(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1225:
Đình Châu, hay còn gọi Thất Bát Lý, là vùng đất lành hiếm có. Nơi đây được tuyết trên Thiên Sơn tưới tắm, cùng với vô số địa mạch giao hòa, tạo nên một mảnh đất trù phú. Hầu Quân Tập sau khi diệt Cao Xương và đẩy lùi người Đột Quyết đã thành lập nên vùng đất này.
Đáng lẽ đây phải là một mảnh đất ấm áp, tươi đẹp, nhưng khi Vân Diệp vừa đến, bốn phía đã ngập tràn khói lửa, tiếng chém giết vang trời. Trên tường thành, quân Đường đang dốc sức chống cự, còn dưới chân thành, người Đột Quyết điên cuồng tấn công.
Khi Vân Diệp vừa đặt chân đến dưới thành Câu Lục, chiến trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Chưa kịp nhìn rõ niềm vui sướng của quân Đường trên thành, thì quân Đột Quyết dưới chân thành đã như mất hết khí lực. Bọn chúng đã công thành ba ngày, sắp sửa phá vỡ, thì bỗng nhiên, vô số thiết kỵ rầm rập ập tới từ phía sau lưng.
Người Đột Quyết sững sờ trong chốc lát rồi tản ra. Một vạn kỵ binh cùng gần ba vạn chiến mã đã bao vây thành kín mít, muốn thoát khỏi tay đám quân Đường đang khát khao lập công thì khó hơn lên trời.
Vân Diệp xuống ngựa, đứng trên đồi nhìn xuống chiến trường. Y thấy cổng thành mở rộng, hàng trăm chiến mã còn lại từ trong thành xông ra. Chỉ có một tốp nhỏ ngựa chiến quay về phía cờ của Vân Diệp, số còn lại lập tức truy sát người Đột Quyết.
Điền Nguyên Nghĩa một lần nữa xin Vân Diệp cho xử trí tù binh người Đột Quyết. Thực ra, chẳng cần Vân Diệp phải nói, cũng chẳng cần y xin lệnh, bởi khi quân Đường tận mắt thấy một hàng người Đường bị buộc vào gậy gỗ, bụng bị rạch ra, tim bị moi mất, bọn họ tự khắc biết phải hành động ra sao cho hợp lý nhất.
Tuy nhiên, Vân Diệp vẫn thấy ba người Đột Quyết còn sống, do quân thủ thành bắt giữ. Những người lính này vẫn còn giữ được lý trí hơn so với những quân Đường vừa mới đến.
Ở đất khách gặp lại cố nhân, lẽ ra phải ôm nhau vui mừng. Viên giáo úy với khôi giáp rách nát, một cánh tay đã mất, khuôn mặt không hề có nước mắt, chỉ tràn ngập niềm vui chiến thắng, nói:
– Tiên sinh từ Trường An tới, hẳn biết chuyện cố hương. Không biết phụ thân tôi còn khỏe không?
– Lão đầu tử đã mất tước vị rồi, nhưng tâm trạng lại càng thêm khoáng đạt. Ông vẫn ăn mười cân thịt, một đấu gạo mỗi bữa, chỉ là số lần đến Yến Lai lâu ít hơn, nghe nói là muốn để lại chút gia sản cho con cháu. Khi ta đến Tây Vực, lão đầu tử ra tiễn, không nhắc gì đến ngươi. Nhưng lúc ông ấy quay đi, ta phát hiện con tỳ hưu vàng trên bàn cúng đã biến mất.
Lưu Tâm Vũ cười vui vẻ, nước mắt tuôn trào. Hướng về phía Trường An, y lạy ba cái, rồi chắp tay nói:
– Khởi bẩm Đại tướng quân, Chiêu Vũ giáo úy Lưu Tâm Vũ xin được ra trận!
– Chuẩn! Không cần giữ tù binh. Hãy tìm ra kẻ chủ mưu, và tiêu diệt chúng!
Đối với quân Đường, tác chiến với người Đột Quyết đã trở nên vô cùng thành thạo. Trên chiến trường kiểu này, kỵ binh nặng có uy lực không gì sánh bằng. Đao của người Đột Quyết chỉ có thể để lại vệt mờ trên khải giáp quân Đường, trong khi bách luyện đao của quân Đường, kết hợp với tốc độ của ngựa chiến, dễ dàng cắt xuyên thiết giáp của kẻ địch.
