Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1200:

Trình Xử Mặc xoa đầu Địch Nhân Kiệt:

– Bệ hạ không phải người cố chấp, mấy năm qua tính cách ôn hòa hơn hẳn, có lẽ do tuổi tác.

– Ngay cả Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối cũng đã thành ông lão, còn Ngụy Trưng sau khi khỏi bệnh đã bắt đầu an dưỡng, liên tục ba tháng không lên triều mà bệ hạ cũng chẳng hề chất vấn, ngược lại còn phái thái y đến thăm hỏi.

– Những lão tướng như cha ta được bệ hạ triệu hồi về kinh, bảo là nhớ nhung, muốn cùng các cố nhân an hưởng tuổi già. Lời này thật khó hiểu, năm nay bệ hạ mới bốn mươi ba, cha ta còn chưa tới sáu mươi, với một võ tướng mà nói thì vẫn còn đang ở độ tuổi sung sức để gây dựng sự nghiệp, sao lại nói tới già?

– Ngươi cứ xem các tướng lĩnh bệ hạ đề bạt mấy năm qua là rõ nhất. Sư phụ ngươi là một, Tô Định Phương lần này trở về nhất định sẽ được trọng dụng. Tiết Nhân Quý, người từng canh gác cửa cung, cũng đã thành đô úy, Trường Tôn Xung thì là Ngân Thanh Quang Lộc Đại phu, cùng cấp với sư phụ ngươi.

– Còn Nội phủ thì sao? Số học sinh thư viện được bổ nhiệm vào đó cũng không ít. Vụ án tiền đồng chấn động toàn quốc năm ngoái chính là do những học sinh thư viện này phát hiện và xử lý. Vương Huyền Sách khổ công ở Thổ Phồn đã đạt được thành tựu, được cử làm sứ giả sang Thiên Trúc.

– Tiểu Kiệt, ngươi là người ít tuổi nhất trong số đó, ta không hiểu sao sư phụ ngươi lại sắp xếp ngươi vào Đại Lý Tự. Ta nói nhiều như vậy là để ngươi biết rằng, bệ hạ đang bố cục một ván cờ lớn, và việc sư phụ ngươi đi Bắc Đình chính là mở đầu cho ván cờ này.

Trình Xử Mặc vừa nói xong, Hứa Kính Tông từ phía sau tiếp lời:

– Nghe cho kỹ đây, Trình thúc ngươi bề ngoài thô kệch, thực chất bên trong lại rất tinh tế. Thường ngày ta không tiện nói ra điều này, nên ngươi cứ nghe lời hắn là không sai đâu. Sư phụ ngươi đi khỏi, để lại ngươi ở lại đây, ngươi muốn lập nghiệp thì phải đợi đến đời hoàng đế tiếp theo, đó là do sư phụ ngươi đã gây rắc rối rồi.

Hứa Kính Tông nhìn quanh, cười nói:

– Sư đồ các ngươi thật may mắn. Lão phu vừa nói ngươi tự giải quyết vấn đề Hắc Thạch Sơn thì ngươi đã phát hiện ra vùng đất này. Chắc ngươi không định giết sạch người Lâu Lan đấy chứ?

– Tiểu tử, thời kỳ giết chóc đã qua rồi, hiện giờ là lúc ổn định biên cương. Từ giờ trở đi không còn được phép tàn sát nữa. Sư phụ ngươi ở Trường An đã nhậm chức, đây là quân lệnh đầu tiên ông ấy ban bố. Kẻ nào làm trái sẽ bị nghiêm trị.

Địch Nhân Kiệt nhận quân lệnh, nhìn về phía người Lâu Lan nói:

– Học sinh vốn định giết một số người để khiến họ khuất phục, đó là cách nhanh nhất. Giờ thì phải nghĩ cách khác rồi.

Mọi người cùng tiến tới trước mặt người Lâu Lan, sự ồn ào huyên náo lập tức yên tĩnh trở lại. Đột nhiên, hai thiếu nữ bị những người Lâu Lan đẩy ra, run rẩy quỳ xuống chờ đợi xử lý.

