(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1254:
Đại tẩu rất lo lắng cho an nguy của huynh nên đệ mới tới đây xem sao.
Thấy Vân Diệp đến, Đơn Ưng nói thẳng mục đích của mình:
– Nàng ấy vẫn luôn như thế, nhưng cũng tốt, đã thay ta đến thành Toái Diệp một chuyến. Hiện giờ vẫn chưa có tin tức của Tiểu Miêu và Cẩu Tử, khiến ta rất lo lắng.
Vân Diệp không trách Tân Nguyệt, nhưng nếu cần cầu viện, vốn dĩ phải là t��� mình viết thư cho đám Hi Đồng. Nàng làm vậy thật không đúng lễ nghĩa.
– Tiên sinh Lưu Phương mang rất nhiều tiền đến thành Toái Diệp, ông ấy định dùng tiền mua chuộc một bộ tộc hùng mạnh, rồi ủng hộ bộ tộc này tây chinh, để giảm bớt áp lực ở đây.
Vân Diệp lắc đầu:
– Đây là nhiệm vụ không thể hoàn thành. Trước sự tồn vong của bộ tộc, bao nhiêu tiền bạc cũng vô ích. Ta chỉ mong những kẻ kia còn chưa chuẩn bị xong, để chúng trì hoãn thời gian tấn công, ít nhất là cho thành lạc đà của ta có đủ thời gian xây dựng hoàn tất.
– Tình hình tồi tệ đến vậy sao? Chẳng lẽ đúng như đại tẩu nói, chúng có cả trăm vạn người để đánh năm vạn người của huynh?
– Không đến mức đó. Tây Vực rất rộng lớn, chúng không thể kéo hết quân đến được, nhưng có khả năng sẽ phái tinh nhuệ đến thăm dò.
– Về nhân số, chúng ta không có ưu thế, nhưng về dũng khí và tinh thần chiến đấu của tướng sĩ thì chúng không hề hơn. Dù tạm thời có thể giành thắng lợi, nhưng muốn giằng co lâu dài thì bọn chúng sẽ chết không có chỗ chôn thây. Nội bộ bọn chúng hiện tại nhất định đang tranh cãi, nên chúng vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.
Vân Diệp rót cho Đơn Ưng một chén nước. Thấy Vô Thiệt nhắm mắt không nói gì, hắn cười nói:
– Ông vẫn còn giận ta sao? Đúng vậy, ta không có thiện cảm với thần quang, nói thật là ta chẳng có thiện cảm với bất kỳ loại thần quang nào cả. Na Nhật Mộ tránh ông là vì lo cho đứa bé trong bụng bị ánh sáng đó làm tổn hại. Ông thích thì cứ chiếu, nhưng chúng ta là tục nhân, cứ làm theo cách phàm tục thôi.
– Phí của trời! Ngươi vậy mà còn là đệ tử của Bạch Ngọc Kinh!
Vô Thiệt vẫn còn giận lắm.
Đơn Ưng cầm ngọc bài, lật xem kỹ càng vài lượt rồi trả lại cho Vô Thiệt, định bụng mời ông ấy làm thần quang hiện ra để xem thế nào.
– Ngươi đã là cha của ba đứa con rồi, sao còn tò mò dữ vậy? Ta nói cho ngươi biết, chiếu thứ đó chẳng có lợi lộc gì đâu.
Vân Diệp không nhịn được khuyên nhủ.
Vô Thiệt trừng mắt nhìn Vân Diệp, rồi dẫn Đơn Ưng đến tiểu viện của mình. Vân Diệp đã đặc biệt sai người đào cho ông ta một cái hầm cực lớn, để ông ta nghịch thần quang ở đó, chẳng những tránh được Viên Thủ Thành mà còn đề phòng những tổn hại có thể xảy ra.
Cùng lúc đó, tại nha môn binh bộ, Trình Giảo Kim chỉ tay vào một thành trì kỳ lạ:
– Không ngờ một tòa thành lại có thể biến hóa đến thế này. Lão Lý, trận pháp mà ngươi nhắc tới trong Lục Quân Kinh, chẳng lẽ có thể ứng dụng trên tòa thành này sao?
