Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1205:

Tân Nguyệt nhấc cằm lên, vén tóc Vân Diệp kiểm tra cái mụn. Thấy mụn đã mưng mủ, có chỗ hơi tím, nàng liền rút cây trâm trên đầu định giúp nặn.

Xưa nay nàng vẫn thích làm những việc này, nhất là lấy ráy tai, cắt móng tay cho Vân Diệp. Móc được đống ráy tai lớn hay cắt được chiếc móng tay dài là y như rằng có cớ mắng Vân Diệp ở bẩn, nhờ vậy thỏa mãn cảm giác thành tựu của chính mình. Nàng làm những việc này không biết chán, giờ phát hiện ra túi mủ đã chín thì sao có thể bỏ qua cơ hội chứ.

Vân Diệp tránh đi, nhìn cây trâm trên tay nàng, vội nói: – Đem trâm hơ lửa đã, rồi lấy một cái châm, khều cả nhân mụn ra.

Na Nhật Mộ giữ chặt đầu Vân Diệp, Linh Đang cầm dược cao, còn Tân Nguyệt thì ra tay. Giữa những tiếng kêu la oai oái như heo chọc tiết của Vân Diệp, “cuộc phẫu thuật” cuối cùng cũng hoàn thành. Miếng cao giảm sưng được dán lên, coi như công đức viên mãn.

Có hỏa khí thì phải giải tỏa, cả đêm thỏa mãn ba bận, hình như có chút quá sức. Muốn đi lại thẳng lưng cũng hơi khó. Y muốn ngủ tiếp, nhưng nhớ tới Lý Khác đáng thương, đành cắn răng rời giường. Chân cẳng đau nhức đến nỗi không cưỡi nổi ngựa. Nhưng Vượng Tài lại hí vang, dậm chân thình thịch, nên y đành mang cả nó theo.

Đến cung Chiêu Dương, Vân Diệp phát hiện xe ngựa ra vào tấp nập, náo nhiệt như họp chợ. Ngưu Tiến Bảo cũng dắt theo hai đứa cháu trai, cháu gái quý báu của mình. Vừa thấy Vân Diệp, lão liền kéo y lại: – Nghe nói ngươi và lão thần tiên từng cùng đánh mạt chược với nhau, đó là tình giao hảo. Giờ ngươi dẫn hai đứa bé này vào tìm lão thần tiên đoán mệnh giúp ta, ta và thím của ngươi đợi bên ngoài.

Người có lệnh bài vào cung Chiêu Dương không nhiều, vừa vặn Vân Diệp lại có một cái do Lý Uyên cấp mà Lý Nhị vẫn chưa thu hồi. Y cõng cô cháu gái nhỏ trên cổ, tay dắt cậu cháu trai nhỏ, nghênh ngang tiến vào. Vệ sĩ gác cửa vừa định lên tiếng hỏi thì bị Vân Diệp đạp lăn quay, sau đó y mới rút lệnh bài ra huơ trước mặt hắn. Hành vi ngông cuồng đó khiến lão Ngưu cười khoái chí, còn các vị quan lại khác thì người hâm mộ, kẻ lắc đầu ngao ngán. Lý Khác đang đứng ngay cửa cung, thấy Vân Diệp thì mừng rỡ đón lấy một đứa bé.

So với bên ngoài huyên náo thì đại điện vô cùng yên tĩnh. Lý Nhị không có mặt, chỉ có Đoàn Hồng ôm phất trần đứng bên ghế của Trường Tôn thị. Hôm nay, tên này có vẻ đóng vai "tai mắt" của Lý Nhị.

Không ngờ Lý Thừa Càn và Lý Thái cũng có mặt, tay cầm quyển sách vờ vịt đọc. Chỉ cần nhìn ánh mắt cảm kích của Lý Khác là đủ hiểu hai người họ đến để giải vây cho hắn.

– Ngươi tới đây làm gì? Ánh mắt Trường Tôn thị rất sắc lạnh, bà cho rằng Vân Diệp không nên xuất hiện vào ngày hôm nay.

– Bẩm nương nương, học sinh đến để xin Viên lão tiên sinh đoán số cho hai đứa cháu nhỏ. Vân Diệp nói thế, sắc mặt Trường Tôn thị dịu đi, bà khẽ nói: – Ngoan ngoãn đợi ở một bên, không được nghịch ngợm.

Vân Diệp lùi về phía Lý Thái, nghe hắn hỏi: – Bị mắng à? Ta và đại ca cũng bị. Chẳng biết phụ hoàng nghĩ gì nữa, cứ xem số mệnh thì sao chứ?

– Duy chỉ có Thừa Càn có số đế vương thì không sao, còn người khác mà có thì đúng là đại sự cố.

Lý Thừa Càn mỉm cười: – Hoàng vị tương lai là của ta, người khác có số thì làm được gì? Nghe hắn nói tự tin như vậy, Vân Diệp và Lý Thái cùng giơ ngón cái lên khen ngợi. Đây mới là khí độ cần có của một quân vương tương lai. Trường Tôn thị trừng mắt nhìn Lý Thừa Càn, nhưng vẻ mặt bà không còn cứng nhắc như vừa rồi nữa.

– Nương nương, lão thần côn này còn tính tuổi thọ cho người sai bét, sao mà tin lời lão ta được chứ? Chẳng lẽ nghề này dễ kiếm tiền thế sao? Đợi ta về già, ta cũng khoác áo đạo bào đi làm thần côn, vì dù nói đúng hay sai cũng chẳng sao, vẫn có thể tiếp tục lừa gạt, vì ai cũng tin vào mấy chuyện này.

