(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1202:
Viên Thủ Thành thoáng sững sờ rồi cười phá lên chỉ Vân Diệp, nói một cách đứt quãng:
– Vu cáo giỏi lắm. Dù sao thì vấn đề đã xảy ra trong tay lão phu, có trăm miệng cũng khó cãi. Thôi, lão phu nhận thua, cứ mặc ngươi xử lý.
Trường Tôn thị cười đến chảy nước mắt, gục đầu lên vai Lý Nhị. Lý Nhị nhíu mày vẻ cổ quái, nhìn Vân Diệp đang làm bộ mặt chính nghĩa ngời ngời. Tr��ờng Tôn Vô Kỵ giơ ngón cái lên, ông ta thừa hiểu rằng xúc xắc rất có thể đã bị Lý Uyên thay đổi. Vân Diệp biết điều đó nhưng không nói ra để Thái Thượng Hoàng vui lòng. Còn bây giờ thì khác, cái “con ruồi” này Viên Thủ Thành chắc chắn phải nuốt trọn rồi.
Vân Diệp hắng giọng một cái, bảo cung nhân lấy điều ước viết trên lụa trắng tới, chỉ vào điều thứ ba và nói:
– Theo điều lệ, lão tiên sinh thua sạch rồi, chỉ có thể mặc độc nội khố về. Nhưng ngài là lão nhân, e rằng ngay cả Thái Thượng Hoàng cũng sẽ không làm thế. Vậy nên, tiên sinh nợ mỗi người ở đây một lời hứa, được không ạ?
– Có cả cái thứ này cơ à?
Viên Thủ Thành giật lấy điều ước xem xong rồi đưa cho Lý Nhị xem.
Vân Diệp nghiêm túc nói:
– Tất nhiên rồi. Quy củ này đã được định ra từ năm năm trước, không phải tiểu tử đây nói bừa đâu.
Trường Tôn thị cười muốn tắt thở. Lý Nhị đưa tay ra đỡ phu nhân, vẻ mặt bất lực. Trường Tôn Vô Kỵ nhanh chóng xem qua điều ước, rồi hài lòng cuộn lại, bảo cung nhân mang về chỗ cũ. Ông ta rất muốn có được một lời hứa từ lão già kia.
– Suốt ngày bắn nhạn, không ngờ hôm nay bị nhạn mổ mắt. Được, tiểu tử mưu kế thành công, lão phu muốn biết điều ngươi băn khoăn trong lòng là gì?
Vân Diệp chắp tay trịnh trọng nói:
– Vấn đề này làm tiểu tử rối trí mấy chục năm, nghĩ mãi không ra. Muốn hỏi bậc trí giả: Rốt cuộc con gà có trước hay quả trứng có trước?
Lý Nhị vừa nghe liền nghĩ Vân Diệp muốn trêu chọc Viên Thủ Thành. Chuyện này không ổn. Định quát mắng thì thấy vẻ mặt y bi thương, không còn cái vẻ vô lại như thường ngày nữa, liền ngậm miệng lại.
Viên Thủ Thành cảm nhận được sự chân thành của Vân Diệp, không cho rằng y nói lời vô nghĩa, nhắm mắt trầm tư. Đại điện tức thì trở nên yên tĩnh. Trường Tôn thị nhận thấy vẻ mặt của Lý Nhị, ca ca và Vân Diệp đều rất kỳ lạ, còn Viên Thủ Thành thì đã chìm sâu vào trong trầm tư.
Đối với Vân Diệp mà nói, vấn đề này không thể trả lời đơn giản như khi còn nhỏ nữa. Với “con gà Đại Đường”, y chính là quả trứng. Giờ đây, quả trứng và con gà xuất hiện cùng một thời điểm, liệu có gây ra ảnh hưởng xấu nào không? Liệu ảnh hưởng của mình tới Đại Đường là tốt hay xấu?
Lịch sử đã biến đổi hoàn toàn, Đại Đường một cách vô thức đã phát triển cường thịnh vô cùng.
Lý Nhị luôn sùng bái sự không hoàn hảo, “ăn cơm còn đập mẻ bát”. Đại Đường hiện giờ đang gần chạm đến sự hoàn mỹ, liệu có tự rước lấy trừng phạt không?
Năm ngoái là trận tuyết lớn không được ghi chép trong lịch sử, năm nay là cái lạnh bất ngờ. Vân Diệp cho rằng do mình gây ra, y lo sợ lòng hư vinh của mình sẽ hủy hoại quốc gia này.
Viên Thủ Thành mở mắt ra:
– Vấn đề này liên quan tới thời gian và sinh mệnh, lão phu không thể trả lời ngươi.
Vân Diệp biết câu trả lời sẽ là như thế, buồn bã cúi lạy tạ lỗi, lại từ biệt đế hậu. Mặt trời buổi chiều chiếu rực rỡ. Khi y đẩy cửa đại điện ra, ánh nắng tức thì tràn ngập khắp nơi.
