Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1257:

Vân Diệp chạy đúng một dặm mới dừng, điểm lại quân số thì thấy thiếu một lão đạo. Nhìn về chỗ cắm trại, tuyết long đã túa ra lúc nhúc, lều trại bị đè bẹp, thậm chí có mấy con còn định dập lửa.

– Sau này không có hiệu lệnh thì không được tự ý hành động.

Vân Diệp lạnh nhạt nói một câu rồi sai người đốt lửa lại. May mà khi xuất phát, hắn đã dặn dò mọi người bằng mọi giá không được đánh mất ba lô, nên giờ vẫn có thể tiếp tục hành trình.

– Vân hầu, ngài am hiểu Thiên Sơn như thế sao?

– Am hiểu? Ông có biết trước khi lên núi ta đã phải làm những gì không?

Vân Diệp hỏi ngược lại, thấy Viên Thủ Thành không nói gì, hắn tiếp tục bực tức nói:

– Suốt mùa đông, trong khi các ông chỉ biết trốn trong phòng niệm kinh tu đạo, ta lại chẳng hề nhàn rỗi. Điền Nguyên Nghĩa đã giúp ta sao chép toàn bộ truyền thuyết về ngọn núi này, chất đầy cả một rương. Mạc liêu của ta thì chắt lọc những thứ hữu dụng, chỉnh lý cho ta đọc. Ta đã đọc suốt cả mùa đông, trong đó có những truyền thuyết về tuyết liên, bọ cạp đen và cả tuyết long.

– Trong những truyền thuyết ấy, không cái nào là không có người bỏ mạng. Đó là những bài học xương máu, đổi bằng cả sinh mạng, nên ta ghi nhớ từng chi tiết một.

– Tuyết long là loài nguy hiểm nhất. Chỉ cần làm hại một con, toàn bộ đàn sẽ rời tổ, nuốt chửng kẻ dám mạo phạm chúng. Mùa đông là mùa chúng động dục, sẽ chủ động tấn công người. Thế nhưng vào ban ngày, tuyết long thường ẩn mình trong tuyết để tránh thiên địch, không chọc vào chúng thì sẽ chẳng sao. Người của ông không biết tốt xấu, đi trêu chọc lung tung, đúng là tự tìm đường chết. Lần sau còn như thế, ta sẽ dùng quân pháp xử lý.

– Đáng thương cho Thừa Phong vì phút chốc hiếu thắng mà mất mạng. Vân hầu cứ yên tâm, sau này chúng tôi nhất định sẽ làm theo lời ngài.

Viên Thủ Thành chắp tay thương cảm, cùng ba tên đệ tử ngồi trên tảng đá niệm kinh siêu độ cho Thừa Phong.

Không có lều, mọi người đành cởi da thú đang mặc, bọc lại làm chăn, dựa vào nhau ngủ trên mặt băng. Khi trời sáng, họ trở về chỗ cắm trại, tìm lại túi ngủ. Lều trại thì không dùng được nữa. Con tuyết long đã chết cũng biến mất, Thừa Phong cũng không còn. Trên mặt đất, chỉ còn lại một cái ba lô và một chiếc chăn nhớp nháp.

Tiếp tục đi, sông băng đã biến mất. Nơi này là sườn dốc hướng về phía mặt trời của Thiên Sơn, cỏ xanh trải kín sườn núi, hoa tím đang đua nhau nở rộ. Mã liên thảo cũng nở thành từng chùm, tiếc là không có mùi thơm. Các loài hoa khác cũng vậy, cùng lắm chỉ thoang thoảng mùi thuốc nhàn nhạt. Dù không nhận ra đó là loại gì, Viên Thủ Thành và đám đệ tử vẫn ra sức hái, cho rằng mình đã tới vườn hoa của Tây Vương Mẫu.