– Ngươi xem, nếu dàn hàng ngang ra, nó sẽ thành một đoạn trường thành; cuộn lại, nó sẽ là một tòa thành rỗng. Nhô ra hai cánh là cứ điểm cao, dựng tường thuẫn lên, tường cao hai trượng. Muốn đánh thì đánh, muốn đi thì đi. Khi cần thiết, toàn bộ tòa thành đều có thể di chuyển, khiến các biện pháp công thành chúng ta quen dùng không thể làm gì nổi.
– Lão Lý, ngươi công ba lần, ta thủ ba lần, thì mười vạn binh mã của ngươi còn được bao nhiêu? Cắt lương sao? Cắt nước sao? Vô ích! Tên tiểu tử đó mang theo mấy vạn ngựa cái có thể cho sữa, lạc đà cũng có thể cho sữa. Thời gian ngắn không thể vây chết được người ta, mà còn phải ngày đêm đề phòng kỵ binh trong thành lạc đà xông ra đánh úp.
Lý Tịnh ném chồng thẻ trúc trong tay xuống bàn, nói:
– Hắn ta có quá nhiều súc vật. Biện pháp công kích tốt nhất là tiêu diệt bọn chúng, mà phát tán ôn dịch là cách hay nhất.
Ngưu Tiến Đạt cười ha hả nói:
– Có một số chuyện các ông chưa biết. Lão phu từng nhậm chức ở thư viện, biết đôi chút bí mật. Lão Lý, ta cảnh cáo ông, tốt nhất đừng dùng mấy thứ ôn dịch đó với tên tiểu tử kia, nếu không ông sẽ chết không toàn thây. Chuyện này vốn không thể nói ra, nhưng có thể tiết lộ một chuyện liên quan đến Tôn tiên sinh. Ông ta từ chỗ kia ra, gần một năm không dám tới gần con người, sống cùng dược nhân trong Tần Lĩnh như dã nhân. Ông ta không cho ai nhắc đến chuyện này, hễ nhắc đến là nổi giận. Cứ nghĩ vậy cũng biết thứ kia đáng sợ đến nhường nào.
Lý Tích tay run run, lo lắng hỏi:
– Tên tiểu tử đó mà điên lên làm thế thì con người chẳng phải sẽ chết hết sao?
Mọi người đều nhìn Lý Tích. Ngưu Tiến Đạt biết không có gì lạ, bởi hiện tại ông ta vẫn giữ chức vụ ở thư viện. Hậu sơn thư viện nay đã trở thành cấm địa, nghe nói chỉ có vài người như Lý Cương, Nguyên Chương, Lý Thái, Vân Diệp, Hứa Kính Tông có thể tự do ra vào, cùng với một vài kẻ kỳ quái khác.
Những kẻ kỳ quái đó là đám quan chức tuy không lớn về chức vị, nhưng lại sở hữu quyền lực kinh khủng.
– Đừng hỏi! Bệ hạ từng tìm ta để nghiên cứu sức sát thương của nó, và ta từng nói rằng thứ này không thể dùng trừ khi đất nước đứng trước nguy cơ diệt vong.
Ánh mắt Lý Tích né tránh.
– Thế thì còn đánh đấm cái gì nữa? Chỉ cho y đánh người ta, chứ không cho người ta đánh y. Ngươi mà đánh thắng thì chính ngươi cũng sẽ chết sạch. Uổng công chúng ta sốt ruột bấy lâu nay! Bệ hạ nào phải không lo. Lão phu đoán chừng người của Đô Thủy Giám đã mang thứ đó tới Đát La Tư rồi. Có lẽ hễ tình thế bất ổn là sẽ mang ra dùng, diệt hết người Hồ trong một lần. Rồi lại để hạng người biết rõ ngọn ngành như Vân Diệp trấn thủ ở biên cương dăm ba năm, không cho thứ đó lan vào nội địa. Chờ ôn dịch qua đi là có thể ban sư về triều.
– Sau này còn cần gì tướng sĩ dũng mãnh, chủ soái cơ trí nữa? Còn tác dụng gì nữa đâu! Chỉ cần một tên nửa mùa như Vân Diệp là đủ rồi. Về nhà thôi, nghiên cứu làm cái gì chứ? Sau này làm gì còn tướng tài nữa, lão phu nên đốt Lục Quân Kinh đi thì hơn.
