(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1246:
Gia gia ở lại cùng Tiểu Miêu chứ? Tiểu Miêu vô cùng mong đợi. So với Khúc Trác và Cẩu Tử, nàng tin tưởng Lưu Phương hơn nhiều. – Tất nhiên rồi, từ hôm nay gia gia thành trưởng lão của gia tộc Đốt Đồ Lạp, tất nhiên phải ở cùng cháu. – Người ta không tin thì sao? Tiểu Miêu hơi lo. – Ha ha, một phần chúng ta dùng tiền mua, phần còn lại thì đánh cho họ tin. Chuyện tiêu tiền gia gia lo, còn chuyện đánh người thì cháu lo. À phải, Nhân Hùng cũng đến, hắn sẽ giúp cháu đánh người. – Mạc A Tư và Tiết Tây Tư cũng giúp cháu đánh người được. – Họ là những chiến sĩ tốt, đừng để họ cảm thấy bị lạnh nhạt.
Lưu Phương không ngừng vuốt râu. Ông thán phục vận may của Vân Diệp. Tiểu Miêu chẳng hiểu gì, cứ thế bị phái tới Tây Vực, vậy mà lại trở thành lưỡi dao sắc bén phá vỡ cục diện. Lưu Phương tiễn Tiểu Miêu ra ngoài, rồi ông nằm trên giường nhìn cô bé vui sướng như chú chim nhỏ mà lắc đầu. Ông đã dự tính trước hoàng đế sẽ làm khó Vân Diệp, không ngờ lại giao cho Vân Diệp cái công việc này. Đánh người Hồ rất dễ dàng. Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh từng làm được, chỉ cần đế vương ý chí kiên quyết, dùng người thỏa đáng là thành công. Huống hồ hiện tại Đại Đường lại giàu có đến thế. Đối phó với các dân tộc du mục, tấn công mới là cách phòng thủ tốt nhất. Năm vạn người của Vân Diệp quá ít, tiến không đủ lực, lui không thể giữ, ở sa mạc thảo nguyên không có thành trì bảo hộ sẽ rất dễ bị tấn công. Nay, việc dân tộc du mục tụ tập lại một chỗ, phái du kỵ đi quấy động cả Tây Vực thành một nồi nước sôi, đây là chủ ý cực kỳ cao minh. Nó cho mình đủ thời gian, dù là tây tiến hay đông chinh đều dư dả. Người Hồ trên thảo nguyên và người Hồ ở Tây Vực mâu thuẫn chồng chất. Vốn dĩ, ông ta định tìm một thế lực người Đột Quyết nâng đỡ, dẫn đầu tây tiến, mở toang cánh cửa ấy, để người Hồ đoạn tuyệt ý định đông chinh mà một mực hướng về phía tây. Như thế có thể giải quyết được khốn cảnh của Vân Diệp ở sa mạc. Sau đó, ông ta có thể thành thật về Trường An dạy học, sống vui vẻ cả đời, xem như chức trách gia thần của mình đã làm trọn. Thành lạc đà xuất hiện khiến Lưu Phương chấn động. Ý tưởng này của Vân Diệp đã đảo lộn hoàn toàn ấn tượng của ông ta về vị chủ thượng mơ mơ hồ hồ của mình, vậy mà y cũng nghĩ ra được. Bất kể thế nào, ông cũng phải tới Tây Vực một chuyến. Dù Vân Diệp có thành lạc đà thì vẫn chỉ có thể bị động phòng ngự, vẫn bế tắc. Phải vài năm nữa Đại