Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1197:

Vân gia chẳng thiếu thứ gì, chỉ thiếu người bình thường, còn quái nhân thì đếm không xuể. Thiên Ma Cơ cực kỳ quý những con gà của mình, ai động vào là nàng trở mặt ngay. Vân Diệp vẫn luôn tò mò không biết nàng nuôi gà làm gì. Thiên Ma Cơ chỉ cười mà chẳng đáp, ánh mắt nhìn lũ gà trống lại càng thêm dịu dàng.

Mãi đến khi Viên Thiên Cương ghé thăm Vân gia, thấy đàn gà chạy tán loạn trong sân liền kinh ngạc thốt lên: "Lục Hào Kê!". Lúc bấy giờ, mọi người mới hay sáu con gà ấy được nuôi chuyên để trấn tà, thậm chí còn có công hiệu nuốt chửng ác mộng. Xem ra, Thiên Ma Cơ hẳn thường xuyên gặp ác mộng lắm.

Tiểu viện của những cô nương bình thường thường sạch sẽ, gọn gàng, nhưng viện của nàng thì lại khác. Nó được bao phủ bởi dây thường xuân, toát lên vẻ âm u, quỷ dị. Trong một năm, phải thay đến bảy, tám nha hoàn vì tất cả đều bị nàng dọa sợ mà bỏ chạy. Cuối cùng, Tân Nguyệt đành phải tìm một bà lão điếc, không biết chữ đến chăm sóc theo yêu cầu của nàng, nhờ vậy mọi chuyện mới yên ổn.

- Hầu gia lần này đi Bắc Đình, xin hãy cho thiếp thân đi cùng.

Vân Diệp quay đầu lại, thấy Thiên Ma Cơ toàn thân áo đen, đeo khăn che mặt, đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

- Không được đâu, cô không thích ứng nổi với khí hậu khắc nghiệt ở Bắc Đình đâu. Năm xưa cô bị trọng thương, không thích hợp đi xa. Cứ ở nhà tĩnh dưỡng đi, vui thì cùng đám Tiểu Nha khiêu vũ, buồn thì nuôi vài con gà, thế chẳng phải tốt hơn sao? Đi Bắc Đình làm gì chứ?

Vân Diệp ngạc nhiên hỏi:

- Thiếp thân muốn đến Côn Lôn triều bái Vương Mẫu. Nghe nói hầu gia đã từng tới đó, nên thiếp thân cũng muốn được một lần đến triều bái, coi như hoàn thành tâm nguyện ấp ủ bấy lâu.

- Đừng nghe họ nói lung tung. Cô mà thấy Thiên Trì thì sẽ biết nó là một trò cười lớn đến mức nào. Chẳng qua đó chỉ là một cái hồ nước lớn, giờ này chắc chắn đã đóng băng cả rồi. Không có Tây Vương Mẫu, cũng chẳng có thần tiên nào ở đó, chỉ có băng tuyết và đá lởm chởm mà thôi. Theo Dạ Đà kể lại, ở đó còn có cả quái vật nữa, nhưng năm xưa ta không gặp được. Cô đi cũng chỉ uổng công thôi. Nghe ta đi, cứ ở nhà tĩnh dưỡng. Gương mặt cô mấy năm qua đã được Tôn tiên sinh chữa trị gần như khỏi hẳn rồi, chỉ cần bỏ khăn che mặt đi là có thể sống một cuộc đời vui vẻ.

- Thiếp thân không cam tâm chút nào, xin hầu gia hãy thành toàn.

Thiên Ma Cơ quỳ sụp xuống, thái độ vô cùng kiên quyết:

- Nếu đã kiên quyết như thế thì cùng đi vậy. Ta thật không hiểu nổi, yên lành ở nhà chẳng chịu, cứ nhất định phải đi xem cái hồ nước đó. Đến khi hối hận thì đừng có trách ta đấy nhé.

Vân Diệp đành phải đồng ý, bằng không, không chừng nàng sẽ lén đi thật.

Thiên Ma Cơ nói với nụ cười trên môi:

- Hầu gia là người tốt bụng, thiếp thân biết ngài sẽ không từ chối. Khoảng thời gian sống ở đây là những tháng ngày yên bình nhất của thiếp thân. Nếu không phải vì tâm nguyện này, được sống ở đây đến già đã là phúc phận lớn lao của thiếp thân rồi. Đáng tiếc, chuyến đi Côn Lôn lần này rất có thể thiếp thân sẽ không thể trở về được nữa. Căn nhà này, e rằng chỉ đành trở thành đoạn ký ức đẹp đẽ nhất trong lòng mà thôi.

