Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1235:

Hiện Khúc Trác đã thành hảo hữu của không ít thương nhân và thủ lĩnh bộ tộc. Trong hàng hóa mang theo có một ít nước hoa của Vân gia. Người Tây Vực nặng mùi, thấy nước hoa cực thích, thứ này thi thoảng thương đội người Đường mới có, đắt hơn vàng.

Người giao du rộng rãi luôn được ưa chuộng. Việc Khúc Trác kiếm được nước hoa đủ khiến đám thương nhân bái phục. Chỉ một bình thủy tinh chứa nước hoa cũng có thể dễ dàng mở đường giao thương đến Đại Thực.

Hắc Phong đi rồi, Khúc Trác và Cẩu Tử dẫn ba mươi chiến nô tới Hằng La Tư tiếp tục thăm dò tin tức. Họ chỉ để lại Tiểu Miêu vô tâm vô tư ở lại thành Toái Diệp làm trạm dừng chân.

Vì quá cô đơn, Tiểu Miêu bắt đầu thêu hoa. Hai thị nữ thấy nàng thêu được những đóa hoa xinh đẹp thì vô cùng hâm mộ, cũng học theo. Mạc A Tư ở lại bên Tiểu Miêu bảo vệ nàng, cuộc sống yên bình này khiến ông ta say đắm.

Tiểu Miêu chưa bao giờ để tâm đến việc họ làm gì. Nàng chỉ đếm số người ở bàn cơm, đủ người thì không hỏi han gì thêm. Ngay cả tiền công của chiến nô cũng do Mạc A Tư tự phân phối.

Thanh danh An Cát tỷ tỷ truyền đi rất xa. Tất cả đứa bé đói bụng đều được An Cát tỷ tỷ cho thức ăn, có thể nằm dưới mái hiên nhà nàng ngủ một giấc. Tiếng tăm của nàng không chỉ lưu truyền trong giới hành khất, thậm chí còn bắt đầu lan rộng trong đám đại nhân vật.

Tin đồn là thứ càng truyền càng dễ biến tướng. Khi An Cát tỷ tỷ từ một nữ tử lương thiện biến thành thiên sứ, vô số người cầu hôn ùn ùn kéo tới. Nếu không phải Mạc A Tư ngăn cản, Tiểu Miêu đã đánh chết hết đám người vô sỉ này rồi.

Trước kia, nàng nghe nói mình là thiên sứ còn thấy cũng không tồi. Khi thị nữ nói thiên sứ có đôi cánh mỹ lệ, nàng phá lên cười đầy phấn khích. Nhưng khi thị nữ nói thiên sứ đều là ánh sáng, còn không phân biệt nam nữ, mặt nàng tối sầm lại. Nàng liếc nhìn bầu ngực lép kẹp của mình, rồi nhìn bầu ngực căng tràn của thị nữ, cuối cùng thành nổi điên. Đám người này hình dung nàng là thiên sứ có ý cười nhạo nàng không có dáng vẻ phụ nữ, chẳng rõ là nam hay nữ.

Đám người hát tình ca trước cửa là những kẻ gặp họa đầu tiên. Lãnh đủ sự ngang ngược của Tiểu Miêu, kẻ nào cũng bị đánh gãy một chân rồi ném ra ngoài. Đó là thông lệ của Vân gia, cứ ghét ai là đánh gãy một chân.

Ngày tháng yên bình của Mạc A Tư kết thúc. Điện hạ của ông ta gần như đã đắc tội với toàn bộ quý tộc, khiến cho người đến cửa khiêu chiến không ngớt. Ba mươi võ sĩ phải ngày đêm canh phòng.

Kỹ năng kiếm và khiên của Mạc A Tư vô cùng điêu luyện. Võ sĩ lợi hại nhất trong thành cũng phải dừng bước trước mặt ông ta. Nhìn đối thủ hậm hực bỏ đi, Mạc A Tư lau mồ hôi. Mấy ngày qua không ngừng chém giết đã hao hết sức lực của ông ta, có điều lòng không thấy mỏi mệt. Bảo vệ điện hạ là thiên chức của ông.

Càng ở cùng với Tiểu Miêu lâu, Mạc A Tư càng thích vị điện hạ này. Đây đúng là thiên sứ, những người kia nói không hề sai. Điện hạ là thiên sứ thiện lương nhất, là tuyết liên rực rỡ nhất trên Thiên Sơn. Ít nhất, Mạc A Tư chưa từng thấy Tiểu Miêu vô duyên vô cớ làm tổn thương người khác, càng không có chuyện giận cá chém thớt.

Đánh gãy chân những kẻ kia là thủ đoạn quý tộc bảo vệ danh dự của mình. Mạc A Tư cũng thấy đám người như chó kia muốn cưới điện hạ của mình là một sự sỉ nhục đối với nàng.

Chó cầu hôn sư tử, dù có tỏ ra chân thành đến mấy, với sư tử mà nói cũng là sỉ nhục vô tận.

Trong nhà lại trở nên yên tĩnh. Tiểu Miêu vẫn ngày ngày cùng thị nữ đi đưa thức ăn cho bọn trẻ con. Mùa đông khắc nghiệt như thế, nếu không có đủ thức ăn, đám trẻ con sẽ khó lòng sống sót.

- Ăn chậm thôi! Hôm qua mới cho một cái bánh, đủ cho ngươi ăn cả ngày rồi, sao hôm nay lại đói như thế? Ăn bao nhiêu cũng không đủ cho ngươi!

Tiểu Miêu gõ đầu một đứa bé trai. Thấy nó tủi thân cúi đầu xuống, nàng liền lấy thêm một cái bánh nhét vào tay nó, coi như bồi thường.