Bên trái có một sơn cốc nhỏ. Vân Diệp nhặt một nắm đá, ném mạnh vào. Cả sơn cốc như sống dậy: những chiếc lá màu sắc sặc sỡ trên cành cây không những không rơi xuống mà còn bay lên, gào thét như một con rồng đủ màu sắc. Chúng bay vút từ sơn cốc lên tới trời cao rồi lại lao xuống, trông như vỡ vụn, cả bãi cỏ tràn ngập những mảnh sắc màu.

– Đó là cái gì?

Viên Thủ Thành kích động nắm lấy cánh tay Vân Diệp, hỏi:

– Chỉ là bươm bướm mà thôi.

Dưới ánh mặt trời, ngay cả địa ngục cũng trở nên sáng tỏ, huống chi là Thiên Sơn. Mây vờn quanh lưng núi, ai có thể ngờ trên nền mây trắng lại ẩn chứa một thắng cảnh nhân gian tuyệt đẹp đến vậy.

Viên Thủ Thành mặc cho bươm bướm bay lượn quanh người, thành kính quỳ xuống, hôn lên mảnh đất trước mắt. Các đệ tử của ông ta cũng làm theo. Đám lão binh định quỳ lạy, nhưng khi thấy đại soái đang dùng vợt bắt bướm, rồi cho vào từng cái hộp nhỏ, dường như chẳng hề có chút kính trọng nào với mảnh đất này, thế là họ cũng chẳng buồn động đậy nữa.

Vân Diệp hắt hơi mấy cái thật mạnh. Cánh bướm có phấn, khi vỗ cánh sẽ bay khắp nơi, tất nhiên là mũi không dễ chịu chút nào. Hắn phải nhanh chóng rời đi, nếu không, bị dị ứng với thứ này thì coi như toi mạng.

Mọi người tiếp tục bước đi trên thảm cỏ, chẳng mấy chốc thảm cỏ đã hết, thay vào đó là đất toàn đá sỏi. Trên núi, rêu màu xanh đậm phủ kín, còn thiên trì thì nằm ngay phía sau lưng họ.

Con đường hình trôn ốc, nơi có ánh mặt trời là thiên đường, nơi không có là địa ngục. Khỉ sống ngay sau vách núi, toàn thân mọc đầy lông trắng muốt, xem ra đã hoàn toàn thích nghi với thời tiết băng tuyết khắc nghiệt. Bộ lông dày che kín cả mắt, chỉ còn cái mũi đen lộ ra ngoài, thi thoảng chúng lại há cái miệng đỏ rực ra ngáp.

Từng con một co ro trong góc u ám, mặc cho bên cạnh là bãi cỏ nắng xuân chan hòa mà chúng như chẳng hề hay biết. Nghe nói loài này dựa vào mũi để kiếm ăn, mắt đã thoái hóa. Hiện giờ xem ra, lời đồn của mục dân chẳng hề sai chút nào.

Ngay cả người như Viên Thủ Thành cũng phải rút cổ kiếm sau lưng ra khi thấy đám khỉ. Những người khác thì muốn bỏ chạy. Đàn khỉ này quá to lớn, trong truyền thuyết của mục dân, chúng có thể xé xác một con ngựa. Vân Diệp nhìn cánh tay chúng, cho rằng quả nhiên chúng có năng lực ấy.

Con khỉ lớn nhất đang ngồi trên tảng đá, chải lông cho con khỉ nhỏ trong lòng. Khỉ con nghịch ngợm cắn mẹ, muốn chạy, nhưng bị khỉ mẹ tóm lấy đuôi kéo lại.

– Thứ này dũng mãnh vô cùng, với thân thủ của bần đạo chỉ có thể đối phó với hai con, không biết tướng sĩ của Vân hầu thì sao?

Từ sau cái chết của Thừa Phong, ba tên đạo sĩ cực kỳ khinh bỉ hành vi lâm trận bỏ chạy của Vân Diệp. Họ không tự kiểm điểm bản thân mà còn đem cái chết của Thừa Phong đổ cho sự hèn nhát của hắn.

– Hừ, hầu gia ta mang thuốc nổ và dầu hỏa, ba mươi chiếc nỏ đồng loạt bắn ra, dù là thần tiên cũng khó sống. Chỉ cần chúng ta cố thủ nơi đây, dụ khỉ tới là có thể giết sạch chúng.

