(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1206:
Nhưng rồi ông lão lại lắc đầu:
– Đáng tiếc thay, sao lại mang tướng Bệ Ngạn, thật kỳ lạ. Phí hoài một dáng người tốt, vận số tốt, nhưng lại định sẵn không có con nối dõi. Nếu tu tâm dưỡng tính, xây cầu sửa đường, làm nhiều việc thiện, nói không chừng trời thương xót mà ban cho một mụn con, đáng tiếc, đáng tiếc thật.
Vân Diệp lén lút lau mồ hôi. Ngay cả y cũng cảm nhận được sát khí từ Trường Tôn thị vừa rồi, vì con trai mình, bà ta sẽ chẳng màng đến việc bao nhiêu người phải chết.
– Viên tiên sinh, ngài xem lại đi. Tiểu tử này một lòng muốn làm đại nghiệp, sao có thể lại thành Bệ Ngạn tham tài được? Ngài xem kỹ lại đi, xem có nhầm lẫn ở đâu không?
Lý Khác cố kìm nén nước mắt, mong Viên Thủ Thành xác nhận lại lần nữa:
– Bệ Ngạn thì vẫn là Bệ Ngạn. Pháp nhãn của lão phu không sai. Lui ra đi, đừng để mùi tiền đồng thối tha dính vào người lão phu.
Lý Khác vừa lui đi, Lý Trì đã vội vàng chạy tới. Hắn là người ít gánh nặng tâm lý nhất, dù có được xem ra mệnh đế vương cũng chẳng sao. Hắn kém Lý Thừa Càn mười bốn tuổi, lại là anh em cùng mẹ, nếu có số mệnh tương tự thì cũng có thể nói là nhờ phúc của đại ca, chẳng có gì phải lo cả.
– Loại Bí Hí, chỉ đủ để trông mộ tổ thôi.
Viên Thủ Thành dứt khoát nói:
Lý Trì hoang mang ngẩng đầu. Hắn muốn nổi giận nhưng lại không dám. Hắn biết Bí Hí là con vật đội bia văn, giống hệt rùa. Nghĩ đến mình là Tấn vương, lại bị đày về trông mộ, hắn liền tức tưởi nước mắt chảy ra, quay đầu nhìn mẫu thân rồi cúi gằm xuống.
Trường Tôn thị thấy không đành lòng, kéo Lý Trị đến bên cạnh an ủi. Thế nhưng Vân Diệp không kìm được mà bật cười thành tiếng. Trường Tôn thị hung dữ trừng mắt nhìn y, Lý Trì mặt đỏ gay gắt giọng:
– Mời lão thần tiên xem cho ngươi đi! Cô vương đây dù là Bí Hí, nhưng dù sao cũng là con của rồng, xem xem ngươi là cái thứ gì!
– Vân Diệp thì không cần xem. Lão phu đã xem cho hắn ba lần rồi, cũng đã suy diễn ba lần. Chỉ thấy hướng đi, không thấy gốc gác, số mệnh của hắn bị tầng tầng màn che phủ. Lão phu muốn xung phá, thiếu chút nữa đã mất cái mạng già này. Tới chỗ sâu nhất cũng chỉ thấy trăng sáng, chẳng thấy bóng người đâu.
Vân Diệp lấy làm kỳ lạ. Lúc đánh bài, ông lão này không chỉ sờ tay y một lần, còn dạy y thủ pháp mát xa đầu. Té ra là thừa cơ xem cốt cách của mình.
Muốn nhìn thấu lão tử này thì phải nhìn xuyên cả nghìn năm sau! Lão già khốn kiếp, rắp tâm bất lương! Hôm nay mà không chỉnh lão một phen, làm sao ta nuốt trôi cục tức này đây!
