(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1204:
Vân Diệp phát hiện ra những cây dâu tây dại. Dù quả hơi nhỏ nhưng trong tiết trời mùa đông thế này, chúng vẫn trông thật hấp dẫn. Chàng liếc nhìn hai huynh đệ họ Lý đang ngồi ăn dưa chuột với vẻ khinh thường. Chàng lấy một chiếc bát nhỏ, chẳng mấy chốc đã hái đầy ắp dâu tây, rửa sạch. Chưa kịp ăn, bát dâu đã bị Lý Thái giật lấy mang cho mẫu thân mình.
Trường Tôn thị cầm một quả cắn thử, có lẽ thấy vừa miệng, liền gọi Âm phi, Dương phi cùng ăn. Vân Diệp trừng mắt nhìn Lý Thái, bởi trong số dâu tây mình hái, phần lớn đều đã chín, số còn lại vẫn còn xanh.
Mùa đông năm nay rất lạnh, trúc cũng chết rét không ít. Thư viện hiện đang rất lo lắng, bởi thức ăn cho gấu mèo năm tới liền trở thành vấn đề.
Không ngờ Dương phi lại đi trồng trúc trong nhà kính, lại còn trồng rất nhiều. Trong rừng trúc có một căn nhà gỗ nho nhỏ. Vân Diệp định nhìn vào, thì bị Trường Tôn thị cốc cho một cái, phải quay người lại. Một tiểu cô nương gầy gò từ trong nhà bước ra, gọi Trường Tôn thị một tiếng mẫu hậu, nghe như tiếng mèo con.
Thì ra đó là khuê phòng của Hủy Tử, thảo nào mình bị “đánh”. Vân Diệp chắp tay sau lưng quan sát Hủy Tử, không tệ, chỉ tội hơi gầy quá.
Đây là một tiểu cô nương hay thẹn, cho dù trước mặt toàn người thân quen, nàng vẫn rất ít nói chuyện.
Mùa đông năm nay quá lạnh, Lý Nhị liền đón nàng từ thư viện về cung. Không ngờ nàng lại ở trong nhà ấm. Nơi này tuy ấm áp nhưng lại ẩm thấp, thích hợp cho động vật sinh trưởng, chưa chắc đã phù hợp cho người ở. Đây là kiến thức thông thường, chẳng lẽ thái y trong cung không phản đối sao? Vân Diệp nhíu mày.
Lý Thái huých vai Vân Diệp hỏi nhỏ:
– Ngươi thấy Hủy Tử sống ở đây không ổn à?
– Đúng là không ổn. Nơi này quá ẩm thấp, để muội ấy ở cung điện phía bắc tốt hơn, chỉ cần chú ý giữ ấm là được. Đây là nơi thuộc về thực vật. Dương phi làm việc ở đây tu dưỡng tinh thần, còn Hủy Tử thì khác, cần được chăm sóc đặc biệt, nhất là phải tắm nắng nhiều.
– Dễ thôi, cung nhiều phòng như thế, sẽ tìm được một nơi thích hợp cho Hủy Tử.
Ba người đang nói chuyện thì Vân Diệp thấy có người giật ống tay áo mình. Quay đầu lại, chàng phát hiện ra Hủy Tử.
– Tỷ phu, gấu mèo sắp hết trúc để ăn rồi, làm sao bây giờ?
– Không sao, gấu mèo có thể ăn thịt, biết đâu chúng còn thích ăn thịt hơn.
Vân Diệp vô trách nhiệm đáp.
Hủy Tử tuy sức khỏe yếu, nhưng đầu óc lại rất thông minh. Nàng nhận ra Vân Diệp đang trả lời qua loa, nước mắt tức thì chực trào ra.