Lý Tịnh ném hết số thẻ trúc đang cầm trong tay xuống đất, xoay người bỏ đi. Bóng lưng ông ta trông thật cô độc, như thể thời đại của danh tướng đã thực sự qua rồi.
Tần Quỳnh cũng có chút thương cảm, nhỏ giọng hỏi Lý Tích:
– Thực sự khủng khiếp đến vậy sao?
– Nếu như thứ đó được thả vào Trường An, trong vòng hai tháng, chỉ còn lại ba phần mười dân số bình an vô sự, còn năm phần mười sẽ thành những kẻ không ra người, ma chẳng ra ma.
Lý Tích yếu ớt nói.
– Vậy còn Ngọc Sơn thì sao? Ý ta là những người trong thư viện ấy?
Úy Trì Cung truy hỏi.
– Ngọc Sơn ư? Thư viện sẽ chẳng sao cả, vẫn lên lớp như bình thường thôi.
Nếu đã nói ra rồi, Lý Tích liền nói hết luôn:
– Con bà nó! Mai lão phu lên Ngọc Sơn hỏi Lý Cương thuốc giải, nếu ông ta không cho, lão phu sẽ phóng hỏa ��ốt thư viện luôn!
Úy Trì Cung thở phì phì. Thực ra, những năm qua ông ta mới là người hụt hẫng nhất, bởi vũ khí quân đội cải tiến quá mạnh mẽ, khiến vũ dũng cá nhân không còn mấy đất dụng võ nữa.
Tần Quỳnh cười khổ:
– Té ra mấy năm qua chúng ta còn có thể diễu võ giương oai là do bệ hạ niệm tình cũ. Nực cười là chúng ta còn cho rằng mình có tài mà không được trọng dụng. Thôi, an bài việc nhà xong, ta sẽ dâng tấu cáo bệnh, sống những ngày còn lại thật thoải mái.
Ngưu Tiến Đạt thấy trong phòng chỉ còn lại hai người, lắc đầu nói:
– Không đơn giản như vậy đâu. Ôn dịch giết người không phân biệt một ai cả. Ta nghe Vân Diệp nói, dịch bệnh vốn là một loại sâu nhỏ, thứ này có thể biến hóa không ngừng. Thư viện dù có thuốc giải cũng chỉ có thể đối phó với một loại sâu nhất định. Nếu con sâu này đột nhiên mọc ra chân, thuốc giải sẽ vô hiệu, và đến lúc đó, tất cả sẽ chết hết. Cho nên, thứ này chỉ có thể dùng để dọa người, chứ tuyệt đối không thể đem ra sử dụng.
Trình Giảo Kim đột nhiên nổi giận, vỗ bàn nói:
– Vân Diệp làm cái gì vậy? Vì sao nó lại tạo ra thứ này? Chỉ giết người mà không cứu được người, đó mới chính là tai họa lớn nhất trên đời! Chẳng may có binh đao, ông nói có dùng được không? Chẳng may thứ đó biến hóa, con người chết hết thì ai sẽ thắng?
– Đợi Vân Diệp từ Tây Vực về, lão phu sẽ dùng gia pháp hỏi nó, rốt cuộc là vì sao lại như vậy!
– Cứu người.
Lý Tích trả lời ngắn gọn:
– Cứu người ư?
– Đúng vậy. Ban đầu là vì đề phòng bệnh lỗ sang. Năm đó, lỗ sang lan tràn khắp nơi, ông cũng biết mà. Vân Diệp và Tôn tiên sinh mới bắt đầu nghiên cứu cách chữa trị lỗ sang, ai ngờ lại tìm được thuốc giải, nhưng rồi phát hiện ra một thứ lỗ sang còn lợi hại hơn nhiều. Mọi chuyện chỉ đơn giản là như thế thôi. Trên đời này, phúc họa vốn là huynh đệ sinh đôi, dù ông có muốn hay không thì chúng vẫn ra đời cùng nhau.
– Cút mẹ nó đi!
Trình Giảo Kim ném đóng thẻ trúc lên trời, rồi cũng bỏ đi mất.
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.