Vẻ mặt y lập tức chuyển thành hoang mang, nhỏ giọng ngâm nga:
– Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh, thập nhị lâu ngũ thành, tiên nhân phủ ngã đính, kết phát thụ trường sanh. Ngay cả lão thần tiên cũng không nhìn thấu được bức màn Bạch Ngọc Kinh, chẳng lẽ cả đời này tiểu tử cứ phải sống mơ mơ hồ hồ như vậy sao?
– Chuyến này đi Bắc Đình, nhất định tiểu tử sẽ quay về Côn Lôn, xem bộ mặt thật của Dao Trì, có lẽ họ có thể giải đáp những nghi hoặc trong lòng tiểu tử.
Viên Thủ Thành lập tức giật phăng chiếc khăn che mặt ra:
– Chuyến này đi Bắc Đình, xin hãy mang theo lão phu với! Lòng lão phu có rất nhiều nghi hoặc muốn thỉnh giáo thần tiên.
– Tiểu tử mắt phàm, nhìn Dao Trì chỉ thấy ao nước. Lão thần tiên có thể đi cùng thì tất nhiên là tốt nhất, nói không chừng tiểu tử có thể nương nhờ tuệ nhãn của người mà nhìn ra bản chất của thần tiên.
– Vân Diệp, nói năng phải cẩn trọng!
Trường Tôn thị quát lên. Bà không biết đất thần tiên ra sao, nhưng lại nhìn ra nụ cười xấu xa trên môi Vân Diệp – mỗi khi y toan tính điều gì đều là thế. Viên Thủ Thành là điềm lành sống sót còn lại của Đại Đường, sao có thể để hủy hoại trong gió cát?
Viên Thủ Thành xua tay, cười lớn:
– Nương nương không cần nói nhiều! Lão phu đã quyết, chết ở đất thần tiên còn hơn vùi thân nơi dân gian. Đây là ước nguyện bao năm của lão phu. Cho dù Vân Diệp không đi, lão phu cũng sẽ tổ chức đạo môn tới Côn Lôn triều bái. Phật môn có Huyền Trang đi Thiên Trúc, trở về khiến Phật pháp đại thịnh. Côn Lôn xa bằng một nửa Thiên Trúc, lão phu lại có đại quân bảo hộ, đó là cơ duyên ngàn năm khó cầu, cớ gì chẳng đi một chuyến?
Nói xong, ông còn khom mình thi lễ, xin hoàng hậu chớ ngăn cản. Trường Tôn thị hoảng sợ, chuyện quá lớn, bà không dám tự mình làm chủ. Bà đánh mắt với Đoàn Hồng, hắn hiểu được cái khó của hoàng hậu, liền vung phất trần một cái, vội chạy tới cung Vạn Dân, nơi hoàng đế đang đợi tin tức.
Trường Tôn thị đột nhiên chỉ vào tóc Viên Thủ Thành:
– Viên lão tiên sinh, búi tóc đen của người biến mất rồi!
Mọi người nhìn lên đầu ông ta. Quả nhiên, chỏm tóc đen từng nổi bật giữa mái tóc bạc trắng giờ đã không còn nữa, tóc ông trắng như tuyết, không còn chút tạp sắc nào.
– Hôm nay phá lệ xem số mệnh cho bốn người, sao mà chẳng bị trời phạt cơ chứ? Trước kia lão phu luôn nói "mệnh bất quá tam" là để tránh cho tấm thân tàn này bị trời phạt, giờ xem ra khó rồi.
Vân Diệp không biết nói gì. Mẹ kiếp, ông ta lừa người đến mức nhập tâm luôn rồi! Y tin rằng mình đến Đại Đường là một nhân tố tự nhiên, và đó là nguyên nhân khiến y không sụp đổ. Y phấn khích lập ra thư viện Ngọc Sơn, chính là muốn xem có thể phá giải câu đố này không. Bất kể mình có thể nhìn thấy ngày đó hay không thì cũng là một sự an ủi. Y không hề hy vọng trên đầu mình có một vị thần tiên nào đó, búng tay một cái đưa mình tới Đại Đường. Đối với y, điều đó là một sự sỉ nhục, bởi thầy giáo của y chưa bao giờ nói trên đời này có thần tiên.