Khi Thiên Ma Cơ nói những lời này, hai con gà từ trong tiểu viện của nàng vỗ cánh phành phạch nhảy ra. Sáu con gà đi quanh nàng, trông như những vệ sĩ vậy.

Vượng Tài đột nhiên hí vang, hấp tấp chạy vào, dường như nó đang rất sợ hãi. Thấy Vân Diệp, nó lập tức chạy tới dụi đầu vào ngực chàng, cứ như vừa chịu ủy khuất lớn lắm vậy. Thiên Ma Cơ tiến đến định xoa đầu Vượng Tài, nhưng nó lại né tránh, nấp sau lưng Vân Diệp không dám thò đầu ra.

Thiên Ma Cơ thở dài: "Quả nhiên là linh thú, tử khí trên người thiếp thân đã bị nó nhận ra rồi."

- Nói vớ vẩn!

Vân Diệp quát khẽ, nắm lấy tay Thiên Ma Cơ bắt mạch. Đây là lần đầu tiên Vân Diệp tiếp xúc với thân thể nàng. Da nàng cực mịn nhưng cũng cực lạnh, bởi nàng mặc quá ít. Mạch đập cũng rất chậm, đây rõ ràng là dấu hiệu của sự mất nhiệt. Nữ nhân này muốn làm gì? Muốn tự mình lạnh chết sao?

- Nhà ta chẳng thiếu gì cao nhân y thuật. Cô bị lạnh đến đần người rồi, về phòng đắp chăn ngủ một giấc sẽ không sao đâu.

Thiên Ma Cơ khom người thi lễ rồi quay về tiểu viện. Mấy con gà không đi qua cửa mà lại bay vút qua tường.

Vân Diệp đang nghiền ngẫm lời Thiên Ma Cơ vừa nói thì Vô Thiệt hắng giọng từ đằng sau bước ra:

- Nha đầu đó nói không sai, sinh cơ của nó đã cạn rồi.

- Thế là sao chứ? Theo ông nói, một người sinh cơ đã cạn mà vẫn có thể nói chuyện với ta ư! Ông không nghe thấy cô ấy muốn theo ta đi Bắc Đình à? Trông đâu có giống một người sắp chết. Vừa rồi ta bắt mạch, trừ việc mạch đập chậm một chút thì chẳng có vấn đề gì cả, chỉ cần sưởi ấm là ổn thôi.

Trời quá lạnh, quanh mũi Vượng Tài toàn sương trắng. Vân Diệp vừa nói vừa lấy khăn tay lau cho nó. Thấy dây quấn bụng nó cũng lỏng ra, chàng liền chỉnh lại rồi vuốt ve bờm Vượng Tài, chờ Vô Thiệt nói rõ chuyện này.

- Trương Hoa thời Tần, trong cuốn (Bác Vật Chí) đã ghi rất rõ: những kẻ sống gần nơi âm khí đậm đặc như mộ địa, suối cạn, hang sâu đều dễ bị tử khí xâm nhập. Năm xưa, nữ nhân này bị vứt bỏ ở Loạn Táng Cương, bị tử khí xâm nhập nên sống được đến bây giờ đã là một dị loại rồi. Trừ khi tìm được Hồng Lam Hoa ở Tây Vực, làm khí huyết sống lại mới có thể cứu được nàng.

Sống ở Đại Đường bao năm, Vân Diệp sớm đã chẳng tin vào những lời quỷ quái này nữa. Bị ném vào Loạn Táng Cương mà không chết, không nhiễm ôn dịch, điều đó chứng tỏ nàng không hề bị vi khuẩn xâm hại. Công hiệu của thảo dược thì cực kỳ chậm. Nếu như chỉ là vi khuẩn thông thường, chỗ Tôn Tư Mạc có thanh môi tố (penicillin) thì chẳng có gì to tát cả. Vả lại, Hồng Lam Hoa là thứ gì chứ? Ta chưa từng nghe tới bao giờ. Gia tộc Trình Gia gần như đã đi khắp Tây Vực, thứ gì tốt cũng lôi về nhà, nhưng làm gì có Hồng Lam Hoa nào? Thiên Ma Cơ nhất định là mắc bệnh rồi, chẳng có gì to tát cả, chỉ là dọa Vượng Tài sợ thôi.

