Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1201:

Nếu nói về khoản giờ giấc, cha con Lý Uyên khác nhau một trời một vực. Thường lệ, giờ này Lý Uyên đã ngồi chờ ở đại điện từ lâu, nóng lòng được cùng Vân Diệp chơi bài.

Vân Diệp rút một quân bài từ trong hộp, nhắm mắt cảm nhận, rồi lại đặt xuống và tiếp tục rút quân khác.

– Trong tay ngươi là quân bát điều.

Một giọng nói xa lạ cất lên. Vân Diệp mở mắt nhìn, thấy một lão già chống gậy đang nghiêng đầu nhìn mình, gương mặt hoàn toàn xa lạ.

– Ngươi không biết lão phu, nhưng lão phu lại nghe danh ngươi đã lâu. Nha đầu nhà họ Độc Cô từng nhắc tới ngươi, nói ngươi là chàng trai không tồi, còn định gả hai đứa cháu gái cho ngươi, tiếc là ngươi lại từ chối.

– Chậc chậc, tiểu tử, ngươi thiệt thòi lớn rồi! Hai nha đầu kia quốc sắc thiên hương, nghe đồn còn biết nội thuật, chậc chậc, đưa vào khuê phòng mà hưởng thụ thì còn gì bằng, tiểu tử!

Vân Diệp tròn mắt, lão sắc quỷ này rốt cuộc là ai? Không thấy lão mang theo rương tiền, vậy thì tốt, ít nhất sẽ không phải đánh bài với lão ta.

– Nhìn cái gì? Lão phu đến đây là để thắng chứ không phải để thua. Mang tiền làm gì? Thái thượng hoàng chỉ cần một kim tệ là đã khiến các ngươi tè ra quần, lão phu mang năm kim tệ chẳng phải sẽ thắng lớn quay về sao?

Lão già mặc áo gai, chân đi giày vải. Điểm đặc biệt duy nhất là trên đầu cài một chiếc trâm bạch ngọc trong suốt, bên trong dường như có sương mù lãng đãng chuyển động, nhìn qua đã biết là một bảo vật hiếm có.

– Tiểu tử, ngươi nhìn cái gì?

– Tiểu tử đang nhìn xem lão nhân gia có món gì đáng tiền, để khi thua sạch rồi còn mang ra đặt.

Vân Diệp rất có kinh nghiệm giao thiệp với các lão gia, chưa kể đến Nhan Chi Thôi, chỉ riêng mấy vị lão tiên sinh khác cũng đã đủ rèn luyện y rồi.

Quả nhiên lão già cười nghiêng ngả, vỗ bàn nói:

– Giỏi! Giỏi hơn khối kẻ trên Long Hổ sơn nhiều. Chẳng trách lão quỷ Nhan Chi Thôi ra sức tiến cử ngươi với lão phu. Quả nhiên không tầm thường.

Lão già vừa nhắc tới Nhan Chi Thôi, Vân Diệp lập tức không thể ngồi yên được nữa, đứng dậy thi lễ:

– Tiểu tử thất lễ, xin hỏi đại danh của lão nhân gia, để tiện bề đại lễ bái kiến.

Lão già càng vui vẻ, vỗ tay nói:

– Quả nhiên là hạng không chịu thua thiệt! Đáng lý ra, thấy người già phải lập tức hành đại lễ tham bái, vậy mà ngươi lại muốn hỏi cho rõ trước rồi mới chịu ra tay. Chẳng lẽ ngươi không biết Nhan lão quỷ đọ sống dai với ai chứ? Ta cho ngươi biết, lão phu là Viên Thành Thủ. Lão Nhan đã thua cuộc rồi, cỏ trên mộ đã khô mấy mùa, nhưng lão phu thì vẫn chưa chết, chỉ là không đi thanh lâu được nữa. Tiểu tử, ngươi đi hỏi Tôn Tư Mạc xem có chữa được không?

Vân Diệp chẳng có chút ấn tượng nào về cái tên này. Tên tuổi các đại lão là môn học mà quý tộc trẻ phải biết, nhưng Vân Diệp đúng là không nhận ra lão già này.

