Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1207:

Ngưu Tiến Đạt thấy đứa cháu trai quý báu bước ra, lập tức tiến đến đón. Thấy Vân Diệp mặt đen như đít nồi, ông liền an ủi:

"Không sao đâu, Viên lão tiên sinh vốn chẳng nể mặt ai cả. Việc xem quẻ hoàn toàn tùy thuộc vào tâm tình của ông ấy. Nếu tâm trạng tốt thì bói cho ba lần, tâm trạng không tốt thì mấy chục năm cũng chẳng xem lần nào. Hôm nay đám nhỏ không được xem cũng chẳng sao, chúng ta đợi dịp khác vậy."

"Ông ấy nói hai đứa bé có phúc, còn tặng hai pho tượng ngọc, nhưng lại không nói sau này chúng sẽ thế nào," Vân Diệp ủ rũ nói, tất nhiên cái chuyện lão Ngưu sẽ không có con nối dõi thì y không tiện nói ra.

Lão Ngưu lật xem hai tượng ngọc đeo trên cổ hai đứa bé:

"Vừa nhìn là biết vật chiêu phúc rồi, bảo bối quý giá đấy, sau này không được làm mất đâu nhé, đó là số mệnh của chúng."

Nhân lúc lão Ngưu đang cao hứng, Vân Diệp lặng lẽ bước tới phía trước, chẳng ngờ mình lại chuốc thêm phiền não vào thân. Hai đứa bé này có phúc, vậy mình thì sao? Đại phúc ư?

Vừa rồi y đã nghiền ngẫm kỹ những lời quái gở của lão ta, phát hiện những gì ông ta nói toàn là loại ỡm ờ, nói thế nào cũng đúng cả. Cái gì mà gọi là "đã thành chân long"? Nếu hay thì ông kiếm đầu rồng đặt lên mâm cho ta xem thử!

Còn kỳ lân gì chứ? Mẹ kiếp, trước kia ta từng thấy rồi, rõ ràng là con lợn đóng giả! Giao long chẳng qua cũng là cá sấu chứ gì? Đậu Yến Sơn giết một con, người Nhạc Châu giết vô số, túi xách của các cô nương Trường An phần lớn đều làm từ da giao long cả đấy, hiếm lắm sao? "Cổ rồng vai phượng"? Cổ Lý Khác vốn chẳng dài hơn người khác, giờ lại càng ngắn ngủn.

Nói không chừng chuyện này có khi là do lão già này giở trò. Trường Tôn thị có khi chẳng bệnh gì nặng, ai biết vì sao xảy ra chuyện này? Biết đâu lão ta đã nhúng tay vào để lời tiên đoán của mình ứng nghiệm.

Ngưu Kiến Hổ bị thương ở chân chứ có phải chỗ yếu hại khiến hắn không thể có con được đâu? Lợi dụng ta, rồi lại lấy danh điềm lành ra để lấy lòng ta ư? Chiêu này Viên Thiên Cương đã dùng nát bươn rồi, giờ còn dám đem ra làm mất mặt.

Vân Diệp lòng thầm suy đoán những ý nghĩ ác độc nhất, giận đến nỗi không muốn ngồi xe ngựa nữa. Cả cái lưng chùng gối mỏi do đêm qua hoang đường cũng tan biến hết. Vượng Tài lẽo đẽo theo sau, bị người đi đường nhìn một cách hiếu kỳ. Thấy Vân Diệp lờ mình đi, nó liền đưa đầu tới vai Vân Diệp, để người ta tưởng Vân Diệp đang dắt nó.

Đợi lửa giận phát tiết hết, y ngẩng đầu lên nhìn thấy tấm bia nhà mình. ��i hơi xa rồi, đầu óc lúc này mới chợt nhận ra cơ thể mình không được khỏe, chân đau nhức, có lẽ đã rộp hết cả lên rồi, hai chân như đeo chì, gối chùng xuống, ngồi phịch xuống đất. Lưu Tiến Bảo vội vàng đỡ hầu gia lên xe ngựa.