Đư��ng mới có thể đẩy mạnh tây tiến, các loại kiến thiết trong nước tuyệt đối không thể dừng lại vào lúc này, đại quân không thể hành động. Hoàng đế và tể tướng nói quốc lực không đủ, nhưng Lưu Phương không tin. Khi ông ta mở kho của Vân gia tìm bảo bối hối lộ người Đột Quyết, liền biết câu "quốc lực không đủ" chỉ là lời lừa gạt. Kho của Vân gia còn đủ ứng phó với một cuộc chiến, Lưu Phương không cho rằng kho của Trường Tôn thị lại ít hơn. Quốc gia có lẽ không có tiền, nhưng không có nghĩa là hoàng gia cũng không có. Trường Tôn thị chỉ cần bỏ ra một chút cũng dễ dàng tổ chức mười vạn quân. Hoàng gia đang đề phòng, đề phòng những bất ổn trong nước. Bọn họ đang quan sát, chuẩn bị xem liệu khi quốc gia đại quy mô kiến thiết, có xảy ra chuyện như Tùy Dương Đế không, bởi lần này còn lớn hơn cả việc Tùy Dương Đế mở Đại Vận Hà. Bọn họ không muốn tây chinh lúc này là vì sợ dẫm vào vết xe đổ đông chinh của Tùy Dương Đế. Họ cho rằng đó là lời nguyền khiến đế quốc huy hoàng sụp đổ. Khi quốc gia kiến thiết không nên có chiến tranh quy mô lớn, dù là hoàng đế hay đại thần, đều đã đạt được nhận thức chung này. Chính nhận thức chung này khiến Bắc Đình, An Tây rộng lớn chỉ có năm vạn người phòng thủ. Sau đó, họ đặt Vân Diệp giàu chảy mỡ làm đại tổng quản, thắng bại không quan trọng. Thậm chí Lưu Phương còn cho rằng, Lý Nhị đã chuẩn bị quyết chiến ở Quan Nội hoặc Lũng Hữu. Đám Trình Giảo Kim nhìn thấy điều này nên dốc toàn lực giúp đỡ Vân Diệp. Trong lòng bọn họ đều lo lắng, không đánh giá cao khả năng chiến thắng, chỉ mong Vân Diệp làm "thành lạc đà" có thể chạy nhanh một chút khi thất bại. Đó không phải công cụ phòng thủ, mà là công cụ giữ mạng. Trường Tôn thị hẳn cũng nghĩ thế, nên đã trao toàn bộ lạc đà ở nội phủ cho Vân Diệp.
Người Hồ ở Tây Vực hiện có hai khả năng: hoặc mang đầy một bụng lửa giận kết thành minh ước, ùn ùn đánh về phía đông; hoặc là mang trái tim bi tráng tây tiến, tìm kiếm cho tộc nhân của mình mảnh đất sống tốt. Sau khi tới Tây Vực, biết Đát La Tư và A Lạp Mộc Đồ bị quân đội vây kín, không ai rõ suy nghĩ thực sự của những vương giả trong thành. Lưu Phương đành quay về thành Toái Diệp. Khi ông ta biết việc làm của Tiểu Miêu, liền phát hiện không cần tốn công mua chuộc người Hồ nữa. Tiểu Miêu chính là nhân tuyển thích hợp nhất. Chỉ cần cô bé có thể vũ trang một đội quân, là có thể thực hiện chuyện mình khao khát. Lưu Phương nhìn Tiểu Miêu ngoan ngoãn nghe lời, thấy mọi chuyện không tệ như mình đã nghĩ.