Trường Tôn Vô Kỵ từ ngoài đi vào, vừa thấy lão già liền lập tức khom lưng sát đất, rồi lật đật chạy tới đỡ lão ngồi xuống ghế, rót trà. Lão gia coi đó là chuyện đương nhiên.

– Muội tử của ngươi đâu rồi? Lâu lắm không thấy con bé ngoan đó. Xưa nay lão phu cứ tưởng nó không sống thọ, ai ngờ vẫn còn sống đến tận bây giờ. Hôm qua gặp, thấy gân cốt nó còn khỏe mạnh hơn trước. Ha ha, năm xưa lão phu tính nhầm rồi.

Chẳng phải đó là Hoàng hậu Trường Tôn sao? Tính số mệnh cho hoàng hậu sai mà còn cười ha hả cho qua chuyện.

– Năm xưa lão tiên sinh say rượu tính số mệnh cho tiểu nữ, ắt hẳn có sai lầm. Ngài đã khiến tiểu nữ lo lắng không được thấy con cái trưởng thành, quả thực hại người không ít.

Vân Diệp há hốc m��m, đến giờ y vẫn chưa biết lão già này là ai. Trường Tôn thị lại tự xưng tiểu nữ với ông ta, vậy thì nhất định đây không phải một lão già tầm thường ỷ vào tuổi tác để lên mặt.

– Ngươi há hốc mồm làm gì? Mau ngồi xuống đi, lão nhân gia đợi đến sốt ruột rồi.

Lý Nhị bợp Vân Diệp một cái, nghênh ngang ngồi xuống chủ vị.

Vân Diệp rất ghét đánh bài mà lại có người đứng sau lưng, nhất là khi người đó còn luôn miệng lải nhải bình phẩm bài của mình.

Trường Tôn thị hôm nay rất hưng phấn, bởi ngoài việc không biết lão quỷ kia có quan hệ gì với bà ta, thì Lý Nhị và Trường Tôn Vô Kỵ đều là những người thân thiết nhất, còn về phần Vân Diệp, Trường Tôn thị càng chẳng hề cố kỵ gì.

Vân Diệp vừa đưa tay đánh ra một quân bài, đã bị Trường Tôn thị lấy về. Bà ta làm mất một quân trong bộ ba của y, Vân Diệp đang giận run cả gáy thì lại bị ăn một cái bợp tai.

Lão già kia vơ bài, xòe bộ bài ra, cười như điên đòi tiền, còn chẳng biết liêm sỉ mà nói:

– Lão phu hôm nay ra đường có tính cho mình một quẻ, là đại cát đại lợi.

– Tiểu tử này sắp phải đi xa, lát nữa lão nhân gia tâm tình tốt sẽ tính cho y một quẻ hung cát nhé.

Trường Tôn thị cười tủm tỉm, nhân cơ hội đề ra yêu cầu.

– Đại quân chinh phạt là nhờ thế, nhờ mưu, nhờ uy. Nếu cứ dựa vào bói toán, thì học sinh làm tướng quân để làm gì?

Vân Diệp rất bực mình:

– Nói đúng lắm! Đó mới là thái độ của người sống. Tin vào số mệnh không bằng tin vào bản thân. Đại tướng quân không tin số mệnh, dù rơi vào tuyệt địa vẫn nỗ lực tìm đường sống, nói không chừng còn sống được. Chứ tin vào số mệnh thì chết chắc.

Lão già dùng hai bàn tay khô teo thoăn thoắt xào bài, mười ngón tay cực kỳ linh hoạt, vừa nói vừa làm cũng không ảnh hưởng đến hiệu suất. Lý Nhị hôm nay không nói gì, Trường Tôn Vô Kỵ cũng im thít.