Về đến nhà nằm trong bồn nước nóng, y cảm thấy chân tay rã rời, không còn muốn nhúc nhích nữa. Đêm nay e là không ngủ được rồi, mệt nhọc quá độ sẽ khiến cơ thể người ta đau đớn vài ngày.

Nằm trên giường nghe Tân Nguyệt đọc quân báo, tướng sĩ Lũng Hữu đã tập kết hoàn tất, mười ngày sau sẽ tới Bắc Đình thay thế đám biên quân đã phục dịch năm năm.

"Phu quân, thiếp thân không thể tới Bắc Đình, đó là quốc pháp. Nhưng Na Nhật Mộ có thể, muội ấy là thị thiếp. Linh Đang thì quá yếu, sợ đi không về được. Cho nên để Na Nhật Mộ theo chàng, muội ấy lớn lên ở phương Bắc, tới đó không vấn đề gì đâu."

Tân Nguyệt lảm nhảm rất lâu, khi cúi đầu xuống mới phát hiện Vân Diệp đã ngủ thiếp đi.

Có rất nhiều lão soái tới nhà, chỉ dẫn lộ trình hành quân. Bọn họ đều chưa từng tới Bắc Đình, xa nhất cũng chỉ đến Đột Quyết, Thổ Cốc Hồn.

"Tiểu Diệp tới Bắc Đình, điều đầu tiên phải làm là xây thành. Chỉ có thành cao hào sâu mới có thể đảm bảo an nguy cho bản thân mình."

Vân Diệp lắc đầu: "Tiểu chất không định xây thành. Các bá bá nhìn quân đội mà tiểu chất đã chọn thì sẽ rõ, toàn là kỵ binh. Bắc Đình quá lớn, xây thành phải đem binh mã đóng ở Đình Châu. Như vậy, kẻ địch chỉ cần vòng qua Đình Châu là như đi vào đất không người, còn ý nghĩa gì nữa?"

Tần Quỳnh giật mình: "Không xây thành thì làm sao qua được mùa đông dài dằng dặc? Ngay cả Bệ hạ khi đông chinh cũng có rất nhiều sĩ tốt chết rét. Cách này không thể."

"Bá bá, thế giới rộng lớn, không gì là không có thể. Tiểu Kiệt ở Lâu Lan vô tình tìm được một nơi rất hợp để xây thành. Theo thư gửi về, nơi đó có một cái hồ nước ấm, mùa đông vẫn xanh tốt. Có thể xây một tòa thành dài mười dặm, đại quân tổng nhân số không quá mười vạn, một tòa thành như thế có thể chứa được."

"May mắn nhất là nơi đó cách Đôn Hoàng không xa, chỉ một nghìn năm trăm dặm, dễ dàng nhận được tiếp viện từ trong nước. Khi xuân đến, tiểu chất sẽ dẫn quân tuần tra Bắc Đình, mùa đông lạnh thì về Lâu Lan nghỉ ngơi. Mùa đông ở phương Bắc dài dặc tới tận năm tháng, cho nên chuẩn bị như vậy là thích hợp nhất, có thể củng cố vững chắc mảnh đất này."

Lời của Vân Diệp khiến mấy vị lão soái trầm tư. Quanh năm bôn ba chốn biên hoang, không chỉ cần ý chí kiên cường và thân thể cường tráng, mà còn cần sự tiếp tế hậu cần to lớn. Vân Diệp đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Thế nhưng những chuyện bất ngờ mà Vân Diệp làm đã quá nhiều rồi, Úy Trì Cung chỉ hỏi một câu:

"Vậy lúc hành quân thì phải làm sao?"

"Dùng thành lạc đà và ngựa cái." Vân Diệp đáp lời rất đơn giản.

