Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 122:

Vân Diệp giơ ngón tay cái lên khen ngợi:

– Ta chính là trang chủ Vân gia trang. Nhà ta sẽ mua châu chấu với số lượng lớn. Các ngươi đừng vội đem châu chấu đi, hãy bắt về dìm chết, rồi đem phơi khô đưa tới nhà ta, ta sẽ đổi lương thực cho.

Chẳng đợi Cửu thúc lên tiếng, dân làng đã hớn hở kéo nhau đi, còn gọi cả con cháu theo cùng, ai nấy đều bắt đầu bận rộn chuẩn bị.

Lưu Hiến kéo đầu lợn ra, nói với Vân Diệp:

– Tại hạ nhìn thấy châu chấu bay tới thì đã tuyệt vọng rồi, giờ thấy còn cứu được.

Hình tượng bất nhã, song ngữ khí rất chân thành.

– Ta không có phép thần thông, chỉ là người bình thường, hiểu biết hơn một chút thôi. Đàn ông Quan Trung xưa nay đâu thiếu những nam nhi nhiệt huyết; những đội quân hùng mạnh đều xuất thân từ Quan Trung. Tần Thủy Hoàng dựa vào họ mà diệt sáu nước, triều ta cũng chẳng phải dựa vào họ để lập lại trật tự trong loạn thế đó sao? Nam nhi như thế liệu có thể là hạng biết cúi đầu vâng dạ ư? Khi lửa giận trào dâng, trời cao cũng phải hận mà đành chịu, đất dày cũng phải căm tức mà nhìn. Thấy châu chấu phá hoại lương thực do mình vất vả trồng cấy, trong lòng họ đã ứ đầy lửa giận. Ta chỉ làm cho họ có chỗ phát tiết ra. Trước cơn lửa giận này, dù có thần châu chấu thực sự cũng phải lui xa ba bước.

Dân trang tràn ra khỏi làng, hướng về phía ruộng đồng của mình. Ngay cả Cửu thúc cao tuổi cũng vác lưới bắt cá, kêu gào phải giết sạch lũ châu chấu.

– Đây chính là sức mạnh của phẫn nộ sao?

Lưu Hiến tự hỏi.

Trong một gian điện nhỏ, chỉ có Vân Diệp quỳ trên chiếc chiếu. Căn điện tĩnh lặng, các cung nữ hầu hạ đã lui hết. Nước trong chén đã cạn mà không thấy ai vào thay. Y vừa định ra cửa xem sao thì nghe thấy tiếng giáp trụ va chạm nhau truyền tới.

Lý Nhị toàn thân giáp trụ oai phong lẫm liệt, mặc khải giáp vàng, tay cầm một thanh kiếm, mũ trụ buộc chặt dưới cằm, hai mảnh kính hộ tâm trước ngực lấp lánh chói mắt, trông như thần hạ phàm.

Đây mới là Lý Nhị thực sự, một thống soái vô địch đánh đâu thắng đó, chứ không phải vị đại thúc vô lại cứ lẽo đẽo sau lưng đá đít y.

Vừa mới ca ngợi xong thì Vân Diệp hối hận.

Lý Nhị phất tay một cái, lập tức có bốn, năm thái giám cởi sạch áo ngoài của Vân Diệp, chỉ còn lại nội y. Sau đó, họ nhanh chóng tìm đâu ra một bộ khải giáp màu đen, loáng cái đã mặc xong cho y, ngay cả giày cũng được đổi thành giày chiến khảm vảy sắt.

Một thanh trường kiếm bay tới, Vân Diệp lớ ngớ nhận lấy, nhìn Lý Nhị không hiểu ra sao.

Thái giám trong điện khom người đi thụt lùi ra ngoài, két một tiếng cửa điện đóng lại.

Ánh mặt trời chiếu qua ô cửa sổ, cột sáng chia mặt đất thành hai nửa. Lý Nhị thong thả rút trường kiếm ra, thân kiếm như một hồ nước trong, mũi kiếm chỉ vào Vân Diệp, giọng khàn khàn vang lên:

– Trẫm biết ngươi có rất nhiều uất ức, có rất nhiều tức giận muốn phát tiết. Trẫm cho ngươi cơ hội, trong điện chỉ có hai chúng ta, ngươi dùng kiếm trong tay thoải mái tấn công trẫm, không ai trách tội ngươi, dù ngươi làm trẫm bị thương.

Trong mắt Lý Nhị không hề có chút sắc thái tình cảm nào, nhưng lời ra khỏi miệng như tiếng sấm đánh thẳng vào lòng Vân Diệp. Tai y ù đặc, loạng choạng cố đứng cho thật vững, nhìn chằm chằm Lý Nhị, muốn ông ta xác nhận.

– Tới đi, trẫm đợi ngươi. Nhường ngươi ba chiêu, có phát tiết được oán hận trong lòng ngươi không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.

Vân Diệp xé một mảnh vải từ quần áo trên mặt đất, cẩn thận buộc chuôi kiếm vào tay, lấy răng thắt nút. Trong mắt y chỉ có lửa giận rực cháy. Châu chấu bay mù trời, những tiếng van cầu khổ sở của nông dân, tiếng khóc than khắp Quan Trung như thúc giục y ra tay. Trong giờ phút này, y quên rằng trước mắt là hoàng đế Đại Đường. Y chỉ nhìn thấy một kẻ đã lợi dụng nạn châu chấu ở Quan Trung, và biết rõ không đánh nổi cũng phải cho ông ta một bài học.

