Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1258:

Vân Diệp muốn nói rằng tổ tiên của loài người do khỉ tiến hóa thành, nhưng câu này quá gây sốc và khó chấp nhận. Charles Darwin từng bị chế giễu suốt một thế kỷ khi nói ra điều đó, nếu y mà nói lúc này, e rằng đám người này sẽ giết y mất.

Người Đường coi trọng nhất là tổ tông. Dù không có tổ tông hiển hách, họ cũng cố công tìm cho ra một vị. Ví như nhà Lý Nhị, ai cũng bi���t họ vốn là người Hồ, vậy mà chẳng ai dám nói toạc ra điều đó. Họ thậm chí còn lấy danh Lão Tử ra để lòe thiên hạ, giờ thì cho sửa sang đạo quán khắp nơi, đến nỗi Lão Tử giờ có không muốn làm tổ tông nhà Lý cũng đành chịu.

Nếu bây giờ nói với Lưu Tiến Bảo rằng tổ tông ngươi là khỉ, thì hoặc hắn giết y, hoặc hắn sẽ mổ bụng tự sát. Tổ tiên là khỉ thì còn mặt mũi nào mà sống tiếp? Chẳng phải khi chửi rủa người khác, người ta mới lôi tổ tiên tám đời ra mà mắng là súc sinh đó sao?

- Mọi người xem, đám khỉ này đã biết sử dụng công cụ. Vừa rồi, khi chúng ném đá, có hai con cầm gậy kia mà. Viên tiên sinh, lần trước các vị đánh nhau với chúng, chúng có dùng gậy không?

Vân Diệp vừa đi vừa nói:

Viên Thủ Thành không đáp, đệ tử của ông ta chen lời vào:

- Đúng thế, chúng rất mạnh, ta gần như bị đánh bay. Có điều cũng chỉ biết đúng một hai đòn mà thôi.

Vân Diệp gật đầu:

- Vậy thì đã có thể coi là người rồi. Người và dã thú khác nhau ở chỗ biết dùng công cụ. Hiên Nhân tiên sinh ở thư viện có một luận văn r���t đặc sắc về xã hội, ông ta cho rằng tôn ti trên dưới sinh ra khi thức ăn dư thừa. Khi thức ăn thiếu thốn, không nên phân chia tôn ti, tối đa chỉ nên phân công công việc khác nhau mà thôi…

- Trời ơi! Đây quả nhiên là đất thần tiên, khỉ còn có thể biến thành người! Có thể thấy nguyên khí nơi đây vô cùng sung túc. Nếu lão phu có thể mở động phủ ở đây thì còn gì may mắn hơn.

Lão già này luôn hiểu sai ý Vân Diệp. Vân Diệp nghe thế chỉ biết thở dài, đành mặc cho ông ta tha hồ tưởng tượng.

- Tiểu Diệp, đám khỉ này thật sự có thể biến thành người sao?

Vô Thiệt lại gần phía sau Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Có khả năng đó. Nếu hàng trăm ngàn năm sau chúng chưa tuyệt chủng, chúng cũng sẽ có ngôn ngữ, có quốc gia. Đó là con đường phát triển tất yếu mà chúng phải trải qua.

- Bất kỳ sự biến hóa gian nan nào cũng cần có thời gian, Vân hầu. Một khi chúng ta phát hiện bí quyết trường sinh, có thể mở ra con đường phía trước. Khi có thêm thời gian, trời xanh, tinh tú, biển cả sẽ không còn là những thứ khiến chúng ta mê hoặc nữa.

Lời Viên Thủ Th��nh nói luôn có vẻ có lý, Vân Diệp không biết nên gật hay lắc, đành rảo bước đi trước, sớm ngày đưa ông ta đến Thiên Trì, để ông ta hết hy vọng mà thôi.

- Vân hầu ném gì xuống sơn cốc?

Một đạo sĩ tò mò hỏi:

- Nước hoa, chỉ cần là nữ giới, ai cũng sẽ thích. Khỉ cái thì sao có thể là ngoại lệ được?