Vân Diệp kéo Vô Thiệt vào nhà ngồi xuống: "Sau này đừng tin những loại sách như (Bác Vật Chí) nói bậy nữa. Trong sách còn nói Nam Hải có giao nhân, khi thương tâm khóc nước mắt sẽ hóa thành trân châu, đúng không?"

- Có ai hiểu Nam Hải hơn nhà ta chứ? Trân châu trong kho nhà ta có cái nào là do nước mắt giao nhân biến thành đâu? Toàn là do những thải châu nữ vất vả cạy trai mà lấy ra cả.

- Thực ra ông mới chính là người nên đi tới Côn Lôn một chuyến. Võ đạo của ông đã đạt đến đỉnh cao, không còn ai để tham khảo nữa, thế nên trong lòng mới sinh ra những nghi hoặc. Người đang nghi hoặc thì rất dễ mê tín vào quỷ thần. Chỉ cần đến Thiên Trì Côn Lôn một chuyến là ông sẽ hiểu. Đó chỉ là một cái hồ nước thôi, có lẽ có vài loài quái thú, nhưng cũng chẳng phải trở ngại gì với ông. Hiện tại ông sống đến tám mươi mấy tuổi mà khí huyết vẫn thịnh vượng là do khổ công tu luyện mà ra, chẳng liên quan gì đến thần tiên cả. Lần này ta đi Bắc Đình, nếu ông muốn thì hãy đi theo. Bảo Tiểu Miêu đi cùng, để xem cái gọi là Thiên Trì kia rốt cuộc là gì.

Vô Thiệt nhắm mắt không nói gì. Ông ta đã tìm khắp các thư viện nhưng không có bất kỳ loại sách vở nào có thể giải đáp nghi hoặc trong lòng. Gần nhất, chỉ có những luận điệu kỳ quái kia mà thôi.

- Ông cứ xem ta chữa khỏi cho Thiên Ma Cơ thế nào. Cái gì mà tử khí xâm nhập chứ? Ông nói Hồng Lam Hoa ở Tây Vực ư? Vậy thì không cần phải đến Tây Vực tìm đâu, Trường An nhiều lắm. Mọi người không tìm ra không có nghĩa là ta không tìm ra được.

Vân Diệp nói xong, gọi Lưu Tiến Bảo vào lắp yên cho Vượng Tài. Chàng muốn đưa Thiên Ma Cơ đi tìm Tôn Tư Mạc khám bệnh, bởi có "thần tiên sống" không cầu, lại đi tìm "thần tiên hư vô" làm gì chứ.

Thiên Ma Cơ tuy cố chấp, nhưng gia chủ đã lên tiếng, nàng đành để hai bà tử đỡ mình lên xe ấm, cùng Vân Diệp đi tới chỗ Tôn Tư Mạc.

Thiên Ma Cơ cười khổ. Thân thể mình, nàng tự biết rõ nhất. Không chỉ nhiệt độ cơ thể giảm sút, mà mỗi tối còn có ác quỷ tìm đến quấy phá. Nàng sống được đến giờ đã là nhờ khí vận Vân gia đang hưng vượng, tử khí càng không thể dính được tới Vân Diệp. Hơn nữa, căn nhà này hiếm có được sự hòa thuận, vạn sự hưng vượng, nhờ vậy nàng cảm thấy bớt bị quấy nhiễu đi phần nào.

Giờ đây, nàng cảm thấy không thể cầm cự được nữa, có lẽ ngọn lửa sinh mệnh sắp tàn. Nàng không hề muốn đi đâu cả, nàng thích sống trong tiểu viện đó, trồng những cây nấm của riêng mình. Loài nấm đó đã được nàng trồng thành công, tiếc rằng hiệu quả của nó đã giảm đi không ít.

- Ma Cơ này, đợi bệnh của cô khỏi hẳn rồi thì tặng cho ta sáu con gà kia nhé. Gà trống lớn như thế là đồ đại bổ, hầm lên ăn thì cực kỳ ngon, đến khi đó cô cứ thử xem là biết ngay thôi.

Thiên Ma Cơ khẽ hừ một tiếng nhưng không đáp. Vân Diệp ngượng ngùng sờ mũi, giục Vượng Tài đi nhanh hơn, mong sớm giải quyết xong chuyện này.

Mọi nỗ lực biên dịch trong đoạn văn này đều được truyen.free thực hiện, mong muốn đem lại sự mượt mà nhất cho người đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free