Vân Diệp đành đẩy trách nhiệm cho người khác:
– Biết làm sao được, mùa đông năm nay quá lạnh, trúc không phải là loài chịu lạnh tốt, chết rét là chuyện thường tình. Có điều trong Thục có rất nhiều trúc, Hán Trung cũng không ít. Muội chỉ cần tìm mấy ca ca, nhất định họ sẽ tìm được rất nhiều trúc cho muội. Trước đó, ch��ng ta cứ cho gấu mèo ăn thịt vậy.
Trường Tôn thị định mắng Vân Diệp không thể vì vài con gấu mèo mà gây phiền hà cho dân, tốn kém tiền bạc. Nhưng thấy ánh mắt cầu khẩn của Hủy Tử, bà đành nén giận nói:
– Nếu ăn hết trúc của Quan Trung rồi, mẫu hậu sẽ lệnh nội phủ vận chuyển trúc về, không được để các ca ca của con huy động dân phu, được không?
Lý Thái nắm tay muội tử:
– Chuyện nhỏ. Đúng lúc ca ca đang rảnh rỗi, sẽ giúp muội đi tìm trúc. Phủ đệ của ca ca hình như vẫn còn rất nhiều trúc xanh tốt, mai chặt về nuôi gấu mèo.
Lý Khác thấy Lý Thái nói hùng hồn cũng xen vào:
– Hai ngày trước ca ca ăn mỳ ở nhà Vân Diệp, trúc ở nhà hắn cũng không tệ. Chúng ta cùng nhau chặt, chắc sẽ đủ cho gấu mèo ăn vài bữa.
Thấy Hủy Tử vui lên rồi, Dương phi thương cảm kéo Hủy Tử vào đại điện. Vân Diệp nói Hủy Tử không thích hợp ở đây, vậy rời khỏi đây sớm thì tốt hơn. Hủy Tử mà có chuyện, Lý Nhị chắc chắn sẽ phát điên, nếu để liên lụy đến người khác thì không hay chút nào.
Vân Diệp từ hoàng cung đi ra thì đã là buổi chiều. Lý Thái hình như có chuyện muốn nói.
– Có gì thì nói đi, cứ ấp a ấp úng nhìn khó chịu quá. Giữa chúng ta còn điều gì mà không thể nói ra?
– Ngươi biết vì sao ta trở nên béo như thế không?
– Ngoài ăn ra thì ta không đoán được nguyên nhân khác.
Lý Khác bỗng nhiên rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nói:
– Ngươi không hiểu đâu. Ta bị người ta đoán mệnh, nói ta có tướng cổ rồng vai phượng, cao quý vô cùng. Sau đó có người nói với ta, chỉ cần ăn cho béo là tránh được họa.
Vân Diệp nhìn vào mắt hắn:
– Ngươi có muốn cao quý vô cùng không?
– Không muốn, ta chỉ muốn sống bình an tới già!
Lý Khác nói dứt khoát.
Vân Diệp gật đầu, cuối cùng đã hiểu vì sao mình lại gặp Viên Thành Thủ, vì sao sinh nhật Dương phi chỉ có Lý Khác, không có Lý Ảm. Thật quá đáng, Lý Nhị muốn để Viên Thủ Thành xem thử Lý Khác có tướng cao quý vô cùng ra sao.
Mà ăn béo thì cũng tốt thật. Vân Diệp bất giác nhớ tới một người béo khác là Lý Nguyên Tường, cảm thấy giờ đây những người béo không thể xem thường.
Thân phận của Lý Khác v�� cùng đặc biệt. Trong số các hoàng tử của Lý Nhị, huyết thống của hắn cao quý nhất, mang trong mình huyết mạch hoàng tộc hai đời, khiến các lão thần tiền triều nhà Tùy bất giác thân cận với hắn.
Cho nên mấy năm qua Lý Khác luôn né tránh. Chỉ cần triều đình có một chút gió lay cỏ động nào là hắn lập tức như chim cun cút chui rúc vào tổ, ôm đầu run rẩy.