Trả lời qua loa, Vân Diệp nhìn thấy tảng đá lớn, đời sau sẽ khắc hai chữ "Thiên Trì" lên đó, giờ thì chẳng có gì cả.

Chẳng có thời gian để thương cảm, xuyên qua bãi đá ngổn ngang, leo lên núi, Thiên Trì lần nữa hiện ra trước mắt Vân Diệp. Nước xanh ngắt, yên tĩnh sâu thẳm hệt như một mỹ nhân tuyệt sắc.

Vân Diệp không có thiện cảm với mỹ nhân này. Lần trước tới đây không hề có hồi ức tốt đẹp gì. Tới giờ, dù nó có khoác lên tấm lụa mỏng manh của mây mù, y cũng chẳng còn hứng thú để nhìn ngắm. Đi ba ngày đường rồi, suối nước nóng mới là kỳ vọng lớn nhất của y lúc này.

- Trời ơi! Trời ơi!

Viên Thủ Thành nhìn thấy Thiên Trì không nỡ chớp mắt lấy một cái, chỉ sợ nhắm mắt lại thì Thiên Trì sẽ biến m��t. Đám đạo sĩ bắt đầu thay những bộ đạo bào hoa lệ.

Lão Viên đang thành kính quỳ bái, hương thơm, ca vũ thì chẳng thiếu thứ gì. Vân Diệp thì cố gắng tìm suối nước nóng, chỉ có nó mới an ủi được tấm thân đã rã rời của y lúc này.

Thiên Trì vốn chưa bao giờ thiếu suối nước nóng, nơi đây vốn là một miệng núi lửa. Nham thạch màu đen xung quanh là sản vật từ núi lửa phun trào, còn nham thạch đỏ là dung nham đã nguội lạnh nhưng vẫn giữ được màu sắc ban đầu. Xem ra, đồng ở đây rất phong phú.

Chẳng bao lâu sau, y tìm được suối nước nóng. Một dòng chảy nhỏ từ khe núi chảy ra, Vân Diệp thử thấy nhiệt độ rất hợp để ngâm mình tắm rửa. Phía dưới dòng nước này có một cái ao rất lớn. Ao bốc khói nghi ngút, nước tràn ra, đoán chừng tiếp tục chảy xuống rồi hòa vào Thiên Trì.

Trong truyền thuyết, Thiên Trì là nơi Tây Vương Mẫu tắm rửa, đến đây mà không tắm thì đúng là có lỗi với bản thân. Leo núi thì bị giun cắn, bị dã nhân chặn đường. Đời sau làm gì có chuyện đâu khổ như thế này.

Mặc dù đám nhân viên quản lý khu du lịch cũng chẳng khác mấy đám giun và dã nhân, nhưng ít nhất họ không lấy mạng ngươi.

Một con giun dài hơn cả trượng có thể nuốt chửng một con người, sau đó dần dần tiêu hóa. Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi đã khiến người ta không rét mà run rồi.

Người ở Đại Đường quá ít, cho nên khắp nơi đều là hồng hoang, vô số loài sinh vật thượng cổ sót lại sống ung dung tự tại. Đám ngu xuẩn này một khi đã muốn cắn chết ngươi thì sẽ làm tới cùng.

Vân Diệp đã bảo Viên Thủ Thành không có việc gì thì đừng tới gần bên hồ. Khách du lịch đời sau còn thi thoảng thấy thủy quái, Vân Diệp thì lại cực kỳ lạc quan với khả năng tồn tại sinh vật thần kỳ.

Cho nên, giờ xuất hiện thứ giống Xà Cảnh Long (thằn lằn cổ rắn) ngậm một tên đạo sĩ nuốt chửng cũng chẳng hề ngạc nhiên. Chiếc nỏ trong tay Viên Thủ Thành thể hiện uy lực mạnh mẽ, lão đạo sĩ này bắn cực chuẩn. Ba mũi nỏ bắn toàn bộ vào mũi con quái thú, đoán chừng nó bị thương không nhẹ. Nó liền nhả đạo sĩ ra, lê bước chân nặng nề lên bờ. Viên Thủ Thành kêu lớn rồi bỏ chạy, hai tên đạo sĩ còn lại cũng bất chấp sống chết của đồng môn, hộc tốc chạy theo.

