(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 121:
Từ phía chân trời, một đám mây màu vàng khổng lồ mau chóng lao về phía Vân Diệp và đoàn người. Hằng hà sa số những con châu chấu bé bằng đầu ngón tay giương cánh đập liên hồi trong không khí, tụ lại thành tiếng rền như động cơ máy bay, bao phủ khắp cả đất trời.
Trước cảnh tượng thiên tai kinh hoàng, Tôn Tư Mạc dù lòng vốn bình thản đến mấy cũng phải tái mét mặt mày. Lưu Hiến dũng mãnh vô địch cũng run lẩy bẩy suýt ngã. Người đánh xe thì ước gì có thể vùi đầu xuống đất nhưng cái mông lại chổng rõ cao. Ngựa không ngừng hí vang, bị xe ngựa níu lại không di chuyển được, chỉ biết giẫm đạp vó tại chỗ.
Vân Diệp vội tháo chốt hãm bánh xe, hai con ngựa kinh hoàng lao về phía không có châu chấu.
Anh xé vạt áo, quấn chặt lấy đầu hết lượt này tới lượt khác, chỉ chừa lại miệng và hai mắt. Hai tay cũng được quấn vải kín mít, rồi anh buộc chặt cổ áo, tay áo, đoạn bảo Lão Tôn và Lưu Hiến đang kinh hoàng cũng làm theo.
Vừa định ôm đầu ngồi xuống, anh đã cảm thấy toàn thân như đang ở trong tâm bão cát, những viên đá lớn không ngừng va đập vào người, làm toàn thân đau nhức. Vân Diệp biết đó là do châu chấu va vào, nhưng anh không dám mở mắt ra.
Những va chạm liên tục như thế kéo dài nửa canh giờ mới dần giảm bớt. Đợi đến khi trên người không còn cảm giác va chạm nữa, Vân Diệp mới mở mắt ra, nhìn mặt đất lạ lẫm, anh buông một tiếng cười thảm.
Mặt đất vừa rồi còn xanh mướt giờ tựa hồ kho��c một lớp áo vàng, khắp nơi là châu chấu đang nhúc nhích. Cành cây không ngừng bị gãy rơi xuống, vừa rơi giữa chừng, những cành cây to lớn đã bị ăn trụi thành trơ trụi, đến khi chạm đất thì chỉ còn trơ cành không vỏ.
Đồng ruộng hai bên đường truyền tới tiếng rào rào như tiếng tằm ăn lá mùa xuân, chỉ khác là tiếng động ấy lớn hơn và dữ dội hơn tiếng tằm ăn lá nhiều, khiến người ta sởn gai ốc.
Vô số châu chấu trèo kín mỗi cái cây, lá xanh chớp mắt đã biến mất. Từng khoảnh ruộng rộng lớn trở thành bãi săn của châu chấu.
Lưu Hiến quỳ trên mặt đất, mồm lẩm bẩm những điều không rõ ràng, chỉ thi thoảng người ta nghe được một hai câu: "Trời ơi!"
Tôn Tư Mạc nhìn châu chấu đang ăn thuốc sau lưng mình, nước mắt ứa ra.
Chỉ có Vân Diệp bắt một con châu chấu bò lên người mình, cảm nhận cái đùi đầy sức mạnh của nó đang đạp vào tay mình, rồi nói:
- Ừm, béo lắm, mười con là đủ no rồi.
Anh vỗ vai hai vị đang thẫn thờ, rồi đá tên xa phu đang vùi đầu vào đất, nói lớn thúc giục họ tiếp tục lên đường.
Tôn Tư Mạc lấy ít bột thuốc màu vàng rải vào gùi thuốc, chỉ chớp mắt, đám châu chấu đã không còn nhúc nhích nữa. Ông thở dài:
- Đều là thuốc, đừng làm hỏng.
Nói xong, ông vác gùi theo Vân Diệp đi về phía Trường An.
Lưu Hiến đột nhiên rống lớn làm kinh động vô số châu chấu, bảo đao bên hông đã rời vỏ, ánh đao loang loáng xẹt quanh người, vô số châu chấu bị chém thành hai nửa rơi lả tả. Mã phu nhấc chân dẫm lia lịa, châu chấu phía dưới bị dẫm nát be bét vào nhau, thành đống thịt nát màu xanh.
Nhìn hành động vô nghĩa của ba bọn họ, Vân Diệp lắc đầu, anh xua đám châu chấu trên cái cây bên đường, bẻ một cành cây mà lá trên cành đã bị ăn sạch.
Anh quát to ngăn Lưu Hiến lại, ấn cành cây vào tay hắn: "Thứ này giết châu chấu còn nhanh hơn đao kiếm nhiều."
Lưu Hiến hơi đờ đẫn, răng nghiến chặt đến bật máu, kết hợp với khuôn mặt dữ tợn, miệng hắn há ra như ác ma địa ngục muốn ăn thịt người.
Mã phu ra sức dùng cành cây giết châu chấu, tựa hồ muốn chứng minh vừa nãy mình không phải là kẻ nhát gan.
Lão Tôn phủi tay áo đi trư���c, dẫm lên con đường đầy châu chấu.
Đi qua một thôn trang, họ không thấy ai giết châu chấu, chỉ thấy những hương án bày la liệt. Bên trên bày đủ loại bánh trái, đầu lợn, trâu, dê. Người dân quỳ khắp nơi, vị lão phu tử đứng đầu giọng run run thành kính, bài văn tế thần châu chấu được viết hết sức cảm động, máu tươi trên văn tế chứng minh ông ta đã dốc lòng làm lễ một cách thành kính nhất.
Nhưng điều này chẳng ngăn cản châu chấu ăn hoa màu đang rào rào, thậm chí một số con còn nhảy lên bàn, ăn cả quả cúng phẩm.