Từ khi Vân Diệp nhìn thấy thành lạc đà của Dạ Đà liền thích nó rồi, đó đúng là một tòa thành di động. Một vạn con lạc đà có thể tạo thành một tòa thành lớn, hơn nữa Tây Vực chưa bao giờ thiếu lạc đà. Thứ này chỉ cần cho ăn một bữa thật no là có thể yên tâm vài ngày không cần để ý tới.

Chiến tranh trên sa mạc thường tới mãnh liệt như mưa rào, và kết thúc cũng nhanh. Cho nên, có một tòa thành lạc đà lớn có thể ngăn cản đợt tiến công đầu tiên của kẻ địch. Một khi ngăn cản được đột kích bất ngờ, Vân Diệp không nghĩ rằng còn ai có thể chống lại được con cháu Quan Trung vốn đã có trong tay thuốc nổ, dầu hỏa.

Còn về phần ngựa cái, đó là kế sách của Thành Cát Tư Hãn, sữa ngựa thực ra là thực phẩm tốt nhất. Vân Diệp mượn tạm, chắc Thiết Mộc Chân sẽ không có ý kiến gì.

Nhiệm vụ và mục đích của mình là giám sát mục dân di cư về phương Tây. Tô Định Phương có mưu trí và vũ lực, nhưng chức vị quá thấp, không thể đưa ra những quyết định ứng biến kịp thời như Vân Diệp.

Các lão soái đã hiểu rõ tác dụng của hai thứ này, liền không còn nhắc đến chuyện xây thành nữa. Họ chuyên tâm giúp Vân Diệp mưu tính chuyện ở Bắc Đình, những vấn đề và biến hóa có thể gặp phải khi đến đó.

Hội nghị như thế tiến hành ở Vân gia suốt sáu ngày, sổ sách ghi chép trong phòng của Vân gia chất cao tới sáu xích.

"Khi lên đường ta sẽ không tiễn ngươi nữa, người tóc trắng tiễn người tóc đen không lành. Ngươi tự liệu mà làm."

Lão Trình khi rời đi vỗ vai Vân Diệp rồi nhảy lên chiến mã. Các vị lão soái khác cũng như thế, bọn họ không phải là người sướt mướt, sinh ly tử biệt với họ là chuyện cơm bữa.

Ngày biệt ly càng đến gần, Vân gia càng trở nên yên ắng. Vân Diệp thì đã đến quân doanh, thân là đại soái, không thể cứ ở nhà mãi được.

Xe ngựa, đồ ăn, các loại tư trang của Na Nhật Mộ chất đầy, trở thành cả một đội xe. Na Nhật Mộ thấy Tân Nguyệt chuẩn bị xe ngựa cho mình thì nói không cần, nàng có thể cưỡi ngựa theo trượng phu đi đến tận chân trời.

Tân Nguyệt vung tay tát bốp một cái, quát Na Nhật Mộ đang che mặt:

"Hiện giờ muội không còn là cô gái chăn cừu nữa, mà đã là phu nhân của Vân gia. Nếu muội dám làm mất mặt Vân gia ở Bắc Đình, về tới nhà thì xem ta sẽ xử lý muội thế nào. Tới lúc đó phu quân cũng không cứu nổi muội đâu."

Na Nhật Mộ gật đầu theo thói quen, nàng nhận ra lần này Tân Nguyệt đã thật sự nổi giận. Trước kia Tân Nguyệt không bao giờ đánh mặt, luôn nói nạp thiếp là nạp sắc, đánh hỏng mặt thì thà đừng nạp thiếp còn hơn.

Tân Nguyệt đánh xong hồn xiêu phách lạc trở về phòng của mình, vùi đầu vào trong chăn khóc, khóc nức nở. Lần này nàng thật sự ghen tỵ rồi, ghen tỵ Na Nhật Mộ có thể theo trượng phu đi đến tận chân trời.

Khi trống hành quân vang lên cũng là lúc người ta nát lòng.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, mong các bạn ghé thăm để đọc trọn vẹn và ủng hộ công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free