Lý Thừa Càn có vị thế vững chắc, địa vị Trường Tôn thị vững như núi Thái Sơn, Lý Thái được Lý Nhị yêu tới tận xương tủy, khiến tình cảnh của Lý Khác trở nên vô cùng gian nan.
Đâu phải cứ nói không tranh thì là không tranh. Cũng không phải Lý Thừa Càn và Lý Thái chèn ép, mà dưới tay bọn họ đều có một đám người. Họ đều tự ra sức vì chủ, xóa bỏ mọi mối đe dọa là điều mà thuộc hạ của mỗi người tự cho là thiên chức.
Vì thế Lý Khác gặp xui xẻo, một thiếu niên anh tuấn biến thành một tên béo.
– Lý Nguyên Tường ngoài dạy ngươi ăn béo ra thì không dạy ngươi được cái gì khác à? Các người đều là người có trí tuệ lớn, giờ đây lại biến bản thân mình thành chẳng khác gì lợn.
Lý Khác cười khổ:
– Ngươi đừng nhìn ta. Lý Nguyên Tường do ta cứu từ tay hải tặc, ngươi phải biết hắn lợi hại ra sao. Ngươi nói xem nếu ta bảo với bệ hạ vùng Ngô Việt có hai nhân tài kiệt xuất, ngươi nói sẽ có hậu quả gì?
– Nếu ngươi không muốn ta sống thì nói đi. Mau nghĩ cách, ta không có thời gian mà lề mề với ngươi đâu. Ngày mai Viên Thủ Thành sẽ xem tướng cho ta. Theo danh nghĩa là xem tướng cho các hoàng tử, nói thẳng ra, ta mới là đối tượng được chiếu cố trọng điểm, vì ngày mai chỉ có ta và Tiểu Trì được xem.
Nghe nói Lý Trì cũng được xem tướng, Vân Diệp lập tức hứng thú. Trong lịch sử, Lý Khác là kẻ đoản mệnh, còn Lý Trì lại là đại đế. Muốn xem Viên Thủ Thành sẽ xem ra điều gì?
– Xem tướng ở đâu? Ngày mai ta cũng muốn để lão Viên xem cho. Gần đây trên đầu nổi mụn, cứ cảm thấy tinh thần hoảng loạn, muốn tìm cao nhân chỉ điểm.
– Ở cung Chiêu Dương. Phụ hoàng ta mời lão tiên sinh Viên ở đó, coi như đã được đãi ngộ cực cao rồi.
Lý Khác còn chắp tay, hắn nghĩ rằng ngày mai Vân Diệp sẽ đi cùng để cổ vũ hắn.
Lý Khác mặc dù lo rằng ngày mai sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra, nhưng Vân Diệp đi cùng cũng phần nào an ủi hắn.
Vân Diệp về nhà rửa mặt, đứng trước gương quan sát bản thân. Chàng nhìn rất lâu, phát hiện bản thân ngoài sự anh tuấn ra thì chẳng có gì đặc biệt. Làm sao có thể nhìn tướng biết được sau này liệu có đại phú đại quý hay xưng vương xưng bá hay không?
Đám lão già đó khi khen Vân Diệp có tướng đầu sừng trán rồng, chẳng lẽ bọn họ nhìn ra trên đầu mình mọc sừng? Vân Diệp biết, ngoài một nốt ruồi sau gáy ra thì chẳng có gì khác lạ.
Tân Nguyệt xuất hiện sau lưng Vân Diệp như bóng ma, kiễng chân gối đầu lên vai chàng, cố ý thể hiện cảnh phu thê ân ái, với vẻ hài lòng.
– Cảnh cáo nàng, không được sờ gáy ta, ai sờ ta sẽ nổi giận đấy.
Hơi thở Tân Nguyệt phả vào cổ Vân Diệp. Má ơi, ngứa quá chừng.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn đọc những câu chuyện hấp dẫn nhất, hãy ghé thăm website của chúng tôi để không bỏ lỡ chương mới nhé.