Lý Nhị mặt hiện vẻ tán thưởng. Người có gan cầm kiếm trước mặt ông ta không nhiều, đừng nói là buộc kiếm vào tay, nói rõ y muốn tử chiến. Lửa giận tích trữ trong lòng tên tiểu tử này không phải nhỏ.

Vân Diệp khom người chắp tay với Lý Nhị một cái, rồi tay nâng trường kiếm quát lớn đâm thẳng vào cánh tay ông. Lý Nhị hơi nghiêng người, mũi kiếm lướt qua khải giáp. Thừa thế, ông ấn nhẹ lên vai Vân Diệp, khiến y bay đi, ngã lăn quay ra đất. Vân Diệp lộn một cái đứng dậy, hét lên rồi vung kiếm chém Lý Nhị.

Lý Nhị nhíu mày lại:

– Tiểu tử, kiếm dùng để đâm, không phải để chém. Như thế mất đi cái cốt tủy nhẹ nhàng của kiếm. Trì Tiết dạy dỗ ngươi kiểu gì vậy?

– Ta mặc kệ! Ông đã phạm sai lầm, ta chỉ muốn chém ông một kiếm! Ông dung túng cho châu chấu, gây ra họa tày trời! Cả Quan Trung đang khóc, giờ phải làm sao? Nhiều châu chấu như thế, làm sao mà bắt hết? Người dân không có cái ăn thì sẽ chết!

Lý Nhị đành phải dùng vỏ kiếm gạt những đường kiếm loạn xạ của Vân Diệp. Hễ y tới gần là ông lại đá y lộn nhào.

Vân Diệp mặt đầy bụm bặm quấn lấy đánh bừa. Lý Nhị lại không thể hạ sát thủ, đành đợi y mệt dừng lại.

So với việc nói Vân Diệp tỷ võ cùng Lý Nhị, chẳng bằng nói y đang phát tiết. Chém trúng hay không không quan trọng, chỉ cần chém được là thoải mái rồi.

Y giống như một con trâu đực bị chọc giận, điên cuồng quấn lấy Lý Nhị, chỉ là sự thua kém về kỹ thuật không thể lấy sự điên cuồng mà bù đắp được.

Chém đúng một tuần hương, chút sức lực cuối cùng của Vân Diệp đã tiêu hao sạch. Lý Nhị khẽ đẩy một cái, y liền ngã sóng xoài ra đất. Vân Diệp thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

Lý Nhị đứng ngay trên đỉnh đầu y, trêu tức:

– Ngươi là kẻ liều mạng nhất mà trẫm gặp, cũng là kẻ không biết liều mạng nhất. Kiếm trong tay ngươi thật phí, phải cho ngươi một thanh đao, hoặc một cái rìu, chém người thế mới đã. Tiếc cho Diêu Quang bảo kiếm của trẫm.

Nói xong, ông rút kiếm ra khỏi vỏ. Khẽ vạch vài cái trên tay Vân Diệp, ông gạt nhẹ, khiến thanh kiếm trong tay y bay đi. Cầm lấy kiếm, ông ngồi xuống ngay trên chiếc mũ trụ của mình, cúi nhìn Vân Diệp.

– T��� khi trẫm lãnh binh tới nay, không giờ phút nào trẫm không sống trong âm mưu. Trẫm chưa bao giờ sợ kẻ địch chính diện, dù đối diện với mười vạn đại quân của Đậu Kiến Đức, trẫm vẫn dùng trăm kỵ binh tung hoành trong trận. Cho nên kẻ địch ngoài sáng không đáng sợ, đáng sợ là rắn độc ở sau lưng. Bọn chúng lúc nào cũng theo dõi ngươi, chỉ cần ngươi hơi sơ sẩy là sẽ thua trắng bàn.

– Trẫm không thể thua được. Nếu thua rồi, hoàng hậu, thái tử, Thanh Tước, A Thác mà ngươi quen thuộc sẽ không còn. Ngươi cho trẫm một cơ hội, có cơ hội này, sao trẫm lại không nắm lấy? Giờ cũng chỉ có hai mươi bảy châu thôi sao? Chẳng lẽ Đại Đường ta không vượt qua được ư? Ngươi nói có đúng không?

– Đương nhiên là vượt qua được, thần chỉ lo đại dịch sau đại nạn, nó còn đáng sợ hơn nạn châu chấu.

– Ngươi xem thường quan viên của trẫm rồi. Bọn họ đều là người sống qua chiến loạn, lại không có chuẩn bị sao? Chỉ cần chôn thi thể sớm, không để phơi thây ngoài đồng thì không có vấn đề gì lớn. Giờ trẫm hỏi ngươi, châu chấu ăn được thật à?

– Đương nhiên là có thể ăn, còn rất ngon, thần có thể làm cho bệ hạ một mâm.

– Có loại thần tử nào lại cầm kiếm chém hoàng đế như điên thế này không? Nếu là người khác thì sớm đã chết tám chục lần rồi! Ngươi còn đang âm thầm mưu tính làm trẫm bêu xấu nữa chứ, tiểu tử! Chiêu trò của ngươi, trẫm đã biết thừa rồi, đừng lấy ra mà mất mặt. Tuy ngươi không có bản lĩnh ấy, nhưng cũng coi như ngươi đã chém trẫm rồi, đúng là thiên hạ đệ nhất đấy. Quân thần chúng ta không ai nợ ai, hãy làm lại từ đầu. Ngươi có công, trẫm thưởng; ngươi có lỗi, trẫm phạt.

Nói xong, ông không ngờ lại bật cười, rồi chắp tay sau lưng nghênh ngang bỏ đi.

Mọi quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free