Giỏ của thị nữ trống rồi. Về nhà lấy thêm bánh, hôm nay là sinh nhật của Tiểu Miêu, nên nàng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Khi mình còn nhỏ chẳng ai cho mình đồ ăn cả, vì thế Tiểu Miêu muốn đem thức ăn chia cho đám trẻ con đáng thương. Nàng hiểu rõ cảm giác đói bụng, đó gần như là sự trừng phạt từ trời cao.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, dày đặc mà nặng nề. Đó là kỵ binh! Tiểu Miêu giật mình ngẩng đầu lên, phát hiện ra người con trai út của gia tộc A Giáp Na, kẻ từng bị nàng đánh gãy chân, đang dẫn trăm kỵ binh điên cuồng lao tới. Dưới vó ngựa, bóng dáng nhỏ bé của đám trẻ ăn mày đang đổ rạp.

Mạc A Tư cầm tấm khiên lớn dũng cảm lao về phía chiến mã. Kích của người Đột Quyết đánh lên khiên phát ra tiếng động lớn, vó chiến mã cũng đạp lên khiên. Thân thể Mạc A Tư lập tức sụp xuống. Thấy các chiến nô khác liều mạng giơ khiên tả xung hữu đột, gian nan chống cự, Mạc A Tư bất chấp cánh tay trái đã buông thõng, vẫn cầm khiên xông tới.

Chiếc giỏ trong tay Tiểu Miêu rơi xuống đất. Nàng cố sức chớp mắt, mong chuyện trước mắt là ảo giác. Nàng không sao tin được chuyện đang xảy ra: đứa bé vừa rồi vẫn còn đưa tay xin thức ăn đang nằm co giật trong vũng máu, miệng vẫn ngậm cái bánh, đến chết vẫn không chịu nhả ra.

Có đứa bé bị chiến mã đạp gãy chân, vừa miễn cưỡng bò được một bước thì bị vó ngựa dẫm vào đầu. Tiếng sọ vỡ nát làm Tiểu Miêu rùng mình. Cô bé mặc chiếc váy đỏ kia chính là y phục nàng đã cho nó. Nó rất thích chiếc váy rộng thùng thình đó, mặc đến mức đen xì rồi vẫn không chịu cởi ra.

Hiện giờ cô bé nằm ở góc tường, miệng không ngừng nôn máu tươi. Thế giới dường như xa rời Tiểu Miêu, huyệt thái dương nàng đập mạnh, đôi mắt nàng dường như cũng bị màu đỏ của chiếc váy nhuộm thẫm.

Thị nữ cố sức ôm hông Tiểu Miêu kéo nàng về. Xưa nay chiến trường không phải chỗ của nữ nhân. Một thị nữ khác cầm trường thương của Tiểu Miêu, đe dọa ��ám kỵ binh Đột Quyết không cho chúng đến gần.

Tiểu Miêu giơ tay, đẩy thị nữ đang ôm mình lên bức tường. Nàng lại đoạt lấy trường thương trong tay thị nữ còn lại, nhấc cán thương, rồi đẩy nốt thị nữ kia lên tường.

Sau đó, nàng vác trường thương xông về phía người Đột Quyết. Vừa rồi không phải nàng sợ, mà vì không thể hiểu nổi vì sao con người lại có thể độc ác đến nhường ấy. Năm xưa nàng cướp của Vân hầu, Vân hầu không giết người, còn tìm lối thoát cho mọi người. Nàng đến Nhạc Châu thấy Hoa thẩm, Triệu thúc sống rất tốt. Lưu gia thẩm thẩm gần năm mươi còn mang bụng bầu, vậy mà vẫn được mọi người đối đãi bằng sự tử tế, chứ không phải sự khinh miệt.

Chỗ này làm sao thế? Trẻ con chật đường sao có thể dẫn kỵ binh tới? Đạo lý đâu phải như vậy! Bọn họ phải xuống ngựa, đuổi trẻ con đi. Dù muốn cướp nàng, cùng lắm nàng cũng chỉ đánh gãy một chân hắn mà thôi.

Mạc A Tư lùi lại bảo vệ Tiểu Miêu. Ông ta đã không còn sức đánh trả nữa, lưng có vết thương tới tận xương. Ngõa Hi Đề thì toàn thân ẩn dưới khiên, đám kỵ binh vẫn không ngừng thúc ngựa giẫm đạp hắn. Tiểu Miêu gạt mũi thương, Mạc A Tư lùi ra sau nàng. Bước chân di chuyển, tấm khiên lớn xoay tròn bay lên, chặt đứt đầu của cả người lẫn ngựa. Vách tường tức thì xuất hiện thêm hai vệt máu đỏ.

Mạc A Tư kéo Ngõa Hi Đề đang bị thương ra sau. Ba mươi bộ binh không hề có sự chuẩn bị để đối kháng với kỵ binh tinh nhuệ của người Đột Quyết, không bị giết chết ngay lập tức đã là may mắn lắm rồi.

Mắt Tiểu Miêu đỏ ngầu, thế giới trong mắt nàng cũng hóa thành một màu đỏ. Nàng vừa bước tới, vừa không ngừng đá bay những đoản kiếm hoặc thuẫn bài dưới đất. Đoản kiếm đâm vào chân ngựa, thuẫn bài xoay tròn chặt đứt vó ngựa. Nhìn kỵ binh ngã rầm rầm, Tiểu Miêu cẩn thận khống chế đôi chân của mình. Sư phụ nói: mỗi vị trí trên cơ thể đều có tác dụng, mỗi vật trên đời đều có thể trở thành vũ khí giết người, chỉ cần biết cách điều khiển chuẩn xác, sẽ có thể tung ra đòn chí mạng.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free