Lưu Tâm Vũ, dù thiếu một cánh tay, vẫn dũng mãnh như sư tử. Dù sao y cũng là con của Lưu Hoằng Cơ. Y dùng hai chân điều khiển ngựa, tay phải múa đao, như muốn trút hết mọi lửa giận vào kẻ thù. Vân Diệp lập tức phái hai Huyền Giáp quân theo sát hai bên y.
Vân Diệp tiến vào thành Câu Lục, cách Đình Châu năm mươi dặm. Nghe nói ở Đình Châu cũng đang bị người Đột Quyết quấy nhiễu, năm nghìn quân đã được điều động đến đó. May mắn thay, quan viên và gia quyến của họ vẫn an toàn, nhưng tình hình thương vong của binh lính thì không mấy lạc quan: trong số một nghìn quân ban đầu, chỉ còn chưa tới ba trăm người, ai nấy đều bị thương.
– Đại tướng quân, từ đầu xuân đến nay, tình hình Tây Vực trở nên quỷ dị. Các bộ tộc đang ngày càng điên cuồng chuẩn bị cho việc tây tiến, không ngừng rong ruổi trên sa mạc mà không biết mệt mỏi, thu thập mọi thứ có thể. Mạt tướng cho rằng chúng đang tích trữ vật tư để thực hiện cuộc tây chinh.
Lưu Tâm Vũ là trưởng quan quân sự tối cao do Tô Định Phương để lại, lời của y có lẽ phản ánh rõ nhất tâm thái của các đại bộ tộc Tây Vực. Tuy nhiên, Vân Diệp lại có linh cảm không lành, y luôn thấy có điều gì đó sắp sửa xảy đến. Nhìn bản đồ trên tường, mắt Vân Diệp bỗng sáng lên.
Vân Diệp lấy tay đo khoảng cách từ Bắc Đình tới thành Toái Diệp, rồi lại lật xem tuyến đường mà Khúc Trác đã vạch sẵn cho y. Đột nhiên, y quay sang hỏi Lưu Tâm Vũ:
– Từ Đình Châu đến Đát La Tư đã hơn một nghìn tám trăm dặm, giữa đường lại có vô số núi cao. Ngươi hãy nói cho ta biết, số lương thực chúng cướp được ở Đình Châu liệu có đủ cho hành trình đi về bốn nghìn dặm để tập kích không? Ngươi hãy nói cho ta, có vị tướng nào lại phái bộ hạ đi kiếm quân lương xa đến hai nghìn dặm như vậy không?
– Nếu là ta, ta sẽ vào Bột Luật quốc hoặc Toa Sách quốc cướp bóc còn hơn là đến Đình Châu. Hừ, người Đột Quyết bỏ gần tìm xa là vì lẽ gì?
Lưu Tâm Vũ nhìn bản đồ, mày nhíu chặt. Thực ra, không cần Vân Diệp phải nói, trong lòng y đã sớm sinh nghi. Chẳng riêng gì Bắc Đình, ngay cả Lâu Lan xa xôi hơn cũng bị đạo tặc quấy nhiễu.
Chẳng lẽ là do vận đen của y? Hầu Quân Tập trấn thủ Tây Vực thì thiên hạ thái bình, đến Tô Định Phương cũng bình yên. Cớ sao mình vừa tới thì bốn phía lại ngập tràn khói lửa? Phải chăng là vì danh tiếng của mình không bằng họ, bị người ta xem là quả hồng mềm dễ bắt nạt? Con mẹ nó, ngay cả chỗ Quách Hiếu Khác cũng bình an vô sự!
Khi Vân Diệp đang cực kỳ phiền não, thì Tiểu Miêu lại vô cùng vui vẻ, ngồi trên lưng lạc đà thổi huân. Nàng yêu thích thứ nhạc khí làm bằng đất nung này, chỉ cần dùng sáu ngón tay không ngừng ấn vào sáu lỗ trên đó là có thể thổi ra những giai điệu dễ nghe. Hiện giờ nàng chỉ thổi ra được tiếng ù ù, nhưng theo lời Hắc Phong, thì như vậy đã là thiên tài rồi, vì có một số người học hai năm cũng không th���i được thành tiếng.