Vân Diệp thấy đói bụng rồi, chạy hơn nửa ngày trời mà không có một miếng cơm vào bụng. Anh mặc kệ những trang hộ đang quỳ trên mặt đất, lấy một cái bánh trên bàn cúng, cắn ngon lành. "Ừm, ngon lắm, béo mà không ngấy, còn có mùi thơm của hoa quế."
- Tôn đạo trưởng, bánh ở đây không tệ chút nào. Đạo trưởng cũng mau đến nếm thử đi.
Vân Diệp lớn tiếng mời mọi người đến chia sẻ món ngon.
Lão Tôn chẳng hề khách khí, trước tiên cầm bầu rượu tu một ngụm, rồi xé miếng thịt lợn nướng nhai nhồm nhoàm.
Lưu Hiến cười lớn giơ đầu lợn lên, tìm chỗ để cắn, há miệng to uỵch, cắm vào đầu lợn rồi không ngẩng lên nữa. Mã phu rụt rè lấy mấy quả xanh ăn, chua đến méo mặt.
Vị lão tiên sinh kia mắt sắp lồi cả ra rồi, chỉ trỏ mấy người bọn họ, toàn thân run rẩy nói không nên lời. Một hán tử áo xanh nhảy ra, vừa định chửi rủa thì bị Lưu Hiến đang gặm đầu lợn cho một cước bay thẳng về đám đông.
- To gan, các ngươi là ai mà dám vô lễ với thần châu chấu?
Lão tiên sinh cuối cùng cũng nói được một câu hoàn chỉnh:
Vân Diệp chọc Lão Tôn, ý rằng giờ là lúc lão nhân gia ra tay rồi.
- Lão phu Tôn Tư Mạc, hôm nay hái thuốc đi qua quý trang, thấy có đồ ngon rượu quý, không nhịn được nên có tham ăn một chút. Xin thứ tội, xin thứ tội.
Người có danh như cây có bóng, lời của Lão Tôn khiến các trang hộ không biết nói gì. Thanh danh Dược Vương quả nhiên không phải hư truyền, trong lòng bọn họ, Lão Tôn không khác gì thần tiên giáng trần.
Lập tức có trang hộ từng gặp Lão Tôn đi tới khấu đầu, nói lời cảm tạ vì lần trước ông đã cứu sống mẹ mình.
- Các ngươi đều là người sống, sao không ra đồng bắt châu chấu, lại cứ quỳ ở đây mong châu chấu bay đi à?
Tôn Tư Mạc hỏi:
Lão tiên sinh đứng đầu đi tới tiếp lời:
- Tôn tiên sinh là cao nhân đắc đạo, sao lại bất kính với thần linh như thế? Phải biết rằng vì đế vương không tu đức hạnh nên trời cao mới giáng tội. Chúng ta nên cầu khẩn trời cao tha thứ, sao dám giết chóc bừa bãi thế này?
- Lão phu cả đời lấy châu chấu làm thuốc, đã giết vô số con rồi, hiện giờ chẳng phải vẫn ăn ngon uống khỏe, sống tới bảy tám mươi năm nữa cũng chẳng hề khó, sao không thấy thần châu chấu quỷ quái nào giáng tội? Vị bên cạnh đây chính là Lam Điền Hầu lừng lẫy, cả đời thích ăn nhất là châu chấu, nghe nói đã ăn không kể xiết, vì sao còn trẻ thế mà đã phong hầu bái tướng, mà không thấy thần châu chấu giáng họa? Vị đại tướng quân đằng kia vừa giết vô số châu chấu, giờ người nhẹ như chim én, sức khỏe vô địch là sao? Ngay cả tên đánh xe kia cũng dẫm chết rất nhiều, không phải vẫn khỏe mạnh đó sao? Có thể thấy thần châu chấu là loại sợ mạnh khinh yếu, ngươi mà cứng rắn thì nó sẽ mềm mỏng. Còn các ngươi khấu đầu cả nửa ngày trời, châu chấu có bớt đi con nào không? Lão huynh dập vỡ đầu đến nơi, có thể nói là thành kính lắm rồi, nhưng có ích gì không? Nếu vô ích thì hãy để rượu thịt vào bụng bọn lão phu, tích thêm ít sức lực, giết thêm vài con châu chấu, cứu lấy vài cây lương thực, để thêm một nạn dân sống thêm một ngày.
"Nói hay lắm!" Vân Diệp tán thưởng, "Mặc dù ông có nói mình thành kẻ bệnh hoạn thích món quái đản, nhưng nể mặt Lão Tôn đã tốn công sức, ta tha cho ông đấy."
- Nhưng...
Lão tiên sinh vừa mới bước tới một bước, dưới chân liền nghe tiếng "rắc" một cái. Hai con châu chấu đang quấn lấy nhau tận tình giao phối liền lập tức mất mạng.
Mặt đỏ tía tai, còn nói được gì nữa, ông ta cũng thành hung thủ rồi.
- Cửu thúc, có đứa bé nào trong trang của chúng ta mà chưa từng bắt châu chấu chơi đâu? Ngay cả cháu còn nhỏ cũng nghịch ngợm không ít, có thấy có điều gì bất thường đâu? Chúng ta hãy nghe lời Tôn thần tiên đi, bắt hết côn trùng trên đồng, cháu nghe nói quan phủ mua một đồng ba cân, nhà nào một ngày chẳng bắt được cả trăm cân, đổi ít tiền mua lương thực còn hơn là chết đói.
Toàn bộ nội dung dịch thuật này là tâm huyết của truyen.free, mong muốn gửi gắm đến quý độc giả những trang truyện mượt mà nhất.