Mạc A Tư và Tiết Tây Tư vừa vào cửa liền thấy Tiểu Miêu ăn mặc hoa lệ, mang trang sức xương trâu, hông đeo tiểu loan đao màu hồng. Mái tóc thẳng bện thành vô số đuôi sam nhỏ, thêm vào chiếc ủng cong, cô bé đang đùa nghịch với các thị nữ. Nhìn nhau một cái, cả hai đều thấy sự cuồng nhiệt trong mắt đối phương. – Mạc A Tư, đại gia thần của ta đến rồi. Các ngươi đi gặp ông ấy, để ông ấy viết tên vào gia tộc. Sau này các ngươi có thể nhận tiền chia hàng tháng. Lý giải của Tiểu Miêu về gia thần là được lĩnh tiền từ tay Tân Nguyệt. Nàng nhớ rõ lần đầu tiên mình nhận tiền đã cao hứng đến thế nào, cái túi tiền đó đến giờ nàng vẫn còn giữ. Cho nên, hiện giờ nghe Lưu Phương nói Mạc A Tư và Tiết Tây Tư được ghi vào danh sách, suy nghĩ đầu tiên của cô bé là bọn họ có thể lĩnh tiền rồi. Hai người ôm tay cảm tạ Tiểu Miêu. Sau đó, họ nhìn thấy một lão nhân râu trắng đứng ở cửa nhìn mình, bên cạnh là một nam nhân hung hãn như sư tử. Lưu Phương không cần ngụy trang. Khí thế ông ta uy nghiêm, đôi mắt bén như ưng lướt qua hai người, rồi ông ta tiếc nuối nói với Tiểu Miêu: – Trung thành có dư, võ lực không đủ. Mạc A Tư không hiểu, Tiểu Miêu giải thích: – Trưởng lão nói các ngươi rất trung thành, nhưng võ lực quá kém. Không sao đâu, trong nhà cũng có nhiều người không biết võ công mà. Hai người thẹn đỏ mặt, theo sau Tiểu Miêu vào phòng. Họ nghe cô bé không ngừng trò chuyện với trưởng lão bằng một ngôn ngữ cổ quái chưa từng nghe qua, và chỉ nghe thấy Tiểu Miêu luôn nhắc tới tên mình. Vị trưởng lão có vẻ rất miễn cưỡng. Nam nhân hung hãn như sư tử kia ôm một cái hộp cổ kính tỏa mùi thơm, mở hộp ra, rồi lấy cuốn sách màu lam từ bên trong. Ông dùng bút lông viết vài ch���, sau đó người đàn ông lực lưỡng kia giữ chặt tay Mạc A Tư, lấy đao bạc cứa cổ tay hắn, bảo hắn lấy máu viết tên vào. Tiết Tây Tư không biết viết chữ, liền ấn một dấu tay. Tiểu Miêu đeo lên cổ họ hai cái mộc bài, chẳng có thề thốt, không có dọa dẫm, cũng không có cảnh cáo. Cô bé chỉ nói một câu: – Giờ chúng ta là người một nhà, có thể lĩnh tiền rồi. Mạc A Tư sờ cái mộc bài trên cổ, nghi hoặc hỏi: – Chúng ta là người một nhà rồi? – Đúng vậy, đeo cái thẻ bài này vào là người một nhà. Có điều, cái của ta làm bằng ngọc thạch. Nói xong Tiểu Miêu kéo cái ngọc bội ra cho Mạc A Tư xem: Vị trưởng lão nghiêm khắc từ chối việc Tiểu Miêu muốn ghi chép cả thị nữ và các chiến nô khác vào sách, rồi ông gập sách lại và trở về phòng. – Hiện giờ chúng ta là người Hung Nô. Trưởng lão nói đó là thân phận hiện tại của chúng ta. Mạc A Tư lòng phấn khích, không hề phát hiện ra lỗi trong lời nói của Tiểu Miêu. Hắn chỉ biết, giờ đây mình là người Hung Nô. Người Hung Nô phải hóa thành ngọn roi khủng bố kia, đánh khắp thế giới. Người Hung Nô sinh ra là để suất lĩnh đại quân chinh chiến đến chết, sống cuồng hoan, chết tráng liệt, hưởng hết phú quý, chịu mọi khổ nạn nhân gian. Đó là mộng tưởng của hai người bọn họ. Giờ đây, may mắn được gia nhập một bộ tộc còn điên cuồng hơn, có lẽ mộng tưởng của hắn sắp thành hiện thực. Mạc A Tư hôn mộc bài, rồi thi lễ với Tiểu Miêu: – Điện hạ, thần hạ xin đi chuẩn bị cho người đội quân có thể tung hoành thiên hạ. Tiểu Miêu day mũi, không hiểu tâm tư của những người này. Hiện tại, nàng chỉ đang chơi một trò rất thú vị, và Lưu Phương gia gia nói, tương lai mình sẽ thành đại tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã.
Bản văn này được hiệu đính bởi truyen.free, mong bạn đọc thấu hiểu và ủng hộ.