Ý đồ rất rõ ràng: muốn dùng mỹ nữ để hối lộ. Hắc Phong trưởng lão cũng bị đẩy ra để làm vật tế, xoa dịu cơn giận. Đám người này thực sự chỉ cần dọa là đủ, không cần phải giết.

Lúc đầu Hắc Phong còn giữ được tôn nghiêm, nhưng hiện giờ ông ta đã nằm ngửa mặt nhìn trời, nước mắt như mưa. Đây thực sự là người có trái tim đã nguội lạnh.

– Từ nay về sau, Hắc Phong chính là tộc trưởng của các ngươi. Các ngươi vẫn sinh sống ở đây, hơn nữa bắt đầu từ bây giờ, các ngươi chính thức được nạp vào hộ tịch ki mi châu, ngoại trừ việc không được tùy tiện nhập cảnh, đãi ngộ không khác gì con dân Đại Đường.

Địch Nhân Kiệt ban bố mệnh lệnh.

Hắc Phong từ từ ngồi dậy, quân sĩ cởi trói cho ông ta. Ông ta lớn tiếng nói với tộc nhân một câu.

Phiên dịch nói nhỏ bên tai Địch Nhân Kiệt:

– Ông ta nói: "Từ giờ ông ta là tộc trưởng."

Cũng giống Địch Nhân Kiệt, Vân Diệp cũng vừa “trúng số”, bị chọn trúng bởi một vụ đánh bạc hoa lệ. Từ sau khi Lý Uyên qua đời, tưởng chừng truyền thống này đã biến mất, ai ngờ Lý Nhị lại kế thừa nó. Hôm nay ông ấy lại muốn đánh bạc, mỗi người hai rương kim tệ. Vân Diệp cho rằng Lý Nhị chuẩn bị cướp của mình, không biết hai tên xui xẻo kia là ai.

Từ lần trước thấy chuyện kỳ lạ đó ở cung Chiêu Dương, y liền không thích tới gần cung Chiêu Dương nữa. Đột nhiên một cung điện lớn mọc lên trên hoang nguyên, trông thế nào cũng thấy bất thường.

– Phu quân, chàng nhất định phải thua, thua càng nhiều càng tốt. Nhà ta không thiếu chút vàng đó. Nếu chàng thấy thua chưa đủ thì cứ lấy thêm hai rương nữa.

Chưa chơi mà cô vợ bại gia Tân Nguyệt đã luôn mồm lải nhải mong mình thua rồi. Vừa nói, nàng vừa nhét kim tệ vào rương, tới khi không còn khe trống nào nữa mới cùng Na Nhật Mộ dùng mông ngồi ấn nắp rương xuống. Linh Đang vất vả khóa rương lại, cả ba toát mồ hôi hột.

Ba cô vợ này chỉ biết nghĩ chuyện tham gia đánh bạc, chẳng hề quan tâm tới tâm tình của y. Mấy ngày trước bái tướng thiếu chút nữa làm Vân Diệp tức chết. Chẳng lẽ y chưa từng thấy nghi thức bái tướng của Lý Tịnh, Lý Tích sao?

Lý Nhị đọc chiếu thư, dặn dò vài câu. Văn võ bá quan đứng dưới đài trang nghiêm, bái tướng xong thì ban cho khôi giáp. Sao đến lượt mình lại đơn giản hóa đến thế chứ?

Chỉ dựng một cái lán trước Binh Bộ, tham dự lễ chỉ có các đồng sự Binh Bộ. Không thấy bóng dáng của các vị đại thần. Lý Thừa Càn chạy tới tùy tiện đọc mấy câu thánh chỉ rồi đưa cho Vân Diệp tự xem, còn nói hôm qua ăn đồ hư bị đau bụng, không đứng lâu được, rồi nhét vào tay y một cái ấn và chuồn nhanh hơn thỏ.

Khác gì trò đùa chứ? Vân Diệp cầm ấn xem, sợ nó là đồ giả. May mà binh phù ấn tín đều không có vấn đề gì.