Vân Diệp đội nắng ra ngoài. Viên Thủ Thành ở đằng sau nói lớn:
– Tiểu tử, trên đời này làm gì có nhiều đáp án đến thế. Nhiều khi trước mắt là bóng tối, ngươi không thấy gì cả.
Vân Diệp xoay người lại, một lần nữa bái tạ, đi thẳng về phía ánh sáng.
Nhờ có "từ điển sống" Lý Cương, Vân Diệp mau chóng làm rõ được lai lịch của Viên Thủ Thành. Lão già này không ngờ lại là một vị thần tiên thật sự, có thể nhìn thấy quá khứ tương lai, định hình sơn mạch, phân chia sông suối, nhìn trẻ nhỏ biết tốt xấu, du ngoạn trăm ngày không biết đói khát, thọ sắp tròn tám trăm tuổi, đến lúc đó cả nước sẽ cuồng hoan.
– Khoan khoan, tiên sinh, chờ một chút. Ông ta sống thọ tám trăm tuổi sao?
Vân Diệp không ngờ có ngày mình phải giật mình đến hai lần. Rùa cũng chỉ sống nghìn tuổi, lão thần côn đó đã sống tám trăm tuổi rồi ư? Thế này gây họa cho bao nhiêu nữ tử nhà lành?
– Đúng, có vấn đề gì đâu. Lão nhân gia đã sống được bảy trăm hai mươi tuổi rồi, mắt không lòa, tai không điếc. Nghe nói vẫn còn hứng thú với thanh lâu, chậc chậc.
Lý Cương nói tới chuyện thanh lâu liền kích đ��ng, hận không thể tự mình xông vào đó. Ông ta không hứng thú mấy với nữ nhân, nhưng cực kỳ hứng thú với đạo dưỡng sinh.
Vân Diệp mắt hoa lên, cắn răng hỏi lần nữa:
– Tiên sinh, nghe nói Viên Thiên Cương là tộc chất của Viên Thủ Thành?
– Vớ vẩn. Viên Thiên Cương là con ruột của lão tiên sinh. Ngươi cũng biết đấy, đạo gia không tiện nói chuyện này, nên tùy tiện kiếm cái danh nghĩa đặt vào. Thiên hạ đều cho rằng họ là cha con chứ không phải thúc chất, ngươi hỏi điều đó làm gì?
Lý Cương cuối cùng đã phát hiện sự khác thường của Vân Diệp.
– Tiểu tử chỉ lấy làm lạ rằng ông ta lại sống thọ đến thế. Vì sao lại còn cần tranh hơn thua với Nhan lão tiên sinh? Điều đó không hợp lý chút nào. Vả lại, ở tuổi hơn sáu trăm mà còn sinh được con trai thì thật quá thần kỳ.
– Có gì thần kỳ. Phụ thân Khẩu Khâu sinh ông ta đã tám mươi tuổi rồi. Ài, thọ mạng của thần tiên không giống với chúng ta. Bọn họ sáu mươi ngày được tính là một năm, Bành Tổ cũng tính như thế đấy.
Nghe câu này mắt Vân Diệp bỗng sáng bừng trở lại. Một yêu quái tám trăm tuổi và một ông già một trăm hai mươi tuổi hoàn toàn khác nhau.
– Tính theo cách đó chẳng những Nhan lão tiên sinh đã thọ hơn sáu trăm tuổi, tiên sinh cũng thọ trên năm trăm. Hay là thư viện nên tổ chức lễ mừng thọ năm trăm tuổi cho tiên sinh nhé?
Lý Cương liếc xéo Vân Diệp:
– Nhan lão tiên sinh không chịu nổi cách tính để mua danh chuốc tiếng này, nên mới khinh bỉ cách tính của Viên Thủ Thành. Ngươi cũng biết, sau lưng Viên lão tiên sinh là đạo môn to lớn, có hàng chục vạn đồ tử đồ tôn dựa vào ông ta để kiếm cơm. Cho nên đây là chuyện bất đắc dĩ. Chuyện này ông ta có thể làm, chứ lão phu thì thôi đi, mất mặt lắm.
Là kẻ cố chấp, Vân Diệp tới tìm Ngụy Trưng đang dưỡng bệnh ở nhà. Câu chuyện thần kỳ Kính Hà Lão Long nếu bị bóp méo và kịch hóa thì thật có lỗi với con cháu đời sau này, nên ôm thái độ cầu thị, tìm đến hỏi rõ chân tướng.
– Nói bậy nói bạ. Lão phu là một thư sinh làm gì có thần kỹ giết rồng nào. Trong Kính Hà có rồng à? Sao lão phu lại không biết nhỉ? Lần trước, phường phố còn đồn Tôn T�� Mạc trị bệnh cho Kính Hà Long Vương được hai mươi hạt châu lớn. Vậy mà giờ lão phu chém Kính Hà Lão Long lại bệnh triền miên ư?