– Ngậm cái mồm thối của ngươi lại! Lão thần tiên mà ngươi cũng dám xúc phạm à? Tục ngữ nói người trí tính trăm điều cũng có một điều sai. Việc tính tuổi thọ cho bản cung là lần đầu tiên lão sơ suất, năm xưa khi đoán mệnh cho bản cung là lúc lão thần tiên say rượu, có sai sót là chuyện thường tình.

Lý Thái thấy đầu Vân Diệp dán miếng cao thì cười nói: – Bây giờ trông ngươi đã giống hệt thần côn rồi, còn cần đợi sau này mới đóng giả nữa à?

Trường Tôn thị đang nói chuyện với hai đứa bé, bỗng bật cười. Không khí căng thẳng trong đại điện tan biến, ngay cả Đoàn Hồng cũng khẽ nhếch môi cười.

Viên Thủ Thành xuất hiện, khoác áo bát quái, đội mũ tử kim, mắt che một lớp vải. Được cung nhân đỡ ngồi xuống chiếc giường mây, vừa ngồi vững đã cất tiếng trầm mặc nói: – Sương trên lá sao tan nhanh, sương tan sớm mai lại rơi xuống, người mất một đi bao giờ về. Nực cười thế nhân, mạng như sâu mùa thu, đúng là nghèo lo chết, giàu lo chết…

Quả là cao nhân có khác, Vân Diệp hoàn toàn phục sát đất. Có thể dùng Nhạc phủ ca để nói chuyện số mệnh thì chắc chắn là cao nhân thực sự. Từ điểm này có thể nhìn ra, lát nữa lão tiên sinh sẽ vạch trần số mệnh của y, dù sao cái mạng nhỏ của ngươi chẳng khác nào châu chấu mùa thu, chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu, cứ nghe lão nói vài câu là đủ hiểu rồi.

Lý Thừa Càn vén ống tay áo, là người đầu tiên bước lên. Hai tay Viên Thủ Thành vuốt ve trán, cằm, tai hắn một lượt, rồi thu tay lại: – Điện hạ chính là chân long, đâu cần phải tính số làm gì nữa? Ngày sau khi đã mọc đôi cánh, bay lên chín tầng trời thì hẵng hỏi số mệnh. Đi đi.

Nghe số mệnh Lý Thừa Càn, mọi người liền thở phào. Tiềm long đã thành chân long rồi, thì chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Nhất là Lý Khác, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, thiếu chút nữa thì hư thoát.

Lý Thái đặt sách xuống đi tới. Viên Thủ Thành sờ mặt hắn rất lâu: – Lạ thật, giao long đã thành hình, sao lại biến thành kỳ lân?

Kỳ lân là loài thú nhân nghĩa, tượng trưng cho văn vận. Vân Diệp biết điều đó, và Lý Thái thì không còn chút hứng thú nào với hoàng vị, chỉ một lòng nghiên cứu học vấn. Nói hắn là kỳ lân thì quả không còn gì chính xác hơn. Y cắn móng tay, quan sát bốn phía xem có điều gì khác thường không.

Lý Thái rất không hài lòng, nói: – Chẳng lẽ số mệnh của một con người lại có thể thay đổi như vậy sao? Trước kia mọi người đều nói ta có thân phận vô cùng cao quý. Ông xem lại đi, có phải đã có vấn đề ở đâu đó không? Ta không thích cứ biến đổi mãi, lúc thì giao long, lúc thì kỳ lân, nói không chừng sau này lại biến thành đại bàng. Ông nói hết một lần những biến hóa của ta đi.

Lý Thừa Càn cười đến không đứng vững nổi. Lý Khác không còn toát mồ hôi nữa, trở nên rất tự nhiên. Hắn ưỡn bụng, chắp tay sau lưng, không còn thấy sợ hãi cuộc khảo nghiệm sắp phải đối mặt. Huynh đệ đã ra sức giúp đỡ mình như vậy, hắn thấy Viên Thủ Thành có sờ ra cái mệnh gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Sắc mặt Trường Tôn thị tái mét. Bà quát Lý Thái, nhưng thấy hắn vẫn không chịu nghe lời. Bà đang định bước tới kéo hắn lại thì thấy hai tay Viên Thủ Thành đặt lên vai hắn, hồi lâu sau mới nói: – Tiểu tử, ngươi đã định sẵn phú quý cả đời. Nếu thọ ít hơn tám mươi tuổi thì cứ đến đập phá bảng hiệu của ta đi.

Lý Khác cười hì hì tiến tới chúc mừng: – Tứ đệ có lòng dạ nhân hậu, phúc thọ song toàn là điều tất nhiên rồi. Chúc mừng, chúc mừng! Để ngu huynh xem vận số của mình ra sao đã.

Lý Thái đứng dậy vỗ vai hắn, rồi đi tới bên Trường Tôn thị, dõi theo Viên Thủ Thành xem mệnh cho Lý Khác. Hắn đã làm hết khả năng của mình, giờ chỉ mong Lý Khác có thể bình an qua ải này.

Vân Diệp nheo mắt lại, miệng bất giác nhai viên kẹo mềm do khuê nữ của Ngưu Kiến Hổ đút cho. Y định không bỏ qua một chữ nào của Viên Thủ Thành. Nếu lão già này cố gán cho Lý Khác một vận mệnh không hay, y sẽ đích thân tới bảo lão tính số mệnh cho mình, và nhân tiện chọc tức lão già tự xưng sống tám trăm tuổi này một trận.

Quả nhiên, lão già đã nói ra câu này. Tất cả mọi người có mặt trong đại điện đều biến sắc, mắt Trường Tôn thị lóe lên hàn quang, trông bà chẳng khác nào một con hổ cái sẵn sàng vồ mồi.

Bản dịch này được tạo bởi truyen.free, với tâm huyết gửi gắm trong từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free