Bái tướng qua loa, nhưng đáp lại hoàng đế thì không dám qua loa. Vân Diệp quỳ trên mặt đất nghe Lý Nhị dặn dò, chẳng rõ ông ấy nói gì chỉ thấy hai đầu gối quỳ đến phát nhức. Ông ấy lải nhải suốt cả canh giờ mới kết thúc. Vừa mới định đứng lên thì Lão Phòng khốn nạn ấn vai y xuống nói một tràng, khiến Vân Diệp thấy mảnh giáp đã in hằn vào xương gối rồi.

Lý Tịnh lại thấy Vân Diệp xuất chinh sơ sài như vậy mà hâm mộ. Quá rầm rộ, đến khi thất bại sẽ bị mọi người chỉ trích. Ông ta đã quá đủ những nỗi khổ đó rồi, chỉ một cuộc rút lui chiến lược cũng bị người ta chỉ mặt chửi rủa, cho là sợ địch như hổ.

Biết ông ta tới nghe ngóng tung tích Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp mang bản gốc công văn kia cho ông ta xem. Lý Tịnh xem xong thở dài, về nhà đóng cửa không ra nữa.

Đây là lần bổ nhiệm quan chức cấp đại tướng quân duy nhất trong những năm qua, cho nên người quen của Vân gia rất đông. Con nhà võ tướng chỉ có thể ăn quân lương, chẳng có mấy con đường để làm quan. Giờ có vị đại tướng quân này, tất nhiên phải đem con mình gửi gắm tới.

Rất nhiều người là bộ hạ cũ, toàn là khuôn mặt quen thuộc. Những hán tử vốn cương trực chất phác lại nịnh nọt, gửi gắm con mình tới, hi vọng đại soái sẽ mang con mình đi Bắc Đình kiếm chút kinh nghiệm.

– Được rồi, nhận rồi đây, nhưng nhìn cái bộ dạng nịnh bợ của các ngươi kìa. Lão Trương, Lão Cẩu, các ngươi khi ở Tả Vũ Vệ là bộ hạ của ta, có gì không thể nói thẳng, học đòi người ta tặng lễ vật à? Nhà giàu lắm sao? Bảo bọn nhỏ ngày mai tới quân doanh tìm Lão Lại báo danh. Lễ vật thì cầm lấy rồi cút đi, nhìn chướng mắt. Lần sau còn mang lễ vật tới thì đuổi đi. Lão Tiền, nhớ lấy!

– Đó là ở trước mặt Đại tướng quân ngài, thuộc hạ mới giả làm nô tài. Nếu là người khác, thuộc hạ thà cho con mình ở nhà ăn không ngồi rồi chứ không thèm xuống giọng nhờ vả.

– Bớt nịnh bợ đi! Thân thủ thì chẳng thấy tiến bộ, cái mồm lại ngày càng dẻo quẹo ra. Ta phải vào cung làm việc, các ngươi cứ ở đây uống rượu đi. Lão Tiền, đem số lễ vật này đổi thành tiền r���i phát lại cho họ.

Vân Diệp biết những người này thực ra sống rất khó khăn. Bổng lộc không chỉ phải nuôi sống cả nhà, đôi khi còn phải tiếp tế cho những huynh đệ sống thảm hơn. Ở nơi đắt đỏ như Trường An, bao nhiêu tiền cũng không đủ dùng.

Vân Diệp nói xong, đi ra hậu đường thay y phục, rồi tới cung Chiêu Dương đánh bạc. Tới nơi mới phát hiện ra mình đến sớm. Cung nhân đón vào đại điện uống trà rồi chẳng thấy ai để ý tới y nữa. Y đã tới cung điện này vài lần rồi, đều quen thuộc cả, nhưng Vân Diệp nhìn rất lâu mà không thấy gương mặt quen thuộc nào, kể cả nam lẫn nữ.

Không tiện hỏi, nhưng người đó không phải đã nằm xuống Hiến lăng thì cũng đang sống ẩn dật gần đó, không còn khả năng nào khác. Có điều, Vân Diệp cho rằng hiện giờ Lý Nhị hẳn sẽ không làm chuyện tuẫn táng người sống, dù là công khai hay bí mật.

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, hy vọng quý độc giả tiếp tục ủng hộ chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free