– Tiểu tử chưa bao giờ tin vào số mệnh. Dù sự việc đã thành hiện thực, tiểu tử vẫn sẽ mang thái độ hoài nghi mà xem xét lại. Ý tốt của nương nương, học sinh xin nhận. Lão tiên sinh dù là thần tiên chuyển thế, biết trước được tương lai thì học sinh cũng không muốn biết vận mệnh của mình. Học sinh thà hối hận lúc bị người ta chặt đầu còn hơn là biết trước cái chết đó. Ngũ bính! Lão tiên sinh, cái trâm ngài rất đẹp, tiểu tử muốn nó.

Vân Diệp nói xong ném quân ngũ bính ra, đòi trâm, y thực sự muốn nó.

Lão già cười khổ:

– Tiểu tử ngươi cố ý đấy à? Định lấy tiền vốn để hạ người khác? Ván bài vừa mới bắt đầu mà đã muốn loại lão phu sao?

– Ngài họ Viên, lại am hiểu thuật âm dương, ắt hẳn có quan hệ với đạo trưởng Viên Thiên Cương, nói không chừng còn là trưởng bối trong sư môn. Tiểu tử có mười bốn năm không dính tới hồng trần, trong lòng có nghi hoặc lớn, phải thắng tiên sinh rồi ngài mới chịu nói hết, cho nên dùng thủ đoạn gì cũng thích hợp.

Kinh nghiệm đối phó với mấy ông già thì y quá phong phú rồi. Với loại già thành tinh này, muốn gì cứ nói thẳng, sau đó đường đường chính chính dùng thủ đoạn mà tranh thủ. Chỉ có thế mới khiến lão già thu lại tâm tư chơi đùa, nghiêm túc đối đãi. Thứ người ta ban cho thì không đáng tin, chỉ có thứ dựa vào thực lực mà giành được m���i thực sự thuộc về mình.

Lý Nhị cười vui vẻ, vỗ vai Vân Diệp, tiếp tục ván bài. Trường Tôn thị ngoan ngoãn ngồi bên Lý Nhị, không đi lung tung nữa.

Bàn yên tĩnh hơn nhiều, lão già bắt đầu nghiêm túc đánh bài, Trường Tôn Vô Kỵ đột nhiên nói:

– Viên lão, Vân Diệp thắng được thì ngài sẽ giải đáp nghi hoặc. Vậy tiểu tử đây thắng có được xin ngài tính số cho không?

Viên Thủ Thành cười khà khà:

– Được rồi, tiểu tử. Muốn lão phu làm việc thì cứ lấy bản lĩnh thực sự ra xem có thể khiến lão phu chịu thua không?

Khi lão già nghiêm túc thì thực sự vô cùng đáng sợ. Tựa hồ đúng như lời ông ta nói là đại cát đại lợi, chỉ ba ván bài đã thắng cả đống kim tệ, nụ cười càng lúc càng thêm huênh hoang.

Trường Tôn Vô Kỵ liếc nhìn Vân Diệp, định liên thủ với y, chỉ Lý Nhị vẫn thong thả chơi bài, không thiên vị bên nào.

Lão già vẫn cứ thắng. Vân Diệp biết lão ta gian lận, nhưng thủ pháp quá nhanh, y không tài nào bắt thóp được. Số vàng lão già thắng được đã chất cao hơn hai rương, Vân Diệp thấy mình cần phải ra tay rồi.

V���n là bộ xúc xắc lần trước Lý Uyên dùng. Độc Cô lão thái thái vì muốn Lý Uyên có bài tốt nên đã đổ chì vào xúc xắc để gian lận, đến giờ vẫn chưa thay.

Lão già cầm xúc xắc định ném ra, Vân Diệp nắm lấy tay lão:

– Khoan đã.

Mọi người ngẩn ra, không biết có chuyện gì.

Vân Diệp bảo cung nhân mang tới một cái búa nhỏ và một cái khay. Trong ánh mắt nghi hoặc của bốn người, y đập vỡ con xúc xắc. Ba cục chì nhỏ xíu rơi ra. Trường Tôn Vô Kỵ nhặt lên xem, rồi gật đầu với Lý Nhị.

Tất cả quyền nội dung của bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin trân trọng cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free