Đám binh sĩ kinh hãi cùng Vân Diệp vùi mình xuống nước, chỉ lộ mỗi đầu lên, nhìn ba lão đạo chạy như điên. Với thứ khổng lồ này, đừng nói ba mươi người, ba trăm người cũng chẳng đủ cho nó họa hại. Khi lên bờ, kẻ xui xẻo đầu tiên là tên đạo sĩ bị thương kia. Nó chỉ cần quẫy đuôi một cái là tên đạo sĩ biến mất.

Con rồng đuổi theo mấy bước, chắc là thấy bụng cọ vào đá không thoải mái nên liền quay về hồ. Chẳng mấy chốc, mặt hồ chỉ còn lại những gợn sóng lớn.

Vô Thiệt đầu buộc chiếc khăn lông, một lão binh đang cật lực xoa bóp cho ông ta. Ông ta thoải mái rên hừ hừ, uống một ngụm rượu rồi nói:

- Chúng ta ở đây xem xiếc khỉ vậy thôi. Lát nữa ngươi sẽ giải thích với Viên Thủ Thành thế nào đây? Ở đây lời ngươi là lệnh, nhưng đừng quên rằng thế nào chúng ta cũng phải về Trường An. Đến khi đó bệ hạ sẽ 'kiếm' ngươi đấy...

Vân Diệp lắc đầu:

- Ông ta muốn tới Thiên Trì, ta liền đưa ông ta tới. Ta giúp ông ta tránh Tuyết Long và dã nhân, nói với ông ta không được tới gần hồ nước, vậy mà ông ta lại tưởng mình là phó nhân của thần tiên, nghĩ rằng quái vật sẽ không ăn thịt mình, thật nực cười. Bệ hạ dựa vào đâu mà trách cứ ta? Nếu bọn họ không làm chuyện vớ vẩn, cứ đến đây tắm rửa cùng ta thì làm gì có thảm kịch xảy ra?

- Ông lo xa quá rồi. Nói không chừng Viên Thủ Thành thấy chuyến đi quá thuận lợi, nên cố ý kiếm chuyện gây phiền phức đấy thôi.

Vân Diệp nói xong cười phá ra, đám Lưu Tiến Bảo cũng cười phá lên hô hố.

Viên Thủ Thành khó khăn lắm mới tìm được đến chỗ Vân Diệp đang tắm, thấy y cười khoái trá như thế, vẻ mặt ông ta lập tức hiện rõ sự phẫn nộ tột cùng.

- Viên tiên sinh, ông đừng vội làm gì cả, cứ tắm rửa trước cho khỏi mệt đã. Nơi này là đất thần tiên, ông nên cẩn thận một chút thì hơn. May mà ông không phải thuộc hạ ở Bắc Đình, nếu không, với việc vừa rồi bất tuân thượng lệnh, ông đã bị treo đầu lên cột rồi.

- Đó là lý do ngươi thấy chết không cứu?

Lão đạo tên Bôn Lôi chảy nước mắt mà gào lên với Vân Diệp:

- Ngươi cứ hét nữa đi, hét thật to vào! Hét thêm vài tiếng nữa là sẽ có mưa xuống. Hiện giờ là mùa xuân, nếu có sấm sét thì quả đúng với cái tên của ngươi đấy.

Vân Diệp nói khẽ: Ở cao nguyên có những ngọn núi vô cùng kỳ quái. Nếu ngươi nói to sẽ có mưa xuống, xui xẻo hơn một chút còn có sét đánh. Năm xưa, Vân Diệp ở Tây Bắc không chỉ gặp phải một nơi như thế.

- Bôn Lôi, nghe Vân hầu đi. Chúng ta không hiểu nơi này, nên nghe theo lời y. Vân hầu, vừa rồi lão phu lỗ mãng, xin người đừng để bụng. Giờ trở đi, bọn ta nhất định sẽ làm theo đúng lệnh của người.

Bản văn này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free, rất mong nhận được sự ủng hộ của quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free