Trừ câu "dù thần tiên cũng khó sống" thì lời của Lưu Tiến Bảo rất hợp ý Viên Thủ Thành. Thấy lão binh đã chiếm được vị trí có lợi, ông ta liền muốn kêu to để dụ khỉ tới.

Vân Diệp ngăn lại, mút ngón tay thử hướng gió, sau đó lấy ra một cái bình và đưa cho Lưu Tiến Bảo:

– Hãy bắn cái bình này về hướng thuận gió, cẩn thận đừng để nó dính vào người.

Lưu Tiến Bảo lấy ná ra, "vù" một ti��ng, cái bình bay thật xa xuống tảng đá dưới sơn cốc và vỡ nát. Thế nhưng đám khỉ vẫn không có động tĩnh gì: con đang cho con bú thì vẫn cho bú, con đang bú thì vẫn bú, con bắt chấy thì vẫn cứ bắt chấy. Đám Vân Diệp đứng ở cuối gió, ngửi thấy mùi tanh, không dám nhúc nhích.

Đột nhiên, con khỉ cái to nhất đứng lên, mũi nó hít ngửi liên tục. Khỉ con trượt khỏi lòng mẹ, chui ngay vào động.

Con khỉ mẹ nhặt một tảng đá ném vào sơn cốc. Vân Diệp nhìn mà rùng mình, trời ơi, đây là loài khỉ biết ném đá! Chỉ nghe thấy tiếng con khỉ kia kêu "ù òa", hai cánh tay to lớn của nó bám vào vách đá leo xuống, theo sau là hơn trăm con khỉ lớn khác, cao hơn năm xích.

Tốc độ leo trèo của đàn khỉ rất nhanh, chẳng mấy chốc chúng đã xuống dưới sơn cốc, vây quanh tảng đá kia ngửi ngửi, mãi vẫn không chịu rời đi.

Vân Diệp lại lấy thêm một cái bình trong lòng ra, Lưu Tiến Bảo bắn tới một nơi xa hơn nữa...

Sau khi đàn khỉ đi xa, Vân Diệp dẫn đội ngũ cẩn thận đi qua lãnh địa của chúng. Dù có hai con khỉ thò đầu ra khỏi hang nhe răng với Vân Diệp, nhưng sau khi hắn ném một miếng thịt vào hang, liền có tiếng khỉ đánh nhau vang lên.

– Sau này đừng có hễ chút là đem chuyện giết chóc rao giảng. Đây là nhà của chúng, chúng ta chỉ là người mượn đường đi qua, mà lại mang ý đồ không tốt thì việc hiến lễ cho chúng là đương nhiên.

– Đám khỉ này không biết đã sống bao lâu rồi. Các ngươi xem, chúng đã biết dùng công cụ, đuôi thì rất ngắn, cho thấy chúng sắp tiến hóa thành người. Vạn vật sống không dễ dàng, tha được thì nên tha.

Sau khi đi qua ổ khỉ, Vân Diệp mới giáo huấn Lưu Tiến Bảo. Loài vượn người sắp tiến hóa thành khỉ này, nếu ở đời sau sẽ được toàn thế giới chú ý, là báu vật trong báu vật. Từ con khỉ thủ lĩnh là khỉ cái, hắn biết chúng sắp hình thành xã hội thị tộc mẫu hệ rồi. Ở chốn băng thiên tuyết địa mà còn tiến hóa được đến mức này, đúng là một kỳ tích.

– Vân hầu nói thứ này có khả năng biến thành người?

Câu nói này của lão đạo khiến tất cả phải chú ý. Đám lão binh cũng trừng mắt nhìn đại soái nhà mình. Trước đó, loài quái vật như tuyết long đã đủ khiến họ sợ hãi, giờ lại còn có cả yêu tinh.

Truyện dịch này được hoàn thiện dưới sự kiểm soát chặt chẽ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free