– Tiểu Miêu, muội dừng lại được không, muội thổi suốt đường đi rồi, nghe cứ như tiếng khóc than vậy.
Cẩu Tử thực sự không chịu nổi, còn Khúc Trác thì cầm cuốn sách giả vờ như không nghe thấy. Hắc Phong lại lắc lư đầu, có vẻ hưởng thụ lắm, chỉ riêng Cẩu Tử là bị hành hạ.
Một quả lê ném thẳng vào mặt, Cẩu Tử lập tức im miệng. Không phải hắn không né được, mà là không dám né. Lần này là quả lê, trời mới biết lần sau sẽ là thứ gì. Chuyện này hắn đã chịu vô số lần rồi.
Nhìn thấy Cẩu Tử bị bắt nạt, những người Lâu Lan cười rộ lên. Qua thời gian sống cùng nhau này, họ phát hiện người Đường ngoài việc thích đào mộ người ta lên xem ra, thì cũng không có yêu cầu gì nhiều. Lương thực mình trồng được thì mình ăn, con cái vẫn là của mình, và điều đáng mừng nhất là họ còn giúp mình tiêu diệt hết cường đạo.
Khúc Trác đặt sách xuống, nhìn ra sa mạc mênh mông. Tuy toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, hắn vẫn quấn vải dày trên đầu, nhằm giảm thiểu diện tích da thịt tiếp xúc với không khí khô nóng.
Ba con chim ưng được đặt trong lồng là bảo bối của họ, tuyệt đối không thể để tổn thất, vì việc truyền tin đều phải dựa vào chúng. Khúc Trác thở dài, chuyện đi Đát La Tư thăm dò tin tức lần này hắn không hề nắm chắc chút nào.
Để biết được tin tức cốt lõi nhất, chắc chắn phải tìm đến các nhân vật chủ chốt. Sống ở sa mạc năm năm rồi, hắn chưa từng thấy một quốc vương nào ngu xuẩn, thực sự là không có, bởi kẻ ngu xuẩn thì sớm đã bị giết chết rồi.
Đát La Tư hiện giờ chắc chắn là một tòa binh thành, mấy trăm vạn người chen chúc trong khu vực chật hẹp, không biết sẽ hỗn loạn đến mức nào. Công việc của họ không hề dễ dàng. Tiểu Miêu thân thủ cao tuyệt nhưng tâm tính vẫn như trẻ con. Cẩu Tử tuy lão luyện hơn một chút, nhưng tính cách tùy tiện thì không thích hợp làm thám tử.
May mà những người Lâu Lan còn đáng tin cậy, đặc biệt là Hắc Phong vô cùng quen thuộc sa mạc. Dọc đường nhờ ông ta mà đuổi được ba nhóm cường đạo. Bọn cường đạo cũng biết có ngày sẽ cần người Lâu Lan giúp đỡ, huống hồ trên lưng lạc đà toàn là vũ khí và giáp da, tuy cũ kỹ nhưng lại là vật tư mà thành Đát La Tư đang cần nhất.
Vân Diệp lấy toàn bộ vũ khí, áo giáp thu được từ người Thổ Phồn tặng cho Hắc Phong, số tiền bán được thuộc về người Lâu Lan. Yêu cầu duy nhất là bảo vệ tốt ba người họ. Hoàn thành nhiệm vụ, Vân Diệp hứa sẽ cấp văn thư thông quan cho hai mươi người Lâu Lan, để họ có thể vào Quan Trung sinh sống.
Hắc Phong cho rằng chuyện này đáng để ông ta liều mạng hoàn thành. Ông ta đã quá chán cuộc sống trôi dạt trên sa mạc, hiện giờ chỉ muốn sáng sớm ngủ dậy không phải lo nghĩ xem hôm nay cường đạo có đánh tới không, cũng không phải ứng phó với mức thuế cao không thể trả nổi.
Truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung này, xin quý vị độc giả vui lòng không sao chép.