– Ngươi làm Bắc Đình đô hộ thì phải đặt hết tâm tư vào đó, sao còn đi thỉnh giáo chuyện thần tiên làm gì? Đã bái tướng thì phải tận trung với nước, sao lại đem tương lai phó thác cho quỷ thần?
Sau khi bị mắng một trận tơi bời, Vân Diệp rời khỏi nhà Ngụy Trưng. Y đã tu luyện tới mức bị mắng "nhổ bọt tự khô" rồi, đó chính là sự tu dưỡng cần có của một quan viên.
Tân Nguyệt dẫn cả nhà nghênh đón phu quân thua tiền trở về. Ai nấy đều xoa vai đấm lưng rất ân cần. Khi thấy cung nhân khiêng số vàng của Vân Diệp trở về, đám Tân Nguyệt tái mặt, cho rằng hoàng đế không nhận hối lộ của Vân gia. Cả nhà đều rầu rĩ.
– Cười lên nào, nhi tử, đúng, phải thế. Mấy bà mẫu thân của con điên thật rồi. Thắng vàng mà còn không vui, thật đúng là hết nói nổi!
Vân Diệp bế Vân Hoan, để Vân Thọ theo sau. Giờ đã già rồi, trước kia có thể cõng hai đứa con lên vai, giờ chỉ bế được một đứa. Tất nhiên, V��n Thọ hiện giờ nặng như cái cân, không còn khiêng nổi nữa rồi.
Sáu con gà của Thiên Ma Cơ không thể ăn được. Người ta nuôi bốn năm, đã sinh ra tình cảm mất rồi. Ai muốn ăn là nàng sẽ liều mạng bảo vệ. Sáu con gà đó có ý thức lãnh địa cực kỳ mạnh mẽ. Lần trước Vượng Tài không phải né tránh Thiên Ma Cơ mà là né tránh sáu con gà. Hôm nay thấy chúng tranh đấu với nhau mới hiểu ra.
Thấy Tiểu Vũ, Vân Diệp nhớ tới Địch Nhân Kiệt, không biết hắn có hoàn thành được nhiệm vụ hoàng đế giao cho không...
Câu chuyện Ngụy Trưng chém rồng:
Năm Trinh Quán thứ 13, đời vua Đường Thái Tông nhà Đường, gần thành Trường An có con sông Kinh nước trong vắt. Bên bờ sông, có hai ẩn sĩ tên Trương Lão và Lý Định. Họ chán ghét công danh cùng sự giả dối hào nhoáng của giới quan quyền nên đã chọn nghề đánh cá và đốn củi để sinh nhai. Một bữa nọ, Trương Lão và Lý Định rủ nhau vào quán đối ẩm. Rượu vào lời ra, trên đường về nhà, Trương Lão tiết lộ rằng sở dĩ mình thường đánh được nhiều cá là nhờ sự chỉ dẫn của một ông thầy bói ở Trường An. Lời tiết lộ đó bị quỷ dạ xoa trên sông Kinh nghe được, liền vội vã về thủy cung báo cho Long Vương. Long Vương tức giận muốn giết tên tú tài thầy bói nhưng nhờ quần thần can gián và khuyên vua nên đến Trường An gặp mặt trước rồi mới quyết định. Long Vương nghe theo, bèn giả làm một tú tài áo trắng, tìm đến gặp thầy bói tên Viên Thủ Thành. Tại đây, Long Vương hỏi khi nào sẽ có mưa và lượng mưa là bao nhiêu. Thầy bói cho biết rành mạch rằng: giờ Thìn kéo mây, giờ Tỵ nổi sấm, giờ Ngọ mưa và tạnh vào cuối giờ Mùi. Lượng mưa là ba thước, ba tấc, bốn phân, tám ly. Sau đó, Long Vương về thủy cung thì nhận được chiếu trời truyền lệnh làm mưa tại thành Trường An vào ngày mai, đúng y như lời thầy bói đã nói.
Nhưng vì lỡ đánh cá với Viên Thủ Thành và thêm lời xúi giục sai trái của đám quần thần, Long Vương đã làm mưa gió trái với lệnh của Thiên Đình. Đồng thời, Long Vương lại đến Trường An để mắng chửi thầy bói. Tuy nhiên, Viên Thủ Thành đã chỉ thẳng vào mặt Long Vương, nói rõ rằng ông ta chính là Long Vương sông Kinh đã làm trái l���nh trời, và ngày mai sẽ bị chém đầu. Người thi hành chém Rồng chính là thừa tướng nhà Đường tên Ngụy Trưng. Dù vua Đường đã hứa giúp, nhưng cuối cùng Long Vương vẫn bị chém đầu.
Truyen.free giữ bản quyền của bản chuyển ngữ này, mọi hình thức sao chép đều không được phép.