Đây là một niềm tin, hay cũng có thể nói là sự cố chấp. Bất kể chính xác hay không, y đều phải kiên trì, bởi y là người có tầm nhìn xa nhất thế giới này. Đó là sự kiêu ngạo của y.
– Lão tiên sinh, sau này xin đừng tính số cho tiểu tử nữa. Chẳng may có chuyện gì, tiểu tử không gánh nổi đâu.
Vân Diệp thong thả nói. Y không thích bị người ta nhòm ngó, dù việc nhòm ngó đó có hiệu quả hay không.
– Chuyện này khác, khác hẳn! Tiểu tử, lão phu dưỡng thân khỏe lại rồi, chuyện đầu tiên làm sẽ là tiếp tục tính số cho ngươi. Ngươi không biết đó thôi, lần trước tính số mạng cho ngươi chưa ra nhân quả thì lão phu đã suýt chút nữa toi mạng là do tâm lực kiệt quệ, chứ không phải trời phạt. Khắp thiên hạ chỉ có ngươi là có mệnh quái đản như thế, lão phu sao có thể bỏ qua được?
– Toàn thân ngươi được phúc khí bao phủ, gần như tới mức bách độc bất xâm. Tuy sát nghiệt vô số, nhưng lại không dính nhân quả. Tiểu tử, ngươi nhìn mà xem những kẻ giết người có báo ứng ra sao? Ngưu Tiến Đạt dùng chiến mã đạp chết ba nghìn người, định sẵn phải tuyệt tự tuyệt tôn, vậy mà giờ cạnh ngươi lại có hai đứa bé chạy đi chạy lại. Phòng Huyền Linh định sẵn có họa sát thân, vậy mà giờ lại còn cháu đầy nhà.
– Mệnh cách của nương nương mà lão phu có thể tính sai ư? Dù lão phu có bị ngâm trong chum rượu cũng không thể tính sai, ngay cả Bệ Hạ… hừ hừ...
Nói tới Hoàng đế, Viên Thủ Thành kịp thời dừng lại, không nói thêm nữa. Ông ngồi xuống, cười tủm tỉm sờ mó khắp người hai đứa bé, rồi còn thở dài:
– Đúng là hai đứa bé có phúc lớn.
Ông lấy ra hai miếng ngọc buộc lụa từ trong lòng, đeo lên cổ mỗi đứa một cái.
Trường Tôn thị dường như biết điều gì đó, nghe vậy cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Lý Thái sán tới, nâng cằm Vân Diệp lên, nhìn ngó y từ trên xuống dưới, từ trái sang phải một lượt:
– Đệ không nhìn ra được gì cả, đại ca có thấy gì không?
Lý Thừa Càn lắc đầu. Y nhìn một cái rồi cũng không có hứng nhìn cái thứ hai, vì đã quá quen mắt rồi.
– Trước khi đi Bắc Đình, hãy báo cho lão phu một tiếng.
Viên Thủ Thành nói xong, liền đi vào hậu điện.
– Lừa gạt tài tình lắm, bội phục, bội phục!
Vân Diệp chắp tay vái về hướng Viên Thủ Thành vừa rời đi.
Trường Tôn thị mỉm cười:
– Trước khi ngươi xuất hiện, Viên lão tiên sinh nói gì trúng nấy. Từ khi ngươi vào Trường An, ông ấy mới liên tục tính sai. Ngươi nói xem, chuyện này là sao?
Vân Diệp vỗ đầu mình:
– Sao học sinh biết được ạ.
Tự mình rước họa vào thân, đau thấu tim.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, đồng hành cùng bạn trên mọi nẻo đường của những câu chuyện tuyệt vời.