đổ xuống, bên ngoài lạnh vô cùng. Vân Diệp khoác trường sam ngồi xem sách, chân đắp một cái chăn. Tân Nguyệt mặc một bộ váy hoa, tóc vấn cao, ngồi bên mép giường. Chiếc váy rất đẹp, tôn lên bầu ngực đầy đặn của nàng, chiếc cổ áo hơi rộng. Vân Diệp thi thoảng liếc trộm, cảnh xuân trong cổ áo rất đẹp.

Tân Nguyệt biết phu quân đang nhìn trộm, cố ý nâng ngực lên. Đó là điều nàng đắc ý nhất, một người phụ nữ sắp ba mươi tuổi vẫn khiến trượng phu say mê, đó chính là niềm kiêu hãnh của nàng.

Phu nhân nhà khác, chỉ hơn hai mươi tuổi một chút đã cho rằng bản thân đã già, không thể dùng dung mạo để hấp dẫn trượng phu nữa, đành phải đổi sang dùng thủ đoạn. Thậm chí có người liên tục nhét tỷ muội trong nhà vào phòng trượng phu, chỉ vì củng cố sủng ái.

Hôm nay có một thiệp mời, không biết nhà ai lại cưới thị thiếp thứ bao nhiêu. Phu quân không muốn đi, chỉ dặn quản gia mang một phần lễ vật tới. Chàng ngứa mắt chuyện này.

Tân Nguyệt hi vọng có thể sinh thêm hai đứa con nữa, nhiều con mới nhiều phúc, nhưng bụng nàng kém may mắn, sau khi sinh được hai nhi tử thì chẳng có động tĩnh gì thêm.

Na Nhật Mộ cười hì hì chạy vào, chẳng những mang theo hơi lạnh, trong tay nàng còn nắm một nắm tuyết lớn, khiến bầu không khí lãng mạn trong phòng tiêu tan sạch. Tân Nguyệt thở dài, đó là số mệnh của mình, gặp phải thị thiếp còn mạnh mẽ hơn cả chính thất, thật là hết cách. Nàng đã dùng chổi lông gà đánh không biết bao nhiêu lần rồi, lúc bị đánh thì la hét ầm ĩ, nhưng đánh xong thì mọi chuyện lại đâu vào đó.

— Ném tuyết đi, đóng cửa vào! Nếu muốn ở cạnh lão gia thì mang đồ thêu vào đây. Tiện thể gọi cả Linh Đang nữa, muội ấy đã ngó vào mấy lần rồi. Lão gia khai xuân sẽ xuất chinh, lần này e rằng không phải một hai năm là có thể về được.

Na Nhật Mộ vốn đang hào hứng, tức thì ủ rũ vâng một tiếng, ngoan ngoãn ném tuyết đi, đóng cửa lại, rồi đi tìm Linh Đang. Nàng còn mang theo chiếc áo nhỏ thêu ngũ độc mà đã thêu cả năm nay vẫn chưa xong. Thứ đó nàng chuẩn bị cho nhi tử của mình, nàng vẫn tin chắc mình có thể sinh được nhi tử.

— Nàng ấy đang vui mà, nói điều ấy làm gì chứ? Cả nhà rầu rĩ nhìn nhau thì hay ho lắm chắc? Chúng ta đi tản bộ đi, tuyết năm nay ngàn vạn lần đừng như năm ngoái nữa.

Tân Nguyệt còn chưa kịp bảo Vân Diệp mặc áo choàng thì chàng đã đẩy cửa ra ngoài. Có điều, chẳng mấy chốc chàng lại quay vào, xoa xoa tay nói:

— Ta muốn ăn thịt chó. Lần trước ăn ở nhà Hi Đồng một lần, mùi vị đó không sao quên được. Chúng ta cũng ăn thịt chó đi, vừa vặn hợp với cảnh này.

Thịt chó rất phổ biến ở Đại Đường, bên ngoài cổng nhà có hiệu thịt chó.

Năm đứa bé cùng ba bà lão ngồi quây quần bên bếp lò, cầm đũa đợi thịt chó nấu chín. Người Vân gia rất dễ nuôi, chỉ cần gia chủ nói ngon là ăn ngay. Nhìn khắp Đại Đường, e rằng chẳng ai sành ăn hơn gia chủ nhà mình nữa.

Trong giới huân quý, chỉ có nhà Vân Diệp là dám trốn trong phòng ngủ để ăn thịt chó.

Trong thời gian đợi thịt chín, Vân Hoan thì giật dây con rối, còn Vân Diệp thì kể chuyện. Vân Hương nhỏ nhất thì ngồi trong lòng phụ thân, đòi nghe chuyện rắn lớn và hòa thượng đánh nhau.

— Nếu không có vị lão hòa thượng ra tay, thư sinh kia chết chắc rồi.

Vân Diệp không thể ngờ được Vân Thọ không những không đồng tình với Bạch nương tử, còn cho rằng Pháp Hải đang thế thiên hành đạo. Còn những đứa con khác thì chỉ thấy Bạch Xà dâng sóng muốn nhấn chìm Kim Sơn tự thực sự quá lợi hại.

Chẳng lẽ giai cấp khác nhau thì cái nhìn cũng khác nhau sao? Vân Diệp không muốn giảng giải cho các nhi tử về sự khác biệt trong ý thức hệ, chỉ mỉm cười nói:

— Thịt đã chín, ăn được rồi.

Tuyết lại lất phất rơi. Hai năm qua khí hậu rất bất thường, năm ngoái thì tuyết lớn, năm nay lại cực lạnh. Từ khi tới Đại Đường, đây là lần đầu tiên Vân Diệp thấy mùa đông lạnh tới mức này. Ao nước trong vườn đóng băng cứng ngắc. Mấy con gà từ trong lồng nhảy ra, gà trống đứng một chân, chân kia co lên giấu vào lông vũ sưởi ấm, thà đổi chân liên tục chứ nh��t quyết không chịu về ổ.

Số gà này do Thiên Ma Cơ nuôi, nàng hình như có sở thích quái đản, chỉ nuôi gà trống, không nuôi gà mái, lại còn nuôi đúng sáu con. Nuôi tận bốn năm rồi, còn to hơn cả ngan. Chuồng gà thì ở trong tiểu viện của nàng, nhưng tường viện không cao, căn bản không nhốt nổi những thứ có cánh này, chúng chỉ cần đập cánh một cái là có thể